THIẾT YẾN

 


 

(Một)

Đêm xuống, tại Hi Tướng phủ của nước Thục.

"Nghiêm sứ mời đi lối này, tối nay bản tướng đặc biệt cho sắp tiệc trong gia viên để khoản đãi các vị. Ngài cũng biết đấy, trời đã vào hạ rồi. Nếu dùng bữa trong khách đường e là không được thoải mái cho lắm." Hi Tướng Khang Tây vừa nói, vừa dẫn Đặc sứ nước Yến là Nghiêm Minh đi lách qua những bụi cây và khóm hoa trong vườn. Đêm đầu hạ dế kêu rả rích, bảng lảng mùi hương đặc hữu của hoa cỏ nước Thục.

Trước khi đi sứ đến nước Thục, Nghiêm Minh đã từng nghe nói về con người Khang Tây, biết y là một danh nhân của nước Thục. Khang Tây vốn là tiện nô ở đất Thục, lúc trẻ là một đấu đồng chuyên đánh quyền trong các võ tràng ở kinh đô. Nhờ thân thủ nhanh nhẹn, quyền pháp tàn độc, y giành chiến thắng hết trận này đến trận khác, thậm chí còn đoạt chức quán quân trong đại hội tranh đấu đặc biệt được tổ chức để tế Thần Thục vào mười lăm năm trước, và cũng nhờ đó mà được Thục Vương ban cho đặc ân thoát khỏi kiếp nô lệ. Cũng từ đó, Khang Tây phất lên như diều gặp gió, xây dựng võ tràng của riêng mình ở ngoại ô kinh đô, vừa để huấn luyện đấu đồng, vừa dạy dỗ nô lệ cho Thục Vương. Y không chỉ trở thành thương nhân buôn bán nô lệ lớn nhất nước Thục, mà còn được Thục Vương sắc phong làm "Hi Tướng". Tuy tướng vị này không có thực quyền, nhưng đây cũng là một biểu tượng cho thân phận của y.

Nếu không biết trước, có lẽ Nghiêm Minh khó mà liên hệ được gã béo bụng phệ đang dẫn đường cho mình với đấu đồng huyền thoại duy nhất đổi được vận mệnh nhờ đấu võ kia. Thế nhưng, dù lòng còn hoài nghi, Nghiêm Minh vẫn không thể không khâm phục sự giàu có phú khả địch quốc của Khang Tây hiện nay. Chưa cần nói đến tòa Hi Tướng phủ của tọa lạc trên sườn đồi ngoại ô kinh đô Thục, trông xuống toàn thành một cách tráng lệ huy hoàng, mà chỉ riêng cái hoa viên trồng đủ loại kỳ hoa dị thảo ngay trước mắt lúc này thôi cũng đủ khiến Nghiêm Minh có cảm giác như đang dạo bước trong rừng rậm. Và khi Nghiêm Minh đi đến trung tâm hoa viên, chàng không khỏi kinh ngạc tột độ trước mọi thứ bày ra trước mắt, Khang Tây đứng bên cạnh thì lấy tay che miệng cười trước phản ứng của chàng.

"Nghiêm sứ mời ngồi." Khang Tây kéo Nghiêm Minh đến ghế khách danh dự bên cạnh ghế chủ tọa, một vài quý tộc nước Thục đến trước lần lượt đứng dậy hành lễ. Chỗ ngồi của yến tiệc đêm nay được sắp xếp theo hình bán nguyệt. Trước mỗi vị trí đều có một chiếc bàn nhỏ, bên trên bày đầy đủ hoa quả, thịt cá và rượu nho thơm ngọt. Điều đặc biệt là, giữa mỗi chỗ ngồi đều có một thiếu niên nô lệ trần truồng đang dạng chân ngồi xổm. Những tên nô lệ này trông nhiều nhất chỉ chừng mười lăm, mười sáu tuổi, toàn thân không chỉ không một mảnh vải che thân mà còn bị cạo sạch hết lông tóc. Lúc này, tất cả đều đang hai tay ôm đầu, lưng duỗi thẳng, hai chân tách rộng sang hai bên ngồi xổm giữa các chiếu, dựng đứng những cây dương vật trẻ trung, cứng ngắc ngay trước háng, không hề che đậy. Do vành khấc dưới quy đầu của mỗi nô đồng đều được cố ý buộc một sợi chỉ đỏ treo chuông đồng nhỏ, nên thỉnh thoảng trong bữa tiệc lại vang lên những tiếng chuông đồng dâm đãng do cơ thể nô đồng run rẩy khi ngồi xổm, hoặc do dương vật tự ngóc lên gật xuống. Phía trước các chỗ ngồi là một sân khấu được dựng công phu, nối liền với dãy nhà phía sau. Lúc này, dù sân khấu đã đèn đuốc sáng trưng nhưng lại không một bóng người, rõ ràng vở kịch lớn vẫn chưa bắt đầu.

Sau khi ngồi xuống theo chỉ dẫn của Khang Tây, Nghiêm Minh có chút lúng túng liếc nhìn tên nô đồng đang trần như nhộng bên cạnh. Vì đã bị cạo trụi lông tóc trên người nên tên nô đồng này, cũng như những nô đồng khác đang hầu hạ tại đây, có cái đầu trọc lóc và cơ thể trần trụi lấp lánh dưới ánh nến rung rinh, toát lên một vẻ dâm mị đầy bí ẩn. Nghiêm Minh thậm chí còn cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ thân thể trần trụi của tên nô đồng, cả cái mùi xạ hương ngai ngái đặc trưng của thú đực lúc động dục thoang thoảng từ dưới háng nó. Tất cả những điều này kéo chàng chìm dần vào cảm giác hoa mắt mê mẩn.

Khang Tây ngồi trên ghế chủ tọa thấy Nghiêm Minh vừa có vẻ bối rối không yên lại vừa không nhịn được mà liên tục liếc nhìn sang bên cạnh, bèn cười ha hả hỏi: "Nghiêm sứ, có thấy thú vị không?"

"Tất nhiên, tất nhiên rồi." Nghiêm Minh vội vàng gật đầu với Khang Tây một cách ngượng ngùng. Chàng tuy là Đặc sứ cao quý của nước Yến, nhưng tuổi đời cũng mới ngoài hai mươi. Sau khi vào đất Thục, chàng đã vô số lần trầm trồ thán phục trước sự thịnh hành của chế độ nô lệ ở đây, ví dụ như trên các con phố ở kinh đô Thục đầy rẫy những mã nô trần truồng, chân đất, vừa vung cặc vừa chạy kéo xe; các phủ đệ lớn cũng không thiếu gia nô ở truồng. Ngay cả hai bên cổng Thiên Hỉ dẫn vào Vương thành, nơi vốn dĩ phải đặt tượng sư tử đá, cũng có hai tên khuyển nô song sinh ngồi chồm hỗm như chó. Nghe nói đó còn là hoàng tử của một bộ tộc vừa bị quân Thục tiêu diệt hồi đầu xuân. Đến giờ Nghiêm Minh vẫn còn nhớ như in, lúc chàng bước xuống xe ngựa chuẩn bị tiến vào Vương thành, hai tên hoàng tử khuyển nô này vừa thè lưỡi vẫy chào như chó, vừa dạng rộng hai chân vung vẩy cơ quan sinh dục đang cương cứng, đập vào bụng dưới phát ra tiếng bành bạch. Thế nhưng tối nay, khi lần đầu tiên được ở gần một tên nô đồng trần truồng chỉ nhỏ hơn mình vài tuổi thế này, đặc biệt là dù có cố tránh thế nào, khóe mắt chàng vẫn luôn liếc thấy cái của quý đang sưng tấy đỏ ửng, khẽ rung lên xuống trước háng của tên nô đồng bên cạnh, chàng tài tử nổi danh của nước Yến vẫn không khỏi mặt đỏ tai hồng, tim đập thình thịch. Chàng thậm chí không dám chắc nhịp tim của mình liệu có bị tên nô đồng bên cạnh nghe thấy không nữa.

Thực ra lúc ngồi xuống, Nghiêm Minh đã nhân cơ hội quan sát tên nô đồng này. Thằng bé trông chừng mười bảy tuổi, thân hình không một mảnh vải, cơ bắp săn chắc, làn da rám nắng trông mịn màng và khỏe mạnh làm sao. Cơ ngực và cơ bụng của cậu đều rất rõ nét, một khúc dương vật đỏ rực cương cứng gần như dán vào bụng dưới, trông như một thanh kiếm thịt cứng rắn đầy sức sống.

"Nghiêm sứ không cần câu nệ." Khang Tây nâng chén rượu trên bàn lên uống một hơi cạn sạch, rồi đưa tay trái xuống dưới háng của tên nô đồng kia, trước tiên nâng lên đặt xuống bìu dái và hai hòn tinh hoàn đang trĩu nặng của nó, sau đó nắm lấy dương vật của thằng bé rồi chậm rãi tuốt lên tuốt xuống. Nghiêm Minh thấy thân mình tên nô đồng thoáng run lên, mặt nó tức thì ửng hồng, nhưng nó chỉ nhón gót chân đang chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể để luân phiên đổi trụ tại chỗ vài bước, rồi tiếp tục tách hai chân vốn đã dạng rộng ra hơn nữa, hông cũng hơi ưỡn về phía trước, dường như để chủ nhân tiện bề đùa giỡn với cơ quan sinh dục của mình hơn.

Khang Tây vừa tuốt cặc của tên nô đồng, vừa chỉ vào những nô đồng khác trong bữa tiệc nói: "Có lẽ Nghiêm sứ chưa biết, mấy thằng nhãi này không phải nô lệ tầm thường đâu. Chúng đều là con cháu của những quan viên phạm tội trong nước ta cả đấy. Này, thằng nhãi này chính là Hô Bắc, con trai của Binh mã Đô thống Hô Khiếu trước đây, ngày xưa trên chiến trường cũng là một tiểu tướng quân dũng mãnh. Chỉ tiếc là bây giờ không bao giờ được mặc lại chiến bào nữa rồi, phần đời còn lại cũng chỉ có thể cứ thế này mà ở truồng ưỡn cặc cho người ta đùa giỡn thôi." Nói xong, bàn tay Khang Tây đang nắm chặt cặc của Hô Bắc đột nhiên siết mạnh một cái. Nghiêm Minh thấy Hô Bắc nhíu chặt mày, nhưng lại cắn chặt môi không hề kêu rên một tiếng.

Khang Tây cũng thấy phản ứng của Hô Bắc, y bèn nới lỏng bàn tay đang siết chặt cặc của nó ra, chuyển sang dùng lòng bàn tay vờn đùa cơ quan sinh dục của Hô Bắc, nói: "Quả nhiên là giống tốt nhà binh. Thằng nhãi, thương pháp nhà họ Hô chúng mày xưa nay vốn có uy danh. Nào nào nào, mày hãy múa cây thương giữa háng mày lên cho mọi người xem có phải là hữu danh vô thực không." Lời còn chưa dứt, Khang Tây đã dùng ngón trỏ và ngón cái khoanh lại thành một vòng tròn, đặt ngay trước quy đầu của Hô Bắc.

Nghiêm Minh có chút không hiểu, chỉ thấy Hô Bắc hơi do dự một chút, rồi liền ưỡn hông và háng, đút quy đầu vào vòng tay của Khang Tây rồi nhanh chóng dập ra dập vào. Chiếc chuông đồng buộc trên vành quy đầu của Hô Bắc theo nhịp dập của con cặc mà vang lên những tiếng leng keng dồn dập và dâm đãng. Da bao quy đầu thì cọ xát nhanh chóng với lòng ngón tay của Khang Tây dưới vòng siết chặt. Chẳng mấy chốc, hơi thở của Hô Bắc cũng trở nên dồn dập, lồng ngực trần phập phồng lên xuống, miệng cũng bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ.

Thấy lỗ niệu đạo trên quy đầu của Hô Bắc đã hơi hé mở, thỉnh thoảng chảy ra thứ nước dâm trong suốt, hai hòn tinh hoàn trong bìu dái cũng từ từ co rút lên, Khang Tây vội cầm chén rượu trên bàn, đặt ngay bên dưới phía trước quy đầu của Hô Bắc. Nghiêm Minh không hiểu nhìn tất cả những chuyện này, chỉ nghe Khang Tây nói: "Nghiêm sứ, ngài không biết đó thôi, lũ tiện nô này ở đây không chỉ để cho các vị mua vui, mà còn là để bồi bổ cho mọi người nữa. Mấy thằng nhãi này đều vẫn còn thân đồng nam, nguyên tinh pha vào rượu là thứ đại bổ đấy, ha ha ha."

Ngay lúc đó, chỉ nghe Hô Bắc rên khẽ một tiếng, liền thấy từng dòng sữa đực trắng ngà từ miệng chuông trên quy đầu của nó phun ra ào ạt, bắn cả vào chén rượu Khang Tây đang cầm trên tay kia.

Đợi đến khi Hô Bắc bắn xong dòng tinh thứ mười một, Khang Tây lại dùng vành chén gạt đi chỗ tinh dịch còn sót lại trên lỗ niệu đạo của nó, rồi đổ rượu nho hảo hạng vào chén, lắc lắc, đoạn đưa cho Nghiêm Minh đang ngồi bên cạnh. Thấy Nghiêm Minh hoảng hốt xua tay từ chối, Khang Tây cũng không ép người, cười ha hả rồi ngửa cổ uống cạn chén rượu pha tinh dịch kia. Xong xuôi, y không khỏi thở ra một tiếng: "Quả là mỹ vị. Thứ cẩu tiện chủng họ Hô, xuất thêm chút nữa ra đây."

Nghiêm Minh kinh ngạc nhìn Hô Bắc vừa mới bắn tinh xong lại dùng tay nắm lấy bộ phận sinh dục của mình, ra sức tuốt lên tuốt xuống. Lần này tuy có hơi lâu, nhưng cuối cùng Hô Bắc vẫn bắn được vài dòng tinh đực vào chén rượu Khang Tây đưa tới. Sau khi đổ rượu vào chén tinh dịch của Hô Bắc, Khang Tây đứng dậy rời chỗ, đặt chén rượu trước mặt Nghiêm Minh, nói: "Nghiêm sứ, ngài mà không uống nữa là không nể mặt lão Khang này rồi."

(Hai)

Nghiêm Minh nhìn chén rượu đầy ắp thứ chất lỏng màu đỏ lẫn với trắng, không khỏi nhíu mày, nhưng cũng đành phải nâng chén lên, nhăn mặt uống cạn dưới cái nhìn của mọi người. Không ngờ rằng, rượu nho ngọt lịm hòa cùng dương tinh của Hô Bắc vào trong miệng lại có một mùi thơm và vị ngọt thuần khiết đến lạ. Cùng lúc đó, các vị khách ở những chiếu khác cũng lần lượt hoặc là tự mình ra tay, hoặc là ra lệnh cho nô đồng bên cạnh thủ dâm, rồi tự rót tự uống thứ rượu dương vật đồng nam đặc hữu này của Hi Tướng phủ.

Sau khi tất cả đã bắn xong một lượt, Khang Tây chỉ vào Hô Bắc rồi nói với Nghiêm Minh: "Nghiêm sứ, không muốn tự tay đùa giỡn tên thiếu tướng quân nô này một chút sao?" Không biết có phải vì đã uống thứ rượu đặc biệt kia, hay vì đêm hè gió ấm hun người cùng cảnh tượng nam thể trần truồng, dương vật cương cứng ngập mắt, và cả cái mùi hương quyện vào nhau của hoa cỏ, của mồ hôi trên cơ thể trần trụi và của xạ hương giống đực sau khi bắn tinh quá đỗi khêu gợi, Nghiêm Minh cũng không còn lúng túng như trước nữa. Chàng vui vẻ nhận lời, đưa tay sờ về phía Hô Bắc bên cạnh.

Tay Nghiêm Minh chậm rãi vuốt ve lồng ngực trần của Hô Bắc, lần lượt vê nắn hai núm vú màu nâu nhạt đang cương cứng của nó, rồi từ từ đi xuống, vỗ vỗ vào bụng nó, dùng ngón tay chọc vào rốn nó, rồi men theo thân cặc vì đã bắn tinh hai lần mà có phần ỉu đi nhưng vẫn cương cứng chỉa thẳng lên trời. Chàng nắm chặt lấy cơ quan sinh dục của Hô Bắc và chậm rãi tuốt lên tuốt xuống. Nghiêm Minh nhìn nghiêng khuôn mặt của Hô Bắc, thấy cơ thể nó khẽ run, mười ngón chân đang chống đỡ trọng lượng cơ thể bám chặt xuống đất, nhưng vẫn hai tay ôm đầu, hai chân dạng rộng phơi bày bộ phận sinh dục cho người lạ đùa giỡn. Dường như trong đời đã gặp phải quá nhiều lần phơi bày thân thể giữa thanh thiên bạch nhật để người ta đùa bỡn cái biểu tượng sinh lý giống đực của mình, trong mắt Hô Bắc ánh lên một vẻ dửng dưng gần như tê liệt. Nghiêm Minh cảm thấy ngón tay mình hơi ươn ướt, cúi đầu nhìn thì thấy lỗ sáo trên quy đầu của Hô Bắc đã chảy ra một ít nước dâm, chàng bèn dùng ngón cái gạt đi, bôi hết lên khắp dương vật của nó.

Đợi đến khi cây hàng của Hô Bắc bị mình tuốt cho sung huyết hoàn toàn, Nghiêm Minh bèn thả lỏng thân thịt ra, rồi tiếp tục đưa tay xuống dưới đỡ lấy bìu dái của Hô Bắc, nắm lấy hai hòn tinh hoàn của nó, ép chúng xuống đáy bìu.

"Ực..." Vì bị Nghiêm Minh siết chặt tinh hoàn, Hô Bắc không nhịn được rên khẽ một tiếng. Nghiêm Minh cảm thấy hai viên trứng dái trong tay mình chỉ to bằng quả óc chó nhỏ. Chàng tiếp tục nhẹ nhàng kéo giật và bóp nặn chúng, nhìn thêm nhiều nước dâm từ lỗ niệu đạo của Hô Bắc tiết ra, kéo thành một sợi chỉ dâm dài, rơi xuống khoảng đất trống dưới háng nó.

"Nghiêm sứ, cặc của thằng nhãi này tuy hay để chơi, nhưng chỗ đáng tiền nhất của nó lại ở dưới kia kìa." Khang Tây nhắc khéo từ bên cạnh. Nghiêm Minh tự nhiên biết Khang Tây đang chỉ vào đâu. Chàng buông bìu dái của Hô Bắc ra, đưa tay men theo bìu dái của nó tiếp tục dò xuống dưới. Vì Hô Bắc lúc này đang trong tư thế ngồi xổm dạng chân, nên khe mông của nó cũng hoàn toàn mở rộng. Nghiêm Minh chẳng tốn chút sức nào đã ấn ngón tay lên lỗ đít của Hô Bắc. Chàng trước tiên dùng đầu ngón tay mân mê một vòng theo các nếp gấp hậu môn của nó, cảm nhận lỗ đít của giống đực này lại tự giác từ từ mở ra, bèn không khách khí mà đâm thẳng ngón tay vào lỗ đít của Hô Bắc.

"A, ực..." Hô Bắc lại khẽ rên một tiếng, cơ vòng hậu môn bị Nghiêm Minh xâm phạm trước tiên siết chặt lại, nhưng rất nhanh sau đó lại phải từ từ giãn ra, mặc cho Nghiêm Minh chậm rãi đút ngón tay vào sâu trong hậu môn của mình.

Ngay khi Nghiêm Minh đút hoàn toàn ngón tay vào hậu môn của Hô Bắc và chạm vào một vùng hơi cứng bên trong, cơ thể Hô Bắc run lên như bị điện giật, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Nghiêm Minh dường như cảm thấy vô cùng thú vị, liền nghịch ngợm chọc ngoáy liên tục vào vùng đó. Hô Bắc há miệng, vừa rên khe khẽ vừa thở hổn hển, nước dâm trên đầu cặc đã tuôn ra không ngớt như vỡ đê. Đột nhiên, Nghiêm Minh cảm thấy cơ vòng hậu môn của Hô Bắc siết chặt lại, còn con cặc trước háng cũng tự động co giật mấy cái. Điều khiến chàng kinh ngạc hơn nữa là, Khang Tây ở bên cạnh đã rời khỏi ghế chủ tọa, cúi người ngậm lấy đầu cặc ướt sũng của Hô Bắc. Ngay lúc đó, sống lưng Hô Bắc ưỡn thẳng, toàn bộ cơ thể trần truồng run rẩy kịch liệt trong cơn cực khoái sinh lý tột độ, và từng dòng tinh dịch nóng hổi cũng bắn thẳng vào miệng Khang Tây. Y ngậm chặt con cặc của Hô Bắc, cảm nhận từng nhịp mạch đập của mỗi dòng tinh dịch chảy từ trong cơ thể nó qua thân cặc và cuối cùng phụt vào khoang miệng mình.

Một phút sau, Khang Tây nhả con cặc của Hô Bắc ra, chùi miệng rồi ngồi lại vào ghế chủ tọa. Nghiêm Minh cũng rút ngón tay ra khỏi lỗ đít của Hô Bắc, dùng khăn do hạ nhân trong phủ đưa tới để lau ngón tay, nhìn Hô Bắc tuy đã bắn tinh ba lần nhưng vẫn chỉ có thể ngồi xổm dạng chân bên cạnh mình thở hổn hển, toàn thân phủ một lớp mồ hôi mỏng, lấp lánh dưới ánh tà dương.

Khang Tây nâng ly rượu trên ghế chủ tọa, trước tiên ra hiệu với Nghiêm Minh, sau đó nói với các vị khách đang ngồi: "Chúng ta hãy cùng cạn ly này, để mừng cho đại thịnh thế."

Sau một lượt chén tạc chén thù nữa, Nghiêm Minh chỉ nghe thấy một giọng nam trầm hùng vang lên trên chiếu tiệc: "Thật cảm tạ Hi Tướng đã thịnh tình khoản đãi, chúng tôi quả là đã vô cùng tận hứng!" Nghiêm Minh nhìn theo tiếng nói, phát hiện người nói là một gã đàn ông to lớn lực lưỡng. Chỉ nghe Khang Tây cười nói với gã: "Ngụy Hình quan khách sáo rồi, không biết ngài có hài lòng với tên nô đồng ta sắp xếp cho ngài không?" Lúc này Nghiêm Minh mới để ý, tên nô đồng đang ngồi xổm dạng chân bên cạnh Ngụy Hình quan kia là một thằng bé da ngăm đen, cơ bắp phát triển, trông có vẻ lớn tuổi hơn Hô Bắc. Cũng như các nô đồng khác, tên nô đồng này cũng trần truồng như nhộng, nhưng điểm khác biệt là từ bụng dưới đến vùng kín của nó vẫn còn để đám lông mu rậm rạp.

"Hài lòng, vô cùng hài lòng." Ngụy Hình quan uống cạn chén rượu trong tay, rồi đột nhiên đưa tay giật mạnh đám lông mu của tên nô lệ bên cạnh. Tên nô lệ đó kêu thảm một tiếng, một nhúm lông mu ở gốc cặc đã bị Ngụy Hình quan giật phắt xuống. Ngụy Hình quan ném nắm lông mu trong tay vào mặt tên nô lệ, rồi lại nắm lấy dương vật của nó ra sức tuốt lên tuốt xuống, vừa tuốt vừa nói: "Thằng chó con, ngày xưa cậy hơi cha mày bắt lão tử làm ngựa cho mày cưỡi, có bao giờ nghĩ đến có ngày bị lão tử tuốt cặc vắt tinh không? Cha mày hôm qua đã bị chém đầu thị chúng theo phép nước rồi, mày cũng ngoan ngoãn chấp nhận số phận làm một thằng tiện nô ở truồng cho hết phần đời còn lại đi. Yên tâm, sau tiệc rượu lão tử đảm bảo sẽ nhổ sạch lông mu của mày, còn mày thì cứ ngoan ngoãn mà bắn hết con cháu nhà họ Lưu của mày ra cho lão tử nhắm rượu."

(Ba)

Sau một trận cười rộ lên, chỉ thấy Khang Tây bước xuống khỏi ghế chủ tọa, đi ra giữa tiệc rượu và nói: "Chư vị, rượu đã qua ba tuần, cũng đến lúc tìm chút trò vui rồi." Nói xong, y quay về ghế chủ tọa ngồi xuống, rồi giơ tay vỗ ba tiếng. Chỉ thấy hai chàng trai trạc mười tám tuổi từ lối đi hai bên sân khấu bước lên, rồi khuỵu người quỳ rạp xuống đất, dập đầu ba cái thật kêu trước mặt các vị khách bên dưới và Khang Tây trên ghế chủ tọa. Cả hai chàng trai đều có thân hình cường tráng, tướng mạo cũng vô cùng anh tuấn, chỉ là một người da hơi ngăm đen, người kia thì tương đối trắng trẻo. Toàn thân chúng chỉ mặc một cái khố, cổ tay và cổ chân bị trói bằng dây da, trên đỉnh đầu đều có một bím tóc chổng ngược trông có phần tức cười.

"Nghiêm sứ, mời ngài cùng mọi người xem qua một ván tranh tài của đấu đồng nổi danh đất Thục chúng tôi." Khang Tây nghiêng người nói với Nghiêm Minh, rồi lại quay thẳng người nói với các tân khách: "Mọi người cứ tự nhiên đặt cược, hai đấu đồng này có số năm huấn luyện và thể trạng tương đương nhau, hôm nay tranh đấu thắng thua hoàn toàn dựa vào vận may, ha ha." Nói xong, y gật đầu với hai đấu đồng. Hai chàng trai từ dưới đất đứng dậy, ánh mắt lập tức chạm nhau, cả hai đều cảnh giác đề phòng đối phương.

Đấu đồng da ngăm đen di chuyển trước, tóm lấy cổ và cánh tay của đấu đồng da trắng, đồng thời tìm cách đá vào chân hắn. Hai người quấn lấy nhau vật lộn một hồi rồi lại buông ra, mỗi bên đều phô diễn vài chiêu trò. Đấu đồng da trắng tóm lấy hai tay đối thủ, cũng cố dùng chân đá vào chân đối phương, một khi đã thành công, đấu đồng da ngăm liền ngã ngửa ra sau, đấu đồng da trắng lập tức đè lên. Hai người bắt đầu vật lộn lăn lộn trên mặt đất, ai cũng muốn chiếm thế thượng phong trong trận đấu này.

Các tân khách trong tiệc rượu đều lớn tiếng reo hò đặt cược. Trong nháy mắt, đấu đồng da ngăm đã thoát khỏi sự khống chế của đấu đồng da trắng và đứng dậy, rồi thừa lúc đấu đồng da trắng chưa kịp đứng lên mà đá vào bụng dưới của hắn. Chiêu này khiến đối thủ đau đớn khôn xiết. Chớp được thời cơ, đấu đồng da ngăm ấn một tay đè chặt hai cánh tay của đấu đồng da trắng ra sau lưng, tay kia thì siết chặt lấy cổ hắn. Do yết hầu bị khóa, đấu đồng da trắng há miệng thở hổn hển, đồng thời vặn vẹo cơ thể muốn thoát ra, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nghiêm Minh thấy hai đấu đồng này dường như đều rất nhập tâm vào trận chiến, cộng thêm sự tiếp xúc da thịt và vật lộn, đến nỗi dương vật trong khố cũng đã sung huyết cương cứng, quy đầu đỏ hồng cũng đã lộ ra khỏi mép khố.

Phải nói rằng thân thủ của đấu đồng da trắng quả thực rất nhanh nhẹn, hắn vậy mà đã thoát được sự khống chế của đấu đồng da ngăm. Hắn lăn sang một bên, khiến đấu đồng da ngăm mất đà lao về phía trước. Đấu đồng da trắng chớp lấy cơ hội lật người đè lên đấu đồng da ngăm, bẻ quặt hai tay hắn ra sau lưng. Nhưng đấu đồng da ngăm cũng không phải dạng vừa, gã tung người một cái đã đứng thẳng dậy. Hai người lại tóm lấy tay đối phương bắt đầu một hiệp vật lộn mới.

Vì trận đấu quá đặc sắc, những người xem trong tiệc rượu đã kích động đến mức gào thét cổ vũ cho đấu đồng mà mình đặt cược, tiền cược của mọi người cũng ngày càng cao. May mà đấu đồng trên sân không bị sự huyên náo xung quanh ảnh hưởng, mà càng tập trung hơn vào từng cử động của đối thủ. Đột nhiên, đấu đồng da ngăm nhấc chân tung một cú đá bay, đạp thẳng vào mặt đấu đồng da trắng, khiến hắn ngã lăn ra đất. Và ngay khi đấu đồng da trắng còn đang đau đớn quằn quại trên mặt đất, đấu đồng da ngăm lại lao vút lên, nhấc chân đạp thêm một cú thật mạnh vào háng của đấu đồng da trắng.

"A!" Đấu đồng da trắng thở hổn hển, hai tay ôm lấy tinh hoàn bị đạp trúng mà lăn lộn trên đất. Đấu đồng da ngăm thì cúi xuống đè lên người hắn, bẻ quặt hai tay hắn ra sau lưng. Do hạ bộ bị trọng thương, đấu đồng da trắng đã hoàn toàn mất khả năng chống cự, chỉ có thể bị đối thủ đè chặt dưới thân.

Khang Tây cho hạ nhân ném cho đấu đồng da ngăm hai sợi dây da màu đen. Đấu đồng da ngăm nhanh chóng dùng hai sợi dây này trói chặt cổ tay và cổ chân của đấu đồng da trắng, sau đó đứng dậy đón nhận tiếng reo hò của những vị khách đã đặt cược cho mình. Đấu đồng da trắng cứ thế giãy giụa nằm bên chân đấu đồng da ngăm, rõ ràng cơn đau ở háng vẫn chưa tan.

"Địt nó, địt nó!" Một người trong đám khách cao giọng hét lên.

"Đúng, địt nó, địt chết mẹ nó đi, cho nó xem ai mới là kẻ chiến thắng!" Càng lúc càng nhiều tân khách gào thét, trong đó không thiếu những người đã đặt cược cho đấu đồng da trắng.

Đấu đồng da ngăm nhìn về phía Khang Tây trên ghế chủ tọa, lại thấy Khang Tây mỉm cười gật đầu với nó. Đấu đồng da ngăm bèn cúi xuống xốc eo đấu đồng da trắng lên, bắt hắn quỳ sấp xuống đất, mặt úp xuống sàn. Đấu đồng da ngăm quỳ một gối bên cạnh đấu đồng da trắng, ngẩng đầu nhìn những vị khách trên tiệc rượu vẫn đang cổ vũ cho mình, rồi nở một nụ cười nham hiểm, đưa tay xuống dưới háng đấu đồng da trắng, giật phắt cái khố của hắn xuống. Cả tiệc rượu lập tức vang lên một tràng cười nhạo như sấm. Nghiêm Minh cũng thấy dương vật vốn đang cương cứng của đấu đồng da trắng giờ đã không còn rắn rỏi nữa, mà mềm oặt rũ xuống giữa hai chân hắn. Trong khi đó, cây hàng trong khố của đấu đồng da ngăm thì lại hùng dũng hiên ngang chọc thẳng vào tấm khố đang mặc. Gã đưa tay xuống eo, không chút ngượng ngùng mà cởi luôn khố của mình ra, để lộ hoàn toàn con cặc to dài đang cương cứng dán chặt vào bụng dưới trước mặt quan khách.

Đấu đồng da ngăm dùng tay tuốt tuốt con cặc của mình, sau đó quỳ hai gối xuống sau lưng đấu đồng da trắng. Đấu đồng da trắng cam chịu số phận mà áp trán xuống đất, cái mông trần láng bóng, vểnh cao chổng thẳng về phía con cặc của đấu đồng da ngăm. Đấu đồng da ngăm đưa tay sờ sờ khe mông của đấu đồng da trắng, tìm thấy lối vào mà gã đang tìm, rồi tay cầm cây thương thịt của mình nhắm thẳng vào cái lỗ đít trước mặt mà thúc mạnh một cái. Mọi người liền nghe thấy tiếng rên khẽ "a" một tiếng của đấu đồng da trắng.

Cú thúc này của đấu đồng da ngăm dùng hết toàn lực, đâm cơ quan sinh dục dài 18 phân của gã ngập hoàn toàn vào cơ vòng hậu môn của đấu đồng da trắng, rồi rất nhanh sau đó, gã bắt đầu dập vào rút ra một cách dữ dội như một cái máy đóng cọc. Đấu đồng da trắng bị địt đến mức rên rỉ liên hồi, còn các tân khách thì lại hân hoan cổ vũ cho từng cú thúc của đấu đồng da ngăm và từng tiếng rên yêu kiều của đấu đồng da trắng. Cuộc truy hoan dâm loạn như vậy kéo dài chừng một tuần trà, chỉ thấy đấu đồng da ngăm thở hổn hển rút con cặc ra khỏi hậu môn của đấu đồng da trắng, rồi dạng chân ngồi lên cái mông trần đang vểnh cao của hắn. Một dòng tinh dịch nóng hổi, trắng đục từ quy đầu của đấu đồng da ngăm bắn vọt ra, văng tung tóe lên gáy của đấu đồng da trắng.

Cứ như vậy, các tân khách nhìn đấu đồng da ngăm ngồi trên mông của đấu đồng da trắng, hai tay chống hông, con cặc đang cương cứng cao vút không ngừng rung động, bắn từng dòng tinh dịch lên đầu và sau lưng của đấu đồng da trắng. Và những dòng nước cốt giống đực đặc sệt đó chảy tràn theo gò má và cổ của đấu đồng da trắng xuống nền đất trước mặt hắn.

Sau khi bắn tinh xong, đấu đồng da ngăm đứng dậy, hai tay giơ cao như thể đang ăn mừng chiến thắng của mình. Tiếng reo hò của cả yến tiệc đạt đến cao trào. Khang Tây thì vẫy vẫy tay với đấu đồng da ngăm, bảo gã đến bên chiếu của mình. Đấu đồng da ngăm ngoan ngoãn đi tới, lại còn nằm xuống bên chiếu của Khang Tây trong tư thế quỳ sấp ưỡn bụng, dựng đứng dương vật tuy đã bắn tinh nhưng vẫn còn cương cứng cao ngất trước mặt Khang Tây. Nghiêm Minh thấy Khang Tây nhặt một vòng hoa nhỏ kết bằng cành nguyệt quế từ chiếc khay do hạ nhân dâng lên, rồi đội lên quy đầu của đấu đồng da ngăm, nơi vẫn còn dính tinh dịch sót lại mà trông càng thêm đỏ mọng. Các tân khách lại được một trận reo hò và vỗ tay vang dội.

Sau khi đội xong vòng hoa quy đầu tượng trưng cho chiến thắng cho đấu đồng da ngăm, Khang Tây lại dùng tay vờn nhẹ bìu dái và tinh hoàn của nó. Đấu đồng da ngăm bèn quỳ thẳng người dậy, dập đầu ba cái trước Khang Tây, sau đó đứng dậy từ từ đi một vòng quanh các chiếu tiệc, ưỡn thẳng con cặc đeo vòng hoa của mình cho tất cả các tân khách thưởng lãm một lượt, rồi mới tự hào lui xuống. Hai gã đàn ông ăn vận như hạ nhân thì nhanh chóng bước lên sân khấu, cũng chẳng thèm cởi trói cho đấu đồng da trắng mà cứ thế lôi hắn đi.

(Bốn)

"Tiếp theo," Nghiêm Minh nghe thấy Khang Tây nói: "Xin mời thưởng thức tiết mục kế tiếp." Lời còn chưa dứt, Khang Tây đã vỗ tay. Chỉ thấy một con khỉ cao bằng nửa người, mình mặc áo mã quái màu đỏ, đứng thẳng người lảo đảo đi ra sân khấu như người, tay còn nắm một sợi dây xích sắt dài. Mọi người hứng thú nhìn con khỉ kia cúi chào các vị khách bên dưới một cách khôi hài, rồi quay đầu nhìn về phía lối đi của sân khấu, vừa kêu chí chóe, vừa ra sức giật sợi dây xích trong tay. Trong tiếng leng keng của sợi xích va vào mặt đất, một cậu trai trần truồng lại dùng cả tứ chi, nhảy lò cò như khỉ từ phía sau sân khấu bò ra. Nghiêm Minh bị cảnh tượng khỉ không ra khỉ, người không ra người trước mắt làm cho kinh ngạc đến không ngậm được miệng, và điều khiến chàng kinh hãi hơn nữa là, sợi xích trong tay con khỉ hóa ra lại được nối vào một cái vòng đồng xuyên qua quy đầu của thằng nhóc.

Cậu chỉ chừng mười lăm, mười sáu tuổi, lông tóc toàn thân đã bị cạo sạch. Có lẽ vì phơi mình trần trụi quá lâu nên từ đầu đến chân nó đều có một màu đồng cổ. Dù cái vòng quy đầu bị con khỉ nắm chặt kéo về phía trước, nhưng dương vật của cậu bé lúc này lại hoàn toàn cương cứng, ước chừng cũng phải mười lăm mười sáu phân. Chiều dài như vậy so với đàn ông trưởng thành cũng đã rất đáng nể. Chỉ là dương vật của nó trông đỏ rực một cách lạ thường, hình như là do bị tuốt lộng thường xuyên, bìu dái cũng có màu đỏ sẫm bóng loáng, còn tinh hoàn thì trông vô cùng sưng tấy.

Cậu bé rất nhanh đã nhảy lò cò như khỉ đến giữa sân khấu, trước tiên theo lệ cúi đầu dập ba cái trước các vị khách bên dưới, sau đó liền dạng chân ngồi xổm trên đất như những tên hầu đồng trong tiệc, hai đầu gối tách rộng sang hai bên, hai tay giơ cao đặt sau gáy, để cho mọi người ở dưới mặc sức dùng ánh mắt săm soi khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy bối rối, cơ thể cường tráng, bụng dưới săn chắc, bộ phận sinh dục cương cứng và đôi chân bẩn thỉu của nó.

Đợi mọi người săm soi cậu bé từ đầu đến chân một lượt, con khỉ vẫn luôn đứng bên cạnh nó bèn dùng tay vỗ vỗ lên đỉnh đầu trọc lóc của cậu bé. Cậu bé liền nhanh chóng quỳ hai gối xuống đất, tách hai bắp đùi thon thả của mình ra. Tiếp đó, cậu bé ngả người ra sau, dùng tay chống xuống đất, và ưỡn xương háng ra phía trước hết mức có thể, ra một bộ dạng đã được huấn luyện bài bản.

Con khỉ vênh váo đi một vòng quanh cậu bé, lại dùng móng vuốt lông lá của mình nắm lấy con cặc của cậu bé mà ra sức tuốt lên tuốt xuống mấy cái, rồi nhảy lò cò đến mép sân khấu, thả sợi xích trong tay xuống, vái một cái với Khang Tây trên ghế chủ tọa, rồi nhận lấy một quả chuối do hạ nhân đưa tới mà ăn một cách ngon lành. Một đầu sợi xích bị con khỉ thả xuống đất rũ xuống dưới sân khấu, đầu còn lại thì vẫn móc vào quy đầu đỏ rực của cậu bé, và theo nhịp rung động của dương vật vẫn đang cương cứng cao vút, phơi bày trước người nó mà phát ra tiếng leng keng.

"Các vị, có ai nhận ra nó là ai không?" Khang Tây cầm chén rượu trên bàn trước mặt lên uống cạn, rồi cười hỏi. Mọi người ghé tai nhau, bàn tán một hồi, chỉ nghe một giọng nói khàn khàn hét lên: "Lẽ nào, lẽ nào nó là, Hà Hoan."

Nghiêm Minh không biết Hà Hoan này là ai, nhưng lại vô tình nhận ra cơ thể trần truồng vẫn đang hầu hạ bên cạnh mình rõ ràng đã run lên. Chàng liếc mắt nhìn Hô Bắc, thấy nó đang nhìn chằm chằm vào tên nô lệ tên Hà Hoan trên sân khấu. Rồi khi nhận ra Nghiêm Minh đang nhìn mình, nó lại như bị điện giật mà cúi gằm đầu xuống, ánh mắt rơi vào con cặc của chính mình, thứ đã có phần mệt mỏi rũ xuống bìu dái sau nhiều lần bắn tinh, nhưng cơ thể thì vẫn run lên không kiểm soát.

Nghiêm Minh không hề tức giận vì sự mất tập trung của Hô Bắc. Không biết tại sao, trong lòng chàng bây giờ lại có chút yêu thích tên tiểu nô lệ ở truồng bên cạnh mình, kẻ đã bị mình sờ cặc, dùng tay thông đít, lại còn nếm qua tinh dịch. Nghiêm Minh đưa tay sờ sờ cái đầu trọc của Hô Bắc, muốn trấn an cảm xúc của nó, lại không ngờ phản ứng của Hô Bắc lại là tách hai đầu gối ra rộng hơn một chút, háng cũng ưỡn về phía trước như Hà Hoan trên sân khấu, có lẽ tưởng rằng Nghiêm Minh lại muốn vắt dương tinh của nó để uống. Nghiêm Minh thấy vậy vừa bực vừa buồn cười, trong lòng không khỏi khâm phục thủ đoạn huấn luyện nô lệ của Khang Tây, lại có thể dạy dỗ một tiểu tướng quân huyết khí phương cương trở nên khúm núm đến vậy, không chỉ chấp nhận số phận phải ở truồng sống hết phần đời còn lại, mà còn bất chấp liêm sỉ và tôn nghiêm để người khác tùy ý đùa giỡn dương vật của mình. Nghĩ đến đây, sự thương hại của Nghiêm Minh đối với Hô Bắc dường như tan biến không còn dấu vết. Chàng đưa tay vào dưới háng Hô Bắc, dùng ngón tay tuốt bao quy đầu của nó xuống, trước tiên nâng lên đặt xuống cái quy đầu đỏ mọng, to lớn lộ ra, rồi lại sờ sờ vành quy đầu của Hô Bắc và cái chuông đồng được buộc bằng sợi chỉ đỏ vào vành khấc, cảm thấy con cặc của tiểu tướng quân lại bắt đầu hơi sung huyết, bèn dùng tay vừa vờn đùa con cặc nửa cứng của Hô Bắc, vừa đưa mắt trở lại sân khấu.

Thực ra, trong lúc tương tác với Hô Bắc, Nghiêm Minh đã biết được đôi chút về lai lịch của tên nô lệ tên Hà Hoan trên sân khấu qua cuộc đối thoại của Khang Tây và mọi người. Hóa ra Hà Hoan là con trai độc nhất của Khúc nhạc lại Hà Túc Đạo của nước Thục, cũng là "Tiêu thiếu" nổi danh đế đô, nghe nói tiếng tiêu của cậu ta đến phượng hoàng cũng bị thu hút bay đến, đậu trên cành ngô đồng lắng nghe. Sau này vì Hà Túc Đạo không chịu soạn đấu khúc cho đấu đồng của Hi Tướng phủ mà đắc tội với Khang Tây, lại bị Khang Tây tâu lên Thục Đế tội phá hoại lễ tế, cuối cùng bị Thục Đế phán tội chém đầu thị chúng. Nữ quyến nhà họ Hà bị sung vào làm kỹ nữ của triều đình, nam đinh nhà họ Hà thì bị Khang Tây thu làm nô lệ, người lớn tuổi thì làm nô lệ lao dịch trong Hi Tướng phủ, người nhỏ tuổi thì bị biên vào đội đấu đồng, chỉ có Hà Hoan bị đem đi dạy dỗ thành "hí hầu" ti tiện nhất.

Cái gọi là hí hầu, chính là những nô lệ bị đưa ra chợ hoặc đến nhà khách chỉ định để biểu diễn trò khỉ, mua vui rẻ tiền cho đám người qua đường. Hí hầu không chỉ phải cạo sạch lông tóc, ở truồng cho người ta xem như nô lệ bình thường, mà còn phải bái con khỉ thật được mua từ những người nuôi khỉ ngoài chợ làm thầy, học hỏi từ nó tất cả các kỹ năng của trò khỉ, bao gồm các tiết mục như leo cột, lộn nhào, trồng cây chuối. Để hí hầu có thể nhanh chóng nắm vững việc bắt chước khỉ một cách y như thật, nắm vững tập tính sinh hoạt của khỉ, hí hầu của Hi Tướng phủ đều bị nhốt chung lồng với khỉ thật, hơn nữa trong sinh hoạt hàng ngày mọi nơi mọi lúc đều phải tôn sư phụ khỉ của mình làm trọng. Ăn cơm phải ăn đồ thừa của sư phụ khỉ, sư phụ khỉ đi ỉa phải giúp sư phụ khỉ chùi đít, còn phải giúp sư phụ khỉ bắt rận tắm rửa, trong khi bản thân thì mình đầy cáu bẩn, không chỉ có lúc trời mưa mới được hứng nước mưa để tắm rửa, ngày thường đi đại tiện cũng chỉ có thể dùng lá cây hoặc đất để chùi. Hí hầu được huấn luyện tốt sẽ cùng với sư phụ khỉ của mình bị huấn nô sư của Hi Tướng phủ dắt ra đường biểu diễn mua vui cho dân chúng nước Thục. Mặc dù khỉ thật và hí hầu đều biểu diễn cùng một tiết mục, nhưng thứ người ta cho khỉ thật thường là hoa quả hoặc các loại đồ ăn vặt, còn thứ cho hí hầu lại là nước bọt, đờm đặc và trứng thối, rau nát. Ngay khi khỉ thật cầm túi vải hoặc mũ để xin thưởng từ đám đông, hí hầu thường phải nằm trên nền đất lạnh lẽo trong tư thế quỳ sấp ưỡn bụng, dùng đôi tay dính đầy nước bọt, đờm đặc hoặc nước trứng thối để tuốt lộng bộ phận sinh dục cũng trơn tuột không kém của mình, trong tiếng chửi rủa và chế nhạo vô biên của quần chúng, dùng cái biểu tượng giống đực của mình để biểu diễn tiết mục cuối cùng của cả vở kịch khỉ, pháo hoa ban ngày.

Toàn bộ Hi Tướng phủ có tổng cộng mười hí hầu, ngoài Hà Hoan ra, đám còn lại đều là những tên trộm cắp chuyên nghiệp hoặc thủ lĩnh băng đảng giang hồ bị Hình bộ kết án để làm gương răn đe, nhằm giảm tỷ lệ tội phạm trong kinh thành. Còn Hà Hoan, với thân phận đặc biệt, lại là kẻ thấp hèn nhất trong mười hí hầu đó, bởi vì, sư phụ khỉ của cậu ta, chính là chủ nhân của cậu ta."    


(Năm)

Lúc này, con khỉ bên sân khấu đã ăn xong quả chuối thứ ba. Chỉ thấy nó lại vái một cái với Khang Tây và khán giả bên dưới, rồi quay người kêu chí chóe một tiếng với Hà Hoan, đoạn nhặt lại sợi xích sắt trên đất. Dương vật đang cương cứng của Hà Hoan bị con khỉ kéo giật, thế nhưng nó lại nặn ra một nụ cười toe toét kỳ dị. Chỉ thấy con khỉ đi đến giữa sân khấu, còn Hà Hoan thì nhảy lùi ra xa chừng năm bước. Sau khi con khỉ đứng vững, nó lại kêu lên một tiếng, Hà Hoan vậy mà lại lộn ngược người, dùng hai tay chống xuống đất, hai chân giơ cao cong lại, con cặc tiếp tục bị sợi xích trong tay con khỉ kéo giật. Cứ như vậy, nó trồng cây chuối đi một vòng quanh con khỉ làm trung tâm. Bên dưới sân khấu lập tức vang lên một tràng pháo tay. Tiếp đó, con khỉ lại kêu lên, còn Hà Hoan thì lại nhảy lò cò đi thêm một vòng nữa. Cứ thế, Hà Hoan trên sân khấu dưới lệnh của con khỉ đã thực hiện hết động tác này đến động tác khác giống khỉ, tiếng vỗ tay và tiếng chế nhạo bên dưới sân khấu cũng vang lên không ngớt. Nghiêm Minh nhìn màn biểu diễn hoang đường trên sân khấu, tay thì vẫn không ngừng vờn đùa con cặc của Hô Bắc. Ngay lúc Hà Hoan vừa nhảy lò cò vừa làm động tác thủ dâm trên sân khấu, Nghiêm Minh cảm nhận rõ ràng lỗ niệu đạo trên quy đầu của Hô Bắc đã chảy ra một ít nước dâm. Chàng quay đầu nhìn Hô Bắc, phát hiện nó đang lén nhìn lên sân khấu, rồi lại như bị bắt quả tang mà vội đưa mắt nhìn lại xuống con cặc dưới háng đã sung huyết cương cứng trở lại. Nghiêm Minh cũng không nói gì, chỉ chùi sạch ngón tay đã ướt vì nước dâm trên đầu cặc Hô Bắc vào mặt nó, rồi nâng hai hòn tinh hoàn của Hô Bắc lên, vừa nhẹ nhàng nắn bóp, vừa tiếp tục xem trò hề trên sân khấu.

Lúc này, con khỉ trên sân khấu đột nhiên kéo căng sợi xích trong tay. Do bị cái vòng khuyên trên quy đầu kéo giật, Hà Hoan không thể không dùng cả tứ chi, bò về phía chủ nhân khỉ của mình. Sau khi bò đến trước mặt con khỉ, Hà Hoan trước tiên dập đầu một cái với nó, rồi chổng cái mông trần láng bóng bẩn thỉu lên, rướn người lần lượt hôn lên hai bàn chân trái phải của con khỉ. Con khỉ kia thì lại nghênh ngang dạng chân đứng, ra một bộ dạng vênh váo không coi ai ra gì. Chuyện xảy ra tiếp theo khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc thốt lên thành tiếng. Chỉ thấy Hà Hoan hơi rướn người, cong lưng cúi đầu xuống trước háng con khỉ kia, lại còn thè lưỡi ra bắt đầu liếm láp bộ phận sinh dục giữa hai chân của con khỉ. Bên dưới sân khấu lập tức vang lên một trận cười chửi. Mà Hà Hoan trên sân khấu đã ngậm vào miệng khúc dương vật nhỏ như que nhọn của con khỉ, thứ dần lộ ra ngoài do được liếm mút. Nó say sưa mút lấy mút để như một đứa trẻ bú sữa, vừa mút vừa phát ra tiếng chùn chụt.

Khang Tây trên ghế chủ tọa cười ha hả nói: "Chư vị, tiếng thổi tiêu của Tiêu thiếu giờ còn mê hồn hơn xưa nhiều, ha ha ha." Mọi người trước tiên ngẩn ra, sau khi hiểu ý cũng đều phá lên cười ha hả. Con khỉ trên sân khấu rất nhanh đã kêu chí chóe loạn xạ, rút cặc khỉ ra khỏi miệng Hà Hoan, rồi phun từng dòng từng dòng tinh khỉ vào thẳng mặt nó. Bị tinh khỉ nóng hổi bắn vào mặt, Hà Hoan không hề né tránh, cũng không dùng tay lau đi, mà lại dập đầu thêm một cái với chủ nhân khỉ của mình, sau đó quay mặt về phía khán giả bên dưới, trở lại tư thế hai tay ôm đầu, hai chân tách rộng dạng ra ngồi xổm. Dương vật dưới háng vẫn cương cứng cao ngất, rung rung vẽ vòng trong không trung. Trên khuôn mặt tuấn tú nhếch nhác vẫn treo nụ cười nịnh nọt lấy lòng, chỉ là những giọt chất lỏng không ngừng chảy dọc theo gò má và cằm nó, không biết là tinh dịch loãng của khỉ, hay là nước mắt của nó.

Khang Tây nhìn quanh bốn phía hỏi: "Chư vị có ai muốn thử tài thổi tiêu bằng miệng của Tiêu thiếu không?" Lời vừa dứt, trong đám tân khách không thiếu kẻ hăm hở muốn thử, nhưng khi nhìn lên bộ dạng bẩn thỉu với gương mặt còn dính tinh khỉ của Hà Hoan trên sân khấu, tất cả lại đều lắc đầu. Khang Tây lại cười cười đưa mắt nhìn về phía Nghiêm Minh. Nghiêm Minh vội vàng xua tay tỏ ý mình không có phúc hưởng. Chỉ nghe Khang Tây cười nói: "Nghiêm sứ hiểu lầm rồi, ta nói là vị tiểu tướng quân bên cạnh ngài kia kìa. Nếu Nghiêm sứ đã tự tay giúp nó lau súng cho sáng bóng, sao lại có thể để cây thương thịt vừa lấy lại uy phong này không có đất dụng võ chứ?" Nghe Khang Tây nói vậy, toàn bộ tân khách cũng đưa mắt nhìn về phía Hô Bắc bên cạnh Nghiêm Minh, quả nhiên thấy cây hàng dưới háng Hô Bắc đang dạng chân ngồi xổm, thứ đã bắn tinh ba lần, giờ lại một lần nữa dựng thẳng đứng lên, quy đầu to lớn vì bị dây đỏ buộc chặt mà ánh lên màu tím xanh dưới ánh nến.

Thấy Khang Tây nói toạc chuyện mình đùa bỡn Hô Bắc trước mặt mọi người, Nghiêm Minh thầm nghĩ chắc chắn là lúc nãy khi mình đùa giỡn dương vật của Hô Bắc, chiếc chuông đồng treo trên đầu cặc nó đã vang lên khiến Khang Tây nghe thấy. Mặt chàng bất giác lúc xanh lúc trắng, trông vô cùng khó xử. Dù sao thì phong tục nước Yến không thoáng bằng nước Thục, thân là đặc sứ, chàng dù đã đùa giỡn Hô Bắc từ đầu tiệc rượu, thậm chí còn uống cả rượu tinh của nó, dùng tay thông cả hậu môn của nó, nhưng cũng không muốn để người Thục biết mình lại ham mê nam sắc. Có lẽ thấy được sự khó xử của Nghiêm Minh, Khang Tây cười ha hả nói: "Có lẽ Nghiêm sứ không biết, hí hầu trên sân khấu và Hô tiểu tướng quân đây là anh em họ xa. Hôm nay quả thực nên để chúng nó đoàn tụ cho ra trò." Nghe đến đây, Nghiêm Minh như hiểu ra điều gì, chàng nhìn về phía Hô Bắc, phát hiện hai mắt nó đã không kìm được mà ngấn lệ. Cũng phải thôi, ngày xưa hai anh em họ, một người là thiếu niên tướng quân, một người là công tử tài hoa của kinh đô, phong thái ngời ngời, anh tuấn tiêu sái, thế mà nay lại cùng nhau luân lạc làm nô lệ, phần đời còn lại đều phải sống cái kiếp trần truồng cho người ta xem, còn không bằng cả chó lợn, sao có thể không rơi lệ cho được.

Ngay khi trong lòng Nghiêm Minh lại bắt đầu âm ỉ đau xót cho cảnh ngộ của Hô Bắc, Khang Tây bên kia đã ra lệnh cho con khỉ trên sân khấu. Sau khi nhận lệnh, con khỉ kéo giật sợi xích nối với vòng quy đầu của Hà Hoan, nhảy lò cò lao xuống sân khấu. Hà Hoan cũng không thể không dùng cả tay chân bò như chó từ trên sân khấu xuống, bò về phía Hô Bắc.

Rất nhanh, trong tiếng cười rộ của mọi người, Hà Hoan đã bị con khỉ dắt đến trước mặt Hô Bắc. Nó cúi gằm đầu, không nhìn người anh họ trước mặt, còn Hô Bắc thì cũng buông hai tay đang giơ cao xuống, khép hai chân lại, co ro ngồi xổm trên đất, toàn thân run rẩy, ánh mắt trống rỗng nhìn vào tấm lưng trần của người em họ đang quỳ phục trước mặt mình, nước mắt đã không ngừng chảy dài trên má. Nhìn hai anh em một người quỳ một người ngồi, nhưng đều co rúm người lại, Khang Tây không cho nô quản đang chờ lệnh bên cạnh dùng roi da quất chúng phải phục tùng, mà chỉ im lặng huýt một tiếng sáo. Nghe thấy tiếng sáo, con khỉ đột nhiên như phát điên, vung hai móng vuốt cào lên cơ thể trần truồng của Hà Hoan. Trong khoảnh khắc, hai vai của Hà Hoan đã hằn lên mười vệt máu do móng tay. Hô Bắc đau lòng nhìn Hà Hoan bị thương, rồi lại căm phẫn nhìn về phía Khang Tây trên ghế chủ tọa, lại nghe thấy Khang Tây ung dung nói: "Không muốn em họ mày bị thương nữa, thì ngoan ngoãn bày ra tư thế dạng chân ngồi xổm, chìa cái cặc thối của mày ra cho nó bú. Nếu không, tối nay ta sẽ cho người nhốt nó chung với mười con sư phụ khỉ, để nó dùng cả hai cái miệng trên dưới mà hầu hạ cho ra trò đám sư phụ khỉ. Nghe nói lũ khỉ đó đặc biệt thích sờ cặc với trứng dái của con đĩ này, ta dám đảm bảo, sau một đêm, cặc của em họ mày sẽ to bằng quả dưa chuột, còn trứng dái thì sẽ to bằng quả la hán."

Cơ thể vẫn run rẩy, Hô Bắc từ từ trở lại tư thế dạng chân ngồi xổm, chỉ là dương vật giữa háng nó đã không còn cương cứng nữa, mà mềm oặt rũ xuống, giống như nó của lúc này, vạn niệm tro tàn mà lại bất lực. Hà Hoan cũng ngẩng đầu lên, vẫn không nhìn vào mặt Hô Bắc, mà từ từ đưa đầu về phía háng Hô Bắc, dùng môi hôn lên quy đầu của người anh họ, nơi đã bị bao quy đầu che đi phần lớn do dương vật mềm rũ, rồi thè lưỡi ra liếm dương vật và tinh hoàn cho Hô Bắc.

Dù sao cũng vẫn là ở cái tuổi súng dễ cướp cò, dù trong lòng vô cùng kháng cự, con cặc của Hô Bắc vẫn dần dần sung huyết cương cứng trở lại dưới sự liếm láp của Hà Hoan. Lúc này Hà Hoan cũng mở miệng, dùng hai môi ngậm lấy quy đầu của Hô Bắc, đầu lưỡi tiếp tục liếm láp lỗ niệu đạo của nó. Hô Bắc bị Hà Hoan làm cho lồng ngực và bụng dưới phập phồng, miệng hơi hé ra thở dốc. Con khỉ giám sát bên cạnh thỉnh thoảng lại nhấc chân đạp lên cái đầu trọc lóc của Hà Hoan, bắt nó phải ngậm sâu dương vật của Hô Bắc hết mức có thể. Có mấy lần, Hô Bắc cảm thấy quy đầu của mình đã đâm vào thực quản chật hẹp của Hà Hoan, và chóp mũi của Hà Hoan cũng áp sát vào gốc dương vật của nó. Nước mắt của Hô Bắc tiếp tục chảy, rơi xuống cái đầu trọc của Hà Hoan. Nó cũng có thể cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi của em họ chảy qua háng mình. Hô Bắc rất muốn rút dương vật của mình ra, nó biết cái miệng của em họ, cái miệng vốn có thể thổi ra những giai điệu tuyệt diệu nhất trên đời này, không nên phát ra thứ âm thanh chùn chụt hèn mạt tột cùng của việc bú cặc cho người khác. Nhưng nó cũng biết nếu mình làm vậy, chỉ có thể mang lại nỗi đau lớn hơn cho cả em họ và chính mình. Nó hiểu rằng chỉ có nhanh chóng bắn tinh vào miệng Hà Hoan mới có thể kết thúc thảm kịch nhân luân này.

Nghĩ thông suốt điểm này, dù trái tim đã tê liệt lại bắt đầu rỉ máu, Hô Bắc vẫn cắn răng nhón gót, dùng mười ngón chân bấu chặt xuống đất để chống đỡ trọng lượng cơ thể, bắt đầu chủ động ưỡn hông, để dương vật của mình ra vào trong khoang miệng nóng ẩm của Hà Hoan. Dù sao trước đó đã bắn ba lần, Hô Bắc chỉ có làm như vậy mới có thể kết thúc sự nhục nhã của Hà Hoan nhanh nhất. Hà Hoan cũng phối hợp co thắt các cơ trong khoang miệng và cổ họng, đầu lưỡi nhanh chóng liếm láp quy đầu, lỗ niệu đạo, vành quy đầu và thân cặc của Hô Bắc. Cuối cùng, Hô Bắc rên khẽ một tiếng, cơ thể run lên một trận, khó khăn lắm mới bắn được dòng sữa đực nóng hổi vào miệng Hà Hoan. Mặt Hà Hoan tuy nín thở đến đỏ bừng, nhưng cũng là từng ngụm từng ngụm nuốt lấy tinh dịch mà anh họ bắn vào miệng mình.

Vài phút sau, con cặc màu nâu sẫm của Hô Bắc mới từ từ rút ra khỏi miệng Hà Hoan, quy đầu vẫn còn sưng tấy vẫn nối với khoang miệng của Hà Hoan bằng một sợi chỉ bạc bằng nước bọt và tinh dịch còn sót lại.

Khang Tây hài lòng vỗ tay, con khỉ liền lại kéo sợi xích trong tay, dắt Hà Hoan bò lùi đi. Hô Bắc có chút lưu luyến nhìn cái mông trần đang lúc lắc của em họ ngày một xa dần, lại nghe Khang Tây nói: "Tướng quân Hô ban nãy dám cả gan mất tập trung khi hầu hạ khách, lại còn có ý chống đối bản tướng, lát nữa đành phải phạt ngươi biểu diễn một tiết mục cho mọi người xem vậy. Người đâu, đưa tiểu tướng quân của chúng ta ra sau chuẩn bị đi!" Chưa đợi Hô Bắc kịp phản ứng, hai nô quản nhận lệnh đã đến xốc nách lôi nó đi. Nghiêm Minh có chút lo lắng nhìn Hô Bắc bị lôi đi, rồi lại quay đầu nhìn Khang Tây một cách khó hiểu, vừa định nói vài lời bênh vực cho Hô Bắc, Khang Tây lại xua tay nói: "Nghiêm sứ không cần vội, chúng ta cứ thưởng thức tiết mục tiếp theo đã."

(Sáu)

Lúc này, hạ nhân của Hi Tướng phủ đã bưng thịt nướng và thức ăn chính lên cho các vị khách, còn trên sân khấu cũng đã xuất hiện một gã đàn ông to lớn lực lưỡng, trên lưng còn vác một cái bao tải lớn. Gã đàn ông đặt bao tải lên sân khấu, thấy Khang Tây gật đầu với mình, liền cởi sợi dây gai ở miệng bao, rồi lại vội vàng kéo tuột cả cái bao xuống. Mọi người liền thấy trong bao tải hóa ra là một thiếu niên bị trói quặt tay sau lưng, tuổi chắc chưa đầy mười lăm. Không giống như các nô đồng của Hi Tướng phủ, tóc của cậu bé này không bị cạo, trên người cũng mặc một chiếc quần vải thô màu đen cũ nát, nhưng lại trông gầy gò hơn đám nô đồng, thậm chí hai hàng xương sườn còn hiện rõ mồn một dưới lớp da màu nâu sẫm. Gã đàn ông vung chân đá đá cậu bé, bảo nó đứng dậy. Cậu bé lập tức nghe lời đứng lên, đôi chân trần đầy bùn đất. Gã đàn ông giật phắt chiếc quần vải thô trên người cậu bé, để nó hoàn toàn trần truồng đứng trước mắt mọi người, rồi lại vặn quặt hai tay cậu bé ra sau lưng, dùng dây gai nhỏ trói chặt lại, đoạn dùng tay túm một nhúm tóc trên đỉnh đầu cậu bé, bắt nó ngẩng đầu đối diện trần truồng với khán giả bên dưới. Nghiêm Minh thấy có lẽ do gã đàn ông túm rất mạnh, mặt cậu bé đầy vẻ đau đớn, nhưng lại mở to đôi mắt đầy sợ hãi nhìn mọi người bên dưới, như thể một con thú nhỏ đáng thương đang cảnh giác với một thế giới ăn thịt người sắp nuốt chửng mình.

"Các vị đều đã thấy hai con chó giữ cổng dưới cổng Thiên Hỉ rồi chứ?" Khang Tây cầm một chiếc đùi cừu trên bàn lên cắn một miếng rồi nói. Các tân khách đều gật đầu. Nghiêm Minh cũng nhớ lại hai tên hoàng tử khuyển nô ngồi như chó hai bên cổng lớn Vương thành, thè lưỡi vung vẩy bộ phận sinh dục. "Đứng trên sân khấu chính là em trai của chúng, con trai út nhà họ Ô, Ô Bân. Thục Vương nhân từ, tuy đã diệt tộc chúng, giết Ô Vương, giáng thái tử Thủy và công tử Tuấn làm súc vật giữ cổng, nhưng không nỡ để nhà họ Ô tuyệt hậu, nên đã cho công tử Bân lúc đó chưa đầy 13 tuổi làm chân tiểu dịch đổ bô trong phủ của ta. Một năm đã trôi qua, thế mà nó lại không biết báo đáp, lại còn vọng tưởng trốn về Thập Vạn Đại Sơn mưu đồ phục quốc. Thật nực cười." Khang Tây nói vẻ tức giận, đặt mạnh chiếc đùi cừu xuống bàn: "Ta ở đây cho nó ăn cho nó mặc, thế mà nó còn muốn bỏ trốn. Đối với loại tiểu vật vong ơn bội nghĩa này, ta xưa nay không hề nương tay. Chúng ta đã mất hơn ba tháng, cuối cùng hôm qua đã tiêu diệt hoàn toàn đội quân kháng cự cuối cùng này của Ô tộc. Sáng nay, 46 tên tàn quân vọng tưởng đưa nó lên ngôi vua đã bị thiến thị chúng, sau đó đưa đến núi than Tây Giao làm chó thiến kéo than. Lũ chó thiến này sau khi bị cắt cặc và trứng dái, chúng không được thắt gân lại, mà chỉ bị dùng sắt nung đóng dấu vào vùng kín để cầm máu. Những kẻ đường tiểu không thông hoặc vết thương nhiễm trùng sẽ chết rất nhanh. Dù có may mắn sống sót, ngày nào từ sáng đến tối cũng phải ở truồng bò lết trong hầm mỏ sâu hàng trăm mét để kéo than lên, phần lớn cũng không sống nổi qua mùa xuân năm sau. Ô Bân vốn dĩ cũng phải chịu kết cục như vậy." Nói đến đây, Khang Tây đổi giọng, nhìn khắp lượt tân khách nói: "Nhưng hôm nay nể mặt chư vị, ta quyết định cho nó thêm một cơ hội, không lấy cái mạng hèncủa nó. Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Nó phải chịu sự trừng phạt, thì mới học được cách biết ơn. Cho nên, tối nay, vị hoàng tử ngày xưa phải dùng sự trừng phạt đau đớn trên sân khấu, để cảm tạ ơn tha mạng của ta."

Toàn bộ tân khách lại một lần nữa vỗ tay vang dội, Nghiêm Minh lại âm thầm lo lắng, không biết Khang Tây sẽ làm gì với cậu hoàng tử Ô tộc trên sân khấu. Chàng vẫn luôn để ý môi dưới đang hé mở của Ô Bân không ngừng run rẩy. Khi thấy mọi người chế nhạo cười rộ lên, Ô Bân lại cắn chặt môi dưới, vẻ tủi thân y như phản ứng của một đứa trẻ ở tuổi này. Nó kinh hãi nhìn mọi người bên dưới, rồi lại ngẩng đầu nhìn gã đàn ông to lớn vẫn đang túm tóc mình, dường như vẫn chưa hoàn toàn hiểu Khang Tây đang nói gì. Nhưng sự xôn xao bên dưới lại khiến nó cảm nhận rõ ràng rằng sắp có chuyện không hay xảy ra với mình. Ô Bân cố gắng vặn vẹo thân mình, nhưng hai cổ tay bị vặn quặt sau lưng bị dây gai nhỏ trói quá chặt, khiến nó hoàn toàn không thể thoát ra. Nước mắt bắt đầu ứ lại trong hốc mắt, toàn thân run lẩy bẩy, cuối cùng nó chỉ có thể tuyệt vọng cúi gằm đầu, nhìn khoảng đất giữa đôi chân trần bẩn thỉu của mình, nước mắt cũng vì thế mà lăn dài xuống.

Nghiêm Minh còn thấy, có lẽ vì quá sợ hãi, con chim nhỏ vẫn đang phát triển của Ô Bân co rút lại chỉ còn như một hạt lạc, còn bìu dái nhỏ hình bán nguyệt màu đỏ sẫm cũng co rúm lại, hai hòn tinh hoàn to bằng trứng cút lúc vừa bị cởi quần cũng đã bị kéo lên co vào trong khoang bụng, khiến cho vùng háng không có lông của nó trông như thể không có trứng dái.

Gã đàn ông to lớn thô bạo xoay người Ô Bân lại, bắt nó quay lưng về phía khán giả bên dưới, rồi đè đầu và vai nó, ấn nó xuống đất, thành một tư thế đầu và ngực trước áp sát mặt đất, cái mông nhỏ trần láng bóng thì vểnh cao lên. Gã đàn ông lại nhấc chân đạp lên gáy Ô Bân, xoay người cúi xuống dùng tay tách hai chân nó sang hai bên, đưa tay vào dưới háng đang mở rộng của Ô Bân lúc này, vờn nhẹ con chim nhỏ đang co rúm của nó, rồi dùng tay vạch hai bên mông nó ra, để lộ hậu môn màu nâu nhạt đang co rút chặt của nó trước mặt mọi người. Nghiêm Minh không thể nhìn thấy mặt Ô Bân lúc này, nhưng lại bị bông cúc nhỏ đang phơi bày trước mắt thu hút sâu sắc. Nghiêm Minh chưa bao giờ nghĩ rằng hậu môn lại có thể đẹp đến thế, màu sắc sạch sẽ, đường vân non nớt, dưới ánh đèn đuốc, những nếp gấp của cơ vòng hậu môn Ô Bân dường như còn có cảm giác trong suốt.

Nhưng đáng tiếc thay, gã đàn ông to lớn kia rõ ràng không phải là người yêu cúc. Chỉ thấy gã thô bạo đâm mạnh hai ngón tay vào lỗ đít của Ô Bân, và tiếp tục đâm nhanh và mạnh vào sâu hơn nữa. Đau đến không muốn sống, Ô Bân hét lên. Nghiêm Minh thấy hai cánh mông của nó trong khoảnh khắc trở nên căng cứng. Đó là phản ứng co thắt cơ vòng hậu môn theo phản xạ có điều kiện để chống lại sự xâm phạm của vật lạ. Nhưng nó dù sao cũng chỉ là một cậu trai chưa đến mười tám tuổi. Gã đàn ông tát mạnh một cái vào mông trần của Ô Bân, tiếp tục thò hai ngón tay nhanh chóng đâm rút hậu môn của nó. Ô Bân vừa khóc vừa hét lên những lời bằng thổ ngữ Ô tộc mà Nghiêm Minh không hiểu, nhưng chàng biết rõ rằng Ô Bân đang cầu xin tha thứ.

Khang Tây phiên dịch vừa đúng lúc: "Ô Bân nó nói nó biết sai rồi, không dám nữa. Nó đang cầu xin chúng ta tha thứ, nói sau này sẽ làm một đứa trẻ ngoan, ha ha ha."

Cuối cùng, gã đàn ông rút ngón tay ra khỏi lỗ đít của Ô Bân, cũng nhấc chân đang đạp trên gáy nó lên. Ô Bân vội vàng quay người lại, không ngừng dập đầu trước Khang Tây trên ghế chủ tọa, tiếp tục dùng thổ ngữ để cầu xin tha thứ. Giọng trẻ con của nó cao và trong, rõ ràng vẫn chưa vỡ giọng hoàn toàn.

"Mọi người thấy sao? Ta có nên tha cho cái giống vong ơn bội nghĩa này không? Hay là nên dạy cho nó một bài học nhớ đời?"

Toàn bộ tân khách đều cười nói: "Không thể tha, không thể tha."

Ô Bân trên sân khấu lại cười trong nước mắt, điên cuồng dập đầu trước tất cả mọi người, nó rõ ràng tưởng rằng mọi người đang nói sẽ không trừng phạt nó nữa.    

(Bảy)

Đúng là một đứa ngây thơ. Khang Tây liếc mắt ra hiệu cho gã đàn ông trên sân khấu, khóe miệng gã liền nở một nụ cười tàn khốc, đoạn cúi đầu nhìn Ô Bân vẫn đang dập đầu lia lịa. Gã gầm lên một tiếng bằng thổ ngữ với Ô Bân. Ô Bân lập tức quỳ thẳng người, ngẩng đầu nhìn gã đàn ông, trên mặt vẫn là vẻ hy vọng ngu ngơ. Gã đàn ông nhíu mày, cúi đầu nói mấy câu bằng thổ ngữ với Ô Bân. Nói xong, Nghiêm Minh liền thấy Ô Bân trong nháy mắt òa khóc nức nở. Nó vẫn ngẩng đầu, nhìn gã đàn ông, miệng há to, nước mắt không ngừng chảy qua gò má, qua môi trên rồi chảy vào miệng nó.

Gã đàn ông cũng chẳng đoái hoài đến Ô Bân đang gào khóc, mà đi ra phía sau sân khấu, gọi lớn mấy tiếng về phía sân trong, liền thấy hai gã trai trẻ mình trần mông nhẵn lập tức vung vẩy con cặc chạy lên sân khấu. Cả hai trông đã đủ mười tám đôi mươi, xương cốt và cơ bắp trên người mang một vẻ trưởng thành non trẻ của tuổi vừa qua dậy thì. Giống như tất cả nô lệ mà Nghiêm Minh đã thấy tối nay, lông tóc trên người chúng cũng bị cạo sạch sành sanh, dương vật dưới háng thẳng tắp, to dài, đều dựng chéo một góc 120 độ trước háng, và theo bước chân của chúng tiến về phía gã đàn ông và Ô Bân mà lắc lư trái phải đầy dâm dật. Một trong hai đứa còn cầm một bó dây gai thô, sau khi đi đến giữa sân khấu thì liền gỡ bó dây gai trong tay ra, treo lên một cây xà ngang đã chuẩn bị sẵn trên sân khấu rồi buộc chặt lại. Đứa còn lại thì đi về phía Ô Bân vẫn đang khóc lóc, cúi người xuống, dùng cánh tay kẹp lấy nó mà xốc lên. Ô Bân giãy giụa cố gắng thoát ra, nhưng đứa đang kẹp nó lôi về phía xà ngang lại rất khỏe, vừa lôi vừa dùng tay tát mạnh vào mặt Ô Bân. Sau khi đến dưới xà ngang, hai đứa phối hợp với nhau, rất nhanh đã dùng dây thừng luồn qua nách, ngực, hai bên háng, hai tay và hai chân của Ô Bân, rồi lại trói chặt cổ tay và cổ chân nó, treo nó lên xà ngang trong tư thế bị trói gô lại theo thế tứ mã toàn đề. Hai tay và hai chân đều bị trói ngược ra sau lưng, cơ thể thì nặng trĩu tì xuống sợi dây, Ô Bân xoay vòng trên sân khấu, khóc càng lúc càng to hơn. Giọng trẻ con bi thương đó vang vọng khắp cả yến tiệc, nhưng rất nhanh lại bị tiếng cười nói của các tân khách át đi.

Gã đàn ông cao to đứng bên sân khấu bảo hai thằng trai trẻ đến trước mặt mình, rồi trước mặt tất cả mọi người, gã cúi đầu dùng tay vờn đùa cặc của chúng, hẳn để kiểm tra độ cứng. Các vị khách nghe thấy dương vật dài đến 20 phân của chúng bị gã đàn ông dùng tay đè mạnh xuống rồi lại bật lên đầy uy lực, đập vào bụng dưới phát ra tiếng bành bạch vang dội, tất cả đều vỗ tay tán thưởng. Sau khi dùng tay lần lượt nâng bìu dái đang trĩu xuống của hai đứa lên, cho các vị khách xem hai hòn tinh hoàn không nhỏ hơn quả la hán của chúng, xong xuôi thì gã đàn ông hài lòng rời khỏi sân khấu. Đứa cầm dây thừng lúc nãy đi về phía Ô Bân trước tiên, sau khi dùng tay giữ chặt khuôn mặt đang đẫm nước mắt của nó, gã hơi nhón gót chân, hông liền ưỡn mạnh lên trên, dùng dương vật đang cương cứng của mình để bịt miệng Ô Bân đang há to vì gào khóc. Thanh thịt đỏ rực đó rất nhanh đã lấp đầy khoang miệng và cổ họng của Ô Bân, thô bạo cắt đứt tiếng khóc của nó. Ô Bân bắt đầu ho sặc sụa và nôn ọe dữ dội, nhưng vì đầu bị gã trai kia giữ chặt, nó cũng chỉ có thể dùng chóp mũi tì vào gốc dương vật của gã, tận dụng chút khe hở giữa thân cặc và khoang miệng của mình để hít thở. Phải đến nửa phút sau, Nghiêm Minh mới thấy gã trai trẻ buông mặt Ô Bân, rút dương vật ra khỏi miệng nó, cây hàng vẫn thẳng tắp cứng rắn đó đã bị Ô Bân bọc trong một lớp nước bọt lấp lánh dưới ánh nến. Đứa còn lại cũng không chịu kém cạnh, đi ra sau lưng Ô Bân, tóm lấy hai chân đang cong lên bị treo của nó, đoạn dí quy đầu đang cương tím của mình vào cái lỗ vừa bị gã đàn ông thông bằng ngón tay. Khi hậu môn sưng đỏ bị con cặc lớn của gã trai trẻ phía sau đâm mạnh, Ô Bân lại một lần nữa hét lên một tiếng thảm thiết, nghe mà thấy đau đớn tột cùng. Nhưng tiếng hét như vậy không kéo dài được bao lâu, vì khoang miệng và cổ họng của nó lại một lần nữa bị con cặc trai phía trước lấp đầy.

Lúc sau, tên vẫn luôn nhón chân địt miệng Ô Bân đột nhiên giữ chặt đầu nó, há to miệng cúi đầu nhìn phần gốc dương vật của mình lộ ra ngoài miệng Ô Bân, bụng dưới co rút, hông không ngừng thúc vào khoang miệng Ô Bân. Nhìn sự co giật của cơ thể và sự co giật của cơ mông, có thể thấy hẳn là đã bắn tinh vào miệng tên nô lệ nhỏ. Mà Ô Bân cũng vì thế mà căng cứng người, cơ vòng hậu môn và thành trực tràng như gọng kìm lửa siết chặt lấy dương vật to dài của đứa trai trẻ phía sau, vậy mà lại dùng lỗ đít để ép ra một bãi dương tinh nóng hổi của gã trai trẻ kia. Mắt Ô Bân trợn ngược, đã mất đi chút sức lực kháng cự cuối cùng, tê liệt treo lơ lửng giữa không trung, mặc cho hai nam nô tưới tắm vào hai lỗ trước sau của mình.

Nhìn hai gã trai mới lớn đang đâm bộ phận sinh dục to dài hơn cả người lớn vào thân thể Ô Bân, Khang Tây và các vị khách đều phá lên cười ha hả. Nghiêm Minh đối mặt với một mảng da thịt quấn quýt trên sân khấu, nhìn hai đứa trai trẻ tuổi vừa đôi mươi dùng dương vật vừa mới trưởng thành của chúng để ức hiếp một đứa oắt chưa rành sự đời, chàng cũng không biết mình nên vui hay nên buồn. Thế nhưng, chỉ có chàng biết, dương vật trong quần của chính mình đêm nay cũng đã cương lên rồi lại mềm xuống, rồi lại cương lên rất nhiều lần.

Đợi đến khi hai đứa trai trẻ đều đã bắn tinh vào trong cơ thể Ô Bân đến lần thứ ba, chúng nhanh nhẹn rút bộ phận sinh dục ra khỏi người nó, rồi lại cởi dây thừng, đặt Ô Bân trở lại mặt đất, cởi trói cho nó. Hai đứa lật người Ô Bân lại, để nó cứ thế mềm nhũn nằm trên sân khấu, ngoài tiếng thút thít khe khẽ ra thì không hề động đậy. Chỉ thấy hai gã trai đứng đối mặt nhau, dạng chân qua đầu Ô Bân, dùng sức đè con cặc vẫn còn cứng của chúng xuống, dí quy đầu vào khuôn mặt đầy nước mắt, nước mũi, khóe miệng còn chảy cả tinh dịch sót lại của Ô Bân. Cùng với tiếng thở dài như thể nhẹ nhõm của hai đứa, hai dòng nước tiểu màu vàng óng liền phun thẳng lên mặt Ô Bân.

Nước tiểu nóng hổi, khai khẳm mặc sức văng tung tóe lên mặt Ô Bân. Ô Bân theo bản năng né tránh, nhưng lại bị hai đứa kia đang đứng dạng chân trên đầu không ngừng dùng chân đá vào đầu, ngực và hai bên sườn nên không có chỗ nào để né. Cuối cùng nó đành cam chịu số phận mà tựa đầu xuống sàn sân khấu, nhắm mắt lại, cam chịu trận tắm nước tiểu này, nhưng thỉnh thoảng lại bị nước tiểu chảy vào mũi và miệng làm cho ho sặc sụa không ngừng.

Sau khi đái xong, hai đứa trai trẻ quỳ xuống đất dập đầu ba cái trước các vị khách và Khang Tây, rồi lui xuống. Khang Tây dặn dò gã đàn ông cao to vừa quay lại sân khấu chuẩn bị mang Ô Bân đi, lại như thể dặn dò tất cả tân khách: "Rửa sạch trong ngoài cái giống này, ngày mai đưa vào Nội thị tỉnh trong Vương thành, cho chịu xử cung hình với hai thằng anh chó của nó luôn. Để cáo thị thiên hạ, cặc chó và trứng dái chó bị cắt xuống của ba con chó nhỏ nhà họ Ô sẽ được làm thành tiêu bản, truyền đi khắp nơi ở Ô quốc để làm gương, cho lũ man di đó biết Ô Vương của chúng đã hoàn toàn tuyệt hậu, từ đó một lòng một dạ quy thuận Đại Thục ta." Nói đến đây, Khang Tây uống một ngụm rượu, cũng chẳng thèm nhìn Ô Bân đang nằm trong vũng nước tiểu trên sân khấu, sau khi nghe tin dữ đã ngất đi, bị gã đàn ông xách lên như xách một con gà con mà mang xuống, mà chỉ cảm khái nói: "Nếu Ô Bân không trốn, có lẽ sau này còn có thể cưới vợ sinh con, hai thằng anh nó làm chó giữ cổng vài năm, Thục Đế có lẽ cũng sẽ niệm tình chúng nó đáng thương mà đại xá cho đi đày ở biên cương sống hết đời tàn. Nhưng chỉ vì một lần bỏ trốn này, lại hoàn toàn cắt đứt hương hỏa nhà họ Ô của chúng. Sinh ra trong nhà đế vương, cuối cùng lại rơi vào cảnh phải làm chó thiến ở truồng cả đời, rốt cuộc là số mệnh hay là nhân họa đây. Thôi bỏ đi, bỏ đi."

Lúc này, một nô quản đi đến bên cạnh Khang Tây, thì thầm mấy câu. Khang Tây nghe xong cười ha hả, nói: "Nếu đã chuẩn bị xong rồi, thì bắt đầu thôi, đây sẽ là cao trào của yến tiệc tối nay. Người đâu, dọn hoa quả điểm tâm và trà thanh lên cho các vị khách, để chúng ta thưởng thức tiết mục cuối cùng này nào."

(Tám)

Ngay lúc hạ nhân của Hi Tướng phủ đang bày những loại hoa quả đặc trưng của đất Thục, lại pha một ấm trà hoa lên bàn của Nghiêm Minh, chàng thấy gã to con lúc trước lại dắt một con ngựa ô toàn thân đen tuyền đi lên sân khấu. Mà theo sau chúng, là một cậu bé hai tay ôm đầu, hai chân dạng rộng, ngồi xổm trên đất tiến về phía trước bằng một tư thế cực kỳ nhục nhã giống như vịt đi, không phải Hô Bắc thì là ai.

Chỉ thấy trên đỉnh đầu trọc lóc của Hô Bắc đội một cái vòng kim cô vàng chóe, hai bên vòng kim cô cài hai chiếc lông công chổng ngược trời. Eo nó thắt một chiếc đai da đầu hổ, cổ tay và cổ chân cũng đeo bao cổ tay và bao cổ chân vân hổ. Nếu không phải lúc này toàn thân nó ngoài những món trang sức này ra vẫn không một mảnh vải che thân, trông cũng thật giống một thiếu niên hổ tướng oai phong lẫm liệt. Không chỉ vậy, gốc dương vật của Hô Bắc còn đeo một cái vòng vàng rộng hai ngón tay. Vòng vàng này rất nhỏ, siết chặt lấy vùng kín của Hô Bắc, và nâng cả bộ phận sinh dục của nó ưỡn cao lên trước háng. Do máu huyết không lưu thông, con cặc của Hô Bắc lúc này lại một lần nữa cương cứng cao ngất, gân xanh nổi cuồn cuộn, mang một màu tím xanh, theo bước đi kiểu vịt của nó mà lắc lư trái phải. Nhìn từ xa, nó trông như một cây thương thịt ngậm đẫm máu địch. Chiếc chuông đồng vốn treo trên đầu cặc của Hô Bắc đã bị gỡ đi, thay vào đó, hai núm vú và quy đầu của nó đều bị xỏ một chiếc vòng vàng, trên mỗi vòng đều treo một chiếc chuông đầu hổ. Mặc dù vết thương do ba chiếc vòng mới xỏ này để lại trên núm vú và quy đầu của Hô Bắc vẫn còn rớm máu, nhưng những chiếc chuông đầu hổ lại rất hợp với những món trang sức khác trên người nó, cũng khiến cơ thể nó trong quá trình đi kiểu vịt không ngừng phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

Những chiếc vòng vàng trên núm vú và quy đầu của Hô Bắc lấp lánh dưới ánh nến, tự nhiên là lọt vào mắt Nghiêm Minh. Chàng biết Hô Bắc là vì mất tập trung lúc mình đùa giỡn nó nên mới phải chịu hình phạt này. Mặc dù trên mặt Hô Bắc trên sân khấu ngoài vẻ hơi mệt mỏi và lúng túng ra thì không có biểu cảm đau đớn, nhưng Nghiêm Minh có thể tưởng tượng được nỗi đau khi ba điểm nhạy cảm trên người nó bị xỏ khuyên. Không biết tại sao, Nghiêm Minh cảm thấy từ đầu đến chân Hô Bắc dường như còn bị bôi lên thứ gì đó, nhờn nhợt, nhưng chàng chắc chắn đó không phải là mồ hôi.

Lúc này Hô Bắc đã đi kiểu vịt đến bên cạnh gã đàn ông và con ngựa ô. Nó trước tiên quỳ sấp xuống đất dập đầu ba cái trước mọi người bên dưới, rồi lại trở lại tư thế hai tay ôm đầu hai chân dạng rộng ngồi xổm, nhưng đầu thì cúi thấp, hai mắt nhìn chiếc vòng vàng trên quy đầu đang khẽ rung động trước háng mình, còn chiếc lông công trên đỉnh đầu cũng theo sự run rẩy của cơ thể nó mà rung loạn xạ trong không trung. Con ngựa ô bên cạnh Hô Bắc quay đầu nhìn nó, thỉnh thoảng lại nhún chân trước, phát ra mấy tiếng phì mũi vang dội.

Khang Tây liếc đầu nói với Nghiêm Minh: "Thế nào, Nghiêm sứ, bộ dạng này của Hô tiểu tướng quân cũng không tệ chứ." Rồi lại không khỏi tán thán: "Không ngờ cái giống hạ tiện này bây giờ tuy là phận nô lệ ở truồng chân đất ưỡn cặc ca ngày, nhưng chỉ cần trang điểm một chút cũng vẫn lộ ra anh tư hiên ngang, không hổ là con nhà tướng. Bản tướng vốn định nuôi nó thành một con chó giữ cửa, bây giờ xem ra đúng là đại tài tiểu dụng. Thế này đi, từ ngày mai để nó kéo xe cho bản tướng, làm một con ngựa tướng quân là được rồi." Mọi người đều cho là phải, Nghiêm Minh lại không biết số phận của Hô Bắc từ cẩu nô biến thành mã nô rốt cuộc là tốt hay xấu.

Không ngờ Khang Tây lại chuyển chủ đề, nói tiếp: "Nhưng làm mã nô thì trước tiên phải hiểu ngựa. May mà Hô tiểu tướng quân từ nhỏ đã học cưỡi ngựa bắn cung, tin rằng cũng từng là một người biết về ngựa. Nhưng bây giờ trong trời đất nước Thục này, nó đã không thể làm người được nữa. Cho nên bản tướng đêm nay đặc biệt cho dắt con ngựa ngày xưa của Hô tiểu tướng quân là Hắc Toàn Phong đến, để nó trước mặt mọi người, với thân phận của một con súc vật, học lại cách chung sống với ngựa. Tin rằng mọi người cũng sẽ vui lòng xem." Mọi người tuy không hiểu ngụ ý của Khang Tây, nhưng cũng đều gật đầu vâng dạ. Nghiêm Minh lại nhận thấy con ngựa ô tên Hắc Toàn Phong bên cạnh Hô Bắc có vẻ hơi không ổn. Bởi vì nó vẫn luôn dùng một ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm vào chủ nhân ngày xưa của mình, hơn nữa củ hành dài giữa hai háng nó cũng đã trượt ra khỏi bao, vành quy đầu to lớn của ngựa trĩu xuống thật thấp, giống như một con mãng xà mang đầy ác ý.

"Tiểu tướng quân, còn chờ gì nữa, lâu như vậy không gặp, còn không mau thân mật với Hắc Toàn Phong đi, nó đã vô số lần chở ngươi xông pha trận mạc đấy." Khang Tây dựa lưng vào chiếc ghế mềm, cầm một miếng dưa hấu lên vừa ăn vừa ra lệnh cho Hô Bắc trên sân khấu. Y biết, gã đàn ông to con đã dặn dò Hô Bắc ở hậu trường về nội dung sắp biểu diễn, cũng đã áp dụng những biện pháp cần thiết để đảm bảo Hô Bắc sẽ ngoan ngoãn phục tùng. Việc y cần làm bây giờ, cũng chính là chờ đợi vở kịch hay mở màn. Khang Tây tin chắc rằng, sau khi Hô Bắc biểu diễn xong, chút nhân cách và tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại trong lòng nó sẽ tan biến không còn dấu vết, phần đời còn lại cũng sẽ chỉ ngoan ngoãn làm một con mã nô hèn mạt ở truồng chân đất vung vẩy cặc chạy khắp nơi kéo xe cho mình.

[Hết]

Nhận xét

Follow nha 🥺