CỬU LONG THÀNH TRẠI







【 Một 】

Năm 1988, một đêm nọ.

Cửu Long Thành Trại vốn đang oi bức đột nhiên đổ trận mưa lớn, toàn khu bị bao phủ trong màn mưa dày đặc. Tia chớp thỉnh thoảng lóe lên, chiếu sáng toà thành trại sừng sững, rồi lại nhanh chóng nhấn chìm tất cả vào đêm đen. Lúc này, một chiếc xe phân khối lớn chạy đến rồi đậu lại một góc. Người lái khoác một chiếc áo da, hắn cởi mũ bảo hiểm rồi đội mưa lẻn vào hành lang của tầng dưới cùng.

Mười một giờ đêm.

Một tiếng trước, Chu Nghị nhận được điện thoại của A Hào, nói đã thu thập được bằng chứng anh Long trực tiếp giao dịch ma túy, gọi hắn mau tới thành trại lấy. A Hào là nội ứng hắn cài ở khu Cửu Long này ngót nghét ba năm, là tâm phúc của hắn, cũng là anh em sống chết có nhau. Hai người mọi lần đều hẹn nhau tại nơi ở bí mật trong thành trại của A Hào để trao đổi tình báo.

"Anh Nghị, tới nhanh! Lần này chắc chắn bắt được Lý Triệu Long rồi!" Đầu kia điện thoại, A Hào hơi kích động, giọng nói không nén được run rẩy. Chu Nghị cảm giác sự tình có chút kỳ lạ, nhưng cũng lo lắng kẻ địch nhanh chân giết A Hào diệt khẩu, thế là phóng xe ngay đến thành trại. Không ngờ giữa đường trời đổ mưa lớn, khi tới nơi cả người đã ướt đẫm.

Đây là lần đầu Chu Nghị đến khu thành trại lúc đêm khuya. Bên ngoài mưa to gió lớn, âm thanh trầm đục vang vọng khắp các lối đi trong thành, cộng thêm ánh đèn vàng vọt thưa thớt làm bật lên không khí ma quái rợn người. Chu Nghị rẽ ngoặt một cái, bước lên bậc thang. Vài ba thằng nhóc cởi trần đi tới đằng trước, từng ánh mắt bất hảo xoi mói một lúc như đang nhìn xem trên người gã đàn ông này có đồ gì quý giá. Thế nhưng liếc thấy bao súng gắn trên thắt lưng và ánh mắt sắc bén của hắn, cả bọn vội ủn nhau né né chạy đi.

"Ôi trai đẹp, khuya thế này còn đi đâu đó?" Lúc Chu Nghị thở gấp leo đến lầu tám, một ả gái ngành ăn mặc sexy đột nhiên ngăn hắn lại, sờ soạng hai bên eo. "Vào phòng em làm một giấc nha anh." Gái ngành dán tay vào háng Chu Nghị, nhưng bị hắn một tay đẩy ra. Hắn không rảnh đối phó với đám người ất ơ trong thành trại, biết rõ bản thân đang chạy đua với thời gian.

"A Hào, là tôi." Chu Nghị lau nước mưa và mồ hôi trên mặt, gõ nhẹ tấm cửa sắt ọp ẹp. Cửa không khóa. Hắn đẩy cửa đi vào, phát hiện A Hào trần trụi đang ngồi trên ghế, thân trên rắn chắc chằng chịt vết thương, tay bị trói ngược ra sau. Chu Nghị còn chưa kịp hồi hồn đã nghe tiếng gậy vụt đến trước mặt. Hắn nhanh nhẹn đỡ được một đòn này, còn giật được gậy đánh thẳng về trước."A!" Phía trước phát ra một tiếng hét thảm."Cấm nhúc nhích!" Đột nhiên căn phòng sáng lên, nhưng cũng chỉ là một chiếc bóng đèn rọi lên cả không gian. Đứng giữa phòng chính là A Hổ cánh tay phải của anh Long, mà bên cạnh Chu Nghị là hai tên lưu manh - Chuột và Mã Lưu, ngay trước mắt là A Ken hình xăm đầy mình, vừa bị hắn đánh không trượt phát nào. Sau lưng, cửa phòng đã khóa, còn kéo lên sắt áp. A Hào thì đang bị một gã trọc to con dùng tay ghì cổ.

"Mày dám phản kháng, thằng Hào mất mạng ngay, đơn giản lắm." A Hổ nhướng mày khiêu khích. Chu Nghị giơ hai tay lên tư thế đầu hàng. Nhưng vừa nhấc tay lên một khắc, Chu Nghị lại thụi khuỷu tay thật mạnh vào đầu hai tên lưu manh, đánh cho bọn chúng nổi đom đóm mắt, rồi rút khẩu súng ngắn giắt ở thắt lưng, bắn một phát vào đùi tên trọc đang khống chế A Hào.

"A!" Lão trọc la lên một tiếng đau đớn, buông A Hào ra. Chu Nghị lập tức chạy đến sau lưng cậu, một tay cầm súng nhắm vào A Hổ, một tay cởi trói cho đồng bạn: "Bọn mày đứng im!" Dây trói trên người A Hào nhanh chóng lỏng ra. Hai người trao đổi ánh mắt, chuẩn bị đối mặt với trận ác chiến.

"Xưng anh gọi em với bọn tao lâu như vậy, cuối cùng cũng lòi mặt chuột ra đúng không? Tao nghi mày lâu rồi. Nếu không phải anh Long cứ đắn đắn đo đo, tao đã sớm gửi mày qua chỗ lão Vương xử lý. Thôi không sao, bây giờ bắt tận mặt, anh Long cũng giao "hậu sự" của mày cho tao xử trí. Hôm nay bẫy được tận hai con, lão Vương chắc mừng lắm đây, ha ha!"

Chu Nghị không hiểu lời A Hổ lắm, nhưng A Hào lại rõ ràng rơi vào tay lão Vương là kết cục thế nào."Nghị ca, ván này hai ta chỉ có thể liều mạng một lần."

Chu Nghị và a Hổ bắt đầu nổ súng bắn nhau, nhưng cả hai đều tránh được đạn. Bỗng nhiên, Chuột xông ra đoạt mất khẩu súng của Chu Nghị. Chu Nghị lập tức quét chân đá rơi súng trên tay gã, thêm một đấm đánh Chuột ngã vật ra đất. Mã Lưu vội rút ra một thanh dao bổ dưa, A Ken thì nhảy qua ghế sô pha, vung mạnh một cây gậy bóng chày về phía A Hào. A Hào cúi người né, đấm một quyền vào bụng A Ken, bồi thêm một cú thẳng vào cằm, rồi đoạt lấy cây gậy, tên Mã Lưu đang đà nhào tới bị quật một phát bay dính tường.

Ngay lúc Chu Nghị và A Hào khống chế được ba tên côn đồ này, đột nhiên nghe một tiếng "Đoàng!". Chu Nghị nhìn sang, thấy bụng trái A Hào đã trúng đạn: "A HÀO!!!". A Hào chợt cảm thấy trời đất quay cuồng, chân đứng không vững, ngã vật xuống đất. Chu Nghị lập tức xông lên đá bay súng trên tay A Hổ. Nhưng A Hổ khoái trá ra mặt, cũng không hoảng. Gã rút từ sau lưng ra một thanh dao quắm đâm về phía Chu Nghị. Hắn lùi lại mấy bước, nhưng A Hổ vẫn bám riết không tha. Thế rồi Chu Nghị xoay người bắt lấy cánh tay lực lưỡng của A Hổ, vật tên to con này một cú qua vai. "A! Tao chém chết cha mày!" A Hổ ngã ra đất, miệng chửi rủa.

Chu Nghị còn chưa kịp lấy hơi thì lưng đã bị gậy bóng chày đánh lén."Hự!" Chu Nghị vội xoay người, lại bị A Ken phang một gậy vào bên đầu. Chấn động làm hắn nổi đom đóm mắt, máu từ thái dương chảy xuống. A Ken thừa cơ đạp hắn ngã lên ghế sô pha, lúc này lão trọc từ sau ghế sô pha xông ra, thòng một sợi dây xích siết chặt cổ Chu Nghị. Chu Nghị hai tay cầm chặt xích sắt, bắp thịt toàn thân phồng lên như muốn căng rách chiếc áo ba lỗ, hô hấp dần dần khó khăn. Hắn định vung hai chân đá mạnh ra sau, nhưng chuột và Mã Lưu đã chia nhau ôm chặt hai bên chân hắn mà kéo banh ra, tiếp đó A Ken vung gậy đập điên cuồng lên ngực và bụng Chu Nghị. Lúc này A Hào đã ngã trên mặt đất, bất lực trừng mắt nhìn mọi chuyện xảy ra.

A Hổ bò dậy, hả hê nhìn Chu Nghị bị úp hội đồng. Gã múa con dao quắm, nhếch môi cười: "Ha ha ha! Sếp Chu quả thật danh bất hư truyền, lấy năm đánh một mới tóm được." Nói rồi đưa chân giẫm nghiến lên đũng quần Chu Nghị."Ha--ắc!" dưới háng thốn buốt óc, Chu Nghị chợt buông lỏng tay. A Hổ đi lên phía trước, nắm lấy cái cằm râu ria của Chu Nghị. Chỉ thấy hắn khóe miệng rỉ máu, ánh mắt kiên cường bất khuất đâm thẳng vào mắt A Hổ."Phụt!" Chu Nghị nhổ một bãi bọt máu lên mặt A Hổ, gã này lại trưng ra khuôn mặt cười tươi rói mà nhìn Chu Nghị, rồi cầm theo dao quắm đi về phía A Hào.

A Hổ dùng chân lật người A Hào lại. Vết đạn bắn đau thấu xương làm cơ thể rắn rỏi của cậu gồng lên từng khối cơ bắp.

"Cũng ra dáng đàn ông." Dao quắm nhẹ nhàng lướt qua chỗ phồng lên ở đũng quần jean, rồi lia lên cơ bụng sáu múi đường nét rõ ràng của A Hào, "Bảo sao em Tình thấy mày rồi lơ tao một nước. Chúng bây nện nhau mấy lần rồi, hả?"

A Hổ bỗng giơ dao quắm, đâm xuống ngực A Hào. Nhưng A Hào phản ứng nhanh, kịp thời dùng tay không bắt lấy lưỡi dao, hai tay đẫm máu ngăn hung khí lại trước ngực. "Mãnh tướng của anh Long, hử? Đại ca chỉ có duy nhất một đàn em đắc lực, chính là tao —— Triệu Thái Hổ!". Đáng tiếc, cơ thể bị đánh bầm dập của A Hào vẫn không chống lại được lưỡi dao hung ác của gã. Máu từ hai bàn tay chảy từng dòng lên bờ ngực rám nắng, càng lúc càng gần. Thật nhanh, cơ ngực dày rộng đã bị đâm trào máu tươi, lưỡi dao len qua giữa xương sườn, cuối cùng cắm sâu vào ngực phải A Hào.

—— Một loạt âm thanh cùng lúc vang lên: tiếng A Hào rên tuyệt vọng, tiếng tru phấn khích của A Hổ, cả tiếng gào giận giữ từ Chu Nghị.

Mà tất thảy đều bị tiếng mưa gió điên cuồng nhấn chìm.

A Hổ chợt rút dao, lại đâm vào bụng A Hào, để lưỡi dao cắm trong người cậu một chốc. Gã trừng mắt đối mắt với A Hào, ngọn lửa điên cuồng trong con ngươi như muốn cắn nuốt chàng trai tả tơi trước mặt, lại nhịn không được liếm lên miệng vết thương đẫm máu trên ngực cậu. A Hổ thỏa mãn rút dao ra, A Hào run rẩy yếu dần, hai tay chầm chậm thả ra đất, ánh mắt mất dần tiêu cự. Chu Nghị lòng đau như cắt, cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây của đám đàn em, điên cuồng vung nắm đấm về phía A Hổ. Gã giang hồ cười lạnh, dao quắm đâm mạnh vào bụng Chu Nghị. Không thèm chờ hắn phản ứng kịp, A Hổ lại bồi thêm một dao cạnh rốn —— gã cầm chuôi dao ngoáy loạn mấy vòng mới rút ra, nội tạng bên trong hẳn đã nát mấy phần.

Chu Nghị đau đến chết lặng, thể lực dần xói mòn, xụi lơ gục trên người A Hổ. Đám lưu manh thấy con mãnh thú cuối cùng cũng cạn sức, thở phào một hơi.

"Anh Hổ quá dữ! Anh Hổ vô địch!" Cả lũ vui mừng hò reo, ton hót lời nịnh nọt.

A Hổ hất Chu Nghị lăn trên mặt đất.

"Hai thằng này hình như còn thở, hay ta xiên thêm mấy nhát?" Chuột sờ động mạch cổ hai người, ánh mắt lập lòe nhìn qua A Hổ.

"Mày mới vào chưa biết, lão Vương đó thích hàng tươi. Nếu không phải anh Long có mối với lão, tao còn định băm nát thây hai thằng này ra, chứ để làm đếch gì! Thôi, qua chỗ lão Vương kết cục cũng không khá hơn bao nhiêu. Đi!"








【 Hai 】

Mưa vẫn đang rơi. Trong thành trại, mấy tên thanh niên nối đuôi nhau băng qua hành lang, đến gian ngay đầu một cầu thang nọ. Cả đám khiêng hai bao đen lớn chắc nịch, trông như một đám thợ săn được bữa trúng đậm đang đem chiến lợi phẩm ra chợ bán. Thú vị ở chỗ, toán thợ săn này lại vui vẻ trả tiền ngược lại cho người nhận hàng.

"Lão Vương, bữa nay vớ được cú hời quá." Anh Hổ móc trong túi ra một xấp tiền mặt đưa cho lão Vương, "Một con hai tám, một con ba mấy, còn thở, nhưng cũng sắp hẹo rồi. Thân thủ đều mạnh, đương nhiên vẫn thua ông đây, ha! Lão cẩn thận một chút, đừng để bọn nó xiên ngược! Thôi chắc cũng không đến mức đó đâu, dù sao cũng là bọn này ra tay, khà khà!" Nói rồi áp sát tai lão Vương: "Là người quen. Tối mai lấy hàng."

Lão Vương đưa ngón tay đẩy đẩy cặp kính đen kiểu cũ, cười hì hì lấy tiền nói cảm ơn cảm ơn, rồi tiễn đám giang hồ ra cửa.

Hai cái bao đen nằm im trên mặt sàn của phòng mổ. Lão Vương đã được đánh tiếng trước là đêm nay có hàng chờ làm thịt. Chuyện này dĩ nhiên không phải lần đầu tiên. Ở Cửu Long thành trại, băng nhóm chém nhau như cơm bữa, nếu muốn cho một người bốc hơi khỏi nhân gian thì luôn có cách. Lão Vương chỉ là một trong số những kẻ chuyên dọn dẹp thuê, được cái trong ngành này tiếng tăm lão cũng khá tốt. anh Long chắc chắn không phải khách hàng duy nhất của lão, mà thật ra ai là khách của ai có khi cũng không nói rõ được.

Lão Vương mở một trong hai cái túi ra. Đập vào mắt lão là hai tảng cơ ngực to dày kéo căng chiếc áo ba lỗ đã bị máu nhuộm đỏ (Chiếc áo da hàng limited đã bị A Hổ hôi mất tiêu). Màu da rám nắng tỏa ra sức hấp dẫn mạnh mẽ của giống đực, giờ tựa như chúa sơn lâm không may lọt trúng mai phục. Cánh tay tráng kiện nổi gân chằng chịt, vai phải nở nang còn xăm một cặp sừng trâu, tựa như cảnh báo mỗi đấm kẻ này vung ra đều mạnh mẽ như trâu húc.

Đũng quần lão Vương nhịn không được, đã dựng lên thành cái lều vải. Tảng thịt này thật đẹp trai quá đi mất! Lão Vương sờ soạng khắp người Chu Nghị một lượt, cơ ngực, cơ bụng, tay trước, tay sau, rồi xuống dưới đùi, bắp chân, hai mông, và đương nhiên không thể bỏ sót đũng quần. Nhìn sơ qua, chất lượng thịt phải xếp vào thượng đẳng. Rồi lão kiểm tra qua tình trạng mấy vết thương: máu còn đang chảy, đã chậm dần, xem ra cũng mất máu kha khá. Giờ muốn xử lý ra sao thì phải xem tình trạng con còn lại mới tính được.

Mở cái túi còn lại ra, lão Vương nháy mắt sũng sờ. Trong tiếc thương mỏng manh lại xen lẫn cơn hứng tình dữ dội (Lều vải căng cao hơn một chút). Thì ra là tên này! Lão Vương đã thầm để ý A Hào từ lâu. Ba năm qua, A Hào cũng nhiều lần giúp anh Long đem xác kẻ thù sang cho lão Vương xử lý. Kiệm lời, làm việc nhanh lại chuẩn, không ngờ lại rơi vào tay A Hổ, kết cục thê thảm thế này đây. Có khi tại thành trại hành lang bên trên đụng mặt, hai người có gật đầu chào hỏi. Ấy thế nhưng lão Vương sớm đã bị vẻ lạnh lùng ương ngạnh của A Hào chọc cho cửng lên, về đến nhà thế nào cũng phải sục một lượt cho đầu óc tỉnh táo lại. Lão Vương xem qua vết thương của cậu, thở dài một hơi. Coi bộ không sống được lâu, thằng chó A Hổ xuống tay cũng ác lắm. Nếu cứu được thì bắt về nuôi làm lỗ đụ thì lại quá tuyệt. Nhưng con này còn phải xử lý rồi giao lại cho anh Long, tiếc thì tiếc nhưng cũng hết cách.

Lão Vương quyết định xong, việc đầu tiên là cầm máu cho Chu Nghị. Nói thế chứ thật ra chỉ là lấy băng dính dán sơ qua, đủ để bịt mấy vết thương lại. Xong thì trói chặt hai tay hai chân hắn, treo ngược lên cạnh mấy con heo vừa mổ hôm nay, đung đưa vài cái.

Lão Vương quay sang khuân A Hào lên, đặt trên bàn làm thịt rồi mở ống nước cọ rửa qua một lượt. Lão ấn ấn ngực trái A Hào một chút, tim vẫn còn đập, hơi chậm. Cơ thể trai trẻ đang nóng bừng, dường như cố tản ra luồng năng lượng cuối cùng của sinh mệnh. Lão Vương cũng hết nhịn nổi, bưng mặt A Hào lên hôn lấy hôn để. Ngoặm môi, đá lưỡi, rồi hướng xuống dưới chà xát đầu ti, cơ ngực, xoa cơ bụng, rồi xuống nữa. Cơ thể sắp chết của A Hào bắt đầu cương lên. Lão cởi quần jean ra, tụt chiếc boxer trắng nhuốm máu xuống, con cặc nửa cương bật ra giữa đám lông mu rậm rạp, lỗ đái còn dính dính. Lão Vương nhẹ nhàng sục mấy cái, một lúc sau ép ra được giọt tinh dịch trắng đục. Lão kính cẩn như được thần thánh ban cho mà vươn lưỡi liếm lấy. Mằn mặn, ngai ngái. Mở màn đầy linh thiêng kết thúc, lão Vương lột hết quần áo vướng víu của A Hào. Lão ngậm trọn cây hàng nóng vào trọn miệng, bú lấy bú để, đầu lưỡi mơn trớn lỗ đái mà kì kèo đòi hỏi. A Hào hít thở gấp hơn, ba vết thương lại bắt đầu ứa máu. Lão Vương hưng phấn móc ngón tay vào lỗ đạn bắn trên bụng trái A Hào, tay trái túm lấy bờ mông trai tráng, dồn sức bú một hơi thật sâu. Con cặc A Hào cương đến đỏ tía, thồn căng mồm lão Vương, đầu khấc cũng chọc đến cuống họng. Lúc này, trái cổ A Hào nhúc nhích, phần bụng gồng cứng, cơ ngực ưỡn lên cao, cổ họng phát ra một tiếng "Ư" rất nhẹ, phía dưới mạnh mẽ bắn ra luồng khí cuối cùng trong đời. Lão Vương nuốt xuống, ực, không để lãng phí một giọt nào.

A Hào tàn tạ hé mở mắt. Bắn ra một lần thế mà đánh thức cậu trai đang hấp hối. Lão Vương nhìn thấy A Hào cuối cùng lại tỉnh, rất là mừng -- Chính lão còn chưa bắn phát nào đây. Lão chùi chùi miệng, cởi quần áo trên người ra, tay chân lóng ngóng leo lên bàn mổ (cũng may mà là bàn bê tông). Lão gập chân A Hào bẻ sang hai bên, nâng khuôn mặt cậu lên mà hôn ngấu nghiến. A Hào suýt nữa bị lão Vương làm chết ngạt, còn may lão vẫn có chừng có mực. Cậu dường như đã rõ chuyện quái quỷ gì đang diễn ra, định vung nắm đấm lên chống cự, tay lại bị chộp tới sờ soạng cơ thể lông lá của lão Vương. A Hào không đấu sức được, đành vươn năm ngón tay định tấn công mắt của lão. Ngặt nỗi cơ thể trọng thương khiến tay cậu chỉ đủ sức quào nhẹ mấy cái, vuốt cho lão Vương sướng rên au áu. Nhục nhã cùng giận giữ đột nhiên khơi lên sức lực cuối cùng của A Hào, cậu tránh thoát móng vuốt của lão Vương, hung dữ đấm một cú thật mạnh vào cằm, ép lão ngã khỏi bàn mổ thịt. A Hào cố gượng người dậy, trừng mắt nhìn lão Vương phía dưới, con cặc bóng lưỡng của cậu cũng không chịu thua kém, dựng thẳng theo. Nhưng vết thương cũng ứa máu nhiều hơn. Lão Vương chẳng những không tức giận, còn nhìn A Hào kiên cường gắng gượng mà thương hại. Sinh mệnh mạnh mẽ bất khuất biết nhường nào, đúng là bản thân chấm chả sai chút nào. Lão vừa tấm tắc trong lòng vừa cười cười mà đứng lên.

Lão Vương biết A Hào chỉ còn chút sức tàn, thật nhanh khống chế con sói này lại. Rồi lão bò lên trên người cậu, bắt đầu tự thủ dâm. Cặc vừa cương lên, lão liền đâm thẳng vào miệng vết thương trên bụng A Hào. Vết thương không lớn, nhưng máu chảy ra vừa hay làm chất bôi trơn, mà cơ thịt bên trong lại ép chặt con cặc của lão, sướng điên người. A Hào đau đớn tru lên tiếng kêu đặc trưng của giống đực - một con sói đực sắp chết. Lão Vương nghe mà càng nứng, có thể nói đây là cú lên đỉnh sung sướng nhất trong đời lão.

Bắn!

Tinh dịch của Lão Vương hòa với máu A Hào, lan đến khắp ổ bụng của cậu. Ý thức A Hào bắt đầu mơ hồ, chút hơi tàn đã sắp cạn. Lão đồ tể trong mắt ngập tràn thỏa mãn, rút hung khí ra, hôn A Hào một cái cuối cùng rồi lão quay sang lấy đồ nghề.

Lão Vương vừa ngâm nga hát vừa bắt tay vào việc. Đầu tiên, cạo sạch lông tóc trên người A Hào (Trai đẹp không hổ là trai đẹp, đầu cạo trọc vẫn ngon trai lai láng). Tẩy rửa xong toàn thân, rồi mới đem A Hào ôm lên, móc hai cái móc sắt vào hai bên lưng rồi treo lên. Lão Vương kê cái thùng nhựa phía dưới, lấy dụng cụ nong hậu môn đâm vào giữa cặp mông của A Hào. Lão dùng sức mở cái lỗ dưới của cậu ra, căng nứt đến độ to hơn nắm đấm. Cơ bụng sáu múi ngọ nguậy, ruột chậm rãi nhú ra. Lão Vương lúc này lại không còn nhẫn nại chút nào, kéo tuồn tuột nội tạng ra từng thứ một: đại tràng, ruột non, lá gan, mật, lá lách, hai quả thận, viên đạn trí mạng hạ gục con sói này cũng lẫn vào đống lổn ngổn mà rơi vào thùng nhựa, cuối cùng chỉ còn lại hai lá phổi (Một bên đã bị đâm xẹp từ lâu) và quả tim. A Hào mê mang nhìn xuống sàn nhà, cặp mắt to linh động thường ngày giờ đã không còn tiêu cự. Nếu không phải cơ thể cậu còn giần giật nhẹ thì tưởng đâu đã tắt thở rồi. Lão Vương thò cả bàn tay vào trong người thanh niên, tóm nốt hai thứ còn lại kia kéo ra. A Hào cuối cùng cũng chết hẳn. Trái tim bị moi ra còn kiên cường đập được mười giây mới dừng.

Lão Vương Khải bật lò nướng lên - cái lò inox cỡ lớn được anh Long tặng ngày trước. Giữ nguyên nhiệt, lão quay sang cọ rửa bên trong cơ thể A Hào qua lỗ hậu, lại xoa một tầng dầu từ trong ra ngoài, nêm lẫn muối và bột hồ tiêu. Tiếp theo, lão Vương lấy ra khung sắt hình chữ H đặt làm riêng, dùng để định hình phần bụng. Một đầu khóa lên xương sống lưng, một đầu găm vào vách bên trong bụng, đỡ cho lúc đặt ngang bụng bị lõm vào, ảnh hưởng trình bày. Lão lấy cái nong hậu môn ra, công đoạn sơ chế nhìn chung đã hoàn thành. Lão Vương thỏa mãn thưởng thức A Hào treo trên móc sắt, thân thể mạnh mẽ ánh sắc vàng kim bóng loáng, tứ chi rắn chắc, cái đầu đẹp trai, cặc dái rủ xuống. Nếu không có ba vết thương trên ngực và bụng, người ta còn tưởng đây chỉ là một gã cường tráng vào ngục vừa bị bạn tù đánh một trận dằn mặt mà ngất đi thôi. Cơ bụng A Hào vẫn căng chắc, nhìn qua không hề giống một cái xác đã bị moi mất nội tạng.

Để phần đầu trên lẫn đầu dưới không bị nướng cháy, lão Vương lấy giấy bạc bọc lại. "Vĩnh biệt, chàng trai." Lão Vương rặn ra hai giọt nước mắt tiễn đưa A Hào, mở lò nướng ra, treo cậu vào trong. Cửa lò đóng lại, lão Vương nhìn qua ô thủy tinh, ngắm nghía món Kim Cang La Hán đang thành hình. Môi lão toét ra một nụ cười độc địa, thuận tay bóp bóp đũng quần Chu Nghị đang bị treo ngược.

Ba giờ sau, lò nướng lại mở ra, mùi thịt nướng thơm phức mang theo hơi nóng xộc vào mũi. Lão Vương chọc chọc các phần cơ xem đã chín hẳn chưa, đoạn mang một cái bao tay dày cộm vào, nhấc món Kim Cang La Hán nướng nguyên con ra, đặt vào một cái thùng giữ nhiệt đặc chế dài hai mét rộng nửa mét. Xong xuôi, lão mới bóc giấy bạc trên đầu và dương vật của A Hào xuống. Toàn thân A Hào trơn láng không một cọng lông, dường như chỉ mới ngủ thiếp đi, nhưng từ da đến thịt đã được nướng chín thơm giòn rụm, lại còn chảy mỡ xèo xèo. Phần đầu và dương vật vẫn giữ được màu da như trước, trên thực tế đã được nướng chín ở nhiệt độ cao. A Hào thân cao mét tám nằm gọn trong thùng giữ nhiệt mà vẫn rộng rãi. Ngày trước, anh Long đặt làm thùng giữ nhiệt cho lão Vương vốn là tham khảo số đo dáng người của A Hào. Không ai biết trong lòng anh Long tính toán thế nào. Âm mưu trùng điệp, dường như gã đã sớm nắm rõ mọi bí mật trong lòng bàn tay. Thậm chí chuyện phục kích A Hào cũng là quyết định bất chợt của anh Long ngay chiều nay.

"Đêm nay gửi sang hai con nhờ làm thịt. Một con "gián", làm Kim Cang La Hán, mai tôi cử người đến lấy. Con còn lại tùy ý lão." anh Long buổi chiều gọi điện cho lão Vương, dặn trước như thế.

Năm giờ sáng, mưa tạnh. Lão Vương bận bịu một đêm, đậy nắp thùng xuống, ngáp một cái thật dài. Lão dọn sơ qua gian mổ rồi qua phòng nghỉ sát bên nằm chợp mắt.








【 Ba 】

Cửa sắt nặng nề đóng lại, "Rầm" một tiếng vang của kim loại, đánh thức Chu Nghị đã ngất đi từ lâu. Hắn chậm rãi mở hai mắt ra, phát hiện cả thế giới như bị đảo lộn. Lấy lại tinh thần, Chu Nghị mới phát hiện mình bị treo ngược trong một căn mật thất —— Chờ chút, là lò mổ! Sao lại ở đây...... Chẳng lẽ là lò thịt heo của lão Vương mà A Hào từng kể?! A Hào đâu?

Vết thương đã ngưng chảy máu. Chu Nghị cảm giác được bụng mình đang quấn băng dính, vừa thô vừa nhớp nháp, rất khó chịu. Hắn cố nén cảm giác đau đớn ở bụng, thử gập người lên nhiều lần, hai tay cuối cùng cũng với tới móc treo. Bắt được móc, mông gồng lực đẩy lên, dây thừng trói hai chân cuối cùng cũng nhấc ra, Chu Nghị nhanh nhẹn đáp xuống đất.

"Ha--!" Cơ bụng bị đè ép, lại rịn ra máu. Căn phòng tràn ngập mùi thịt nướng làm bụng Chu Nghị cũng sôi ùng ục. A Hào! A Hào! Chu Nghị tìm kiếm người anh em dưới ánh đèn trắng lạnh, bỗng một chiếc thùng to như quan tài hấp dẫn sự chú ý của hắn. Chu Nghị thấp thỏm mở nắp thùng ra, mùi thịt lập tức bốc lên càng nồng.

"Độp"

"Độp"

Mấy giọt nước mắt rơi thẳng xuống, bắn lên gương mặt A Hào. Chu Nghị ngơ ngác nhìn người anh em quen biết bao năm, im lặng không phát ra tiếng động, trong lòng chỉ có tự trách vô cùng tận, đau thương đan xen phẫn nộ.

Tôi sẽ báo thù cho cậu. Chu Nghị vuốt đầu trọc của A Hào, đóng nắp thùng lại. Tay cầm dao mổ heo, đi về phía cửa, nhưng bên ngoài đã cài then sắt nên không mở được. Chu Nghị vung cánh tay xăm hình sừng trâu lên, chém về phía cửa sắt. Dù sao ở thành trại này cũng là phòng cũ, cửa sắt chất lượng không tốt, chém hơn mười nhát đã thủng. Chu Nghị thò tay trái ra, mò được then cài, chuẩn bị mở cửa.

Nhưng tay Chu Nghị bị ai đó bên ngoài tóm lấy, vừa kéo vừa giật ra liên tục. Toàn bộ cánh tay trái đã lộ ra phía bên ngoài cửa. Chu Nghị liều mạng kéo trở về, nhưng cứ bị lôi đập vào cửa sắt. Giằng co một lúc, Chu Nghị đột nhiên thấy tay lạnh toát, thoát khỏi lực kéo. Hắn hồi thần nhìn lại thì toàn bộ cánh tay trái đã không thấy đâu. Đầu vai chỉ còn lại vết cắt gọn ghẽ, thịt lòi ra ngoài, máu chảy từng giọt.

Chu Nghị kinh hoàng lùi lại mấy bước. Cửa sắt mở, lão Vương lộ ra khuôn mặt hung ác, một tay huơ dao phay, tay kia đang cầm cánh tay từng thuộc về Chu Nghị. "Con đĩ mẹ mày, muốn ngủ một giấc cũng đéo yên. Thôi, coi mày là hàng tốt, bỏ giấc này cũng đáng." Một chém vung tới, lại bị Chu Nghị cầm con dao khác đánh văng. Lão Vương lập tức hất lên, dùng cánh tay mới chặt đánh rơi dao trên tay Chu Nghị, sau đó nhào lên, đẩy con mồi tông vào tường.

"Khặc-!" Cú đâm này làm Chu Nghị hộc máu. Lão Vương thừa cơ khép năm ngón tay thành hình lưỡi dao, thọc điên cuồng vào mấy vết thương trên bụng Chu Nghị. Chu Nghị cố nén đau, đấm lão Vương một cú mắt nổi đom đóm. Chớp lấp thời cơ, Chu Nghị dùng cánh tay phải lực lưỡng ép chặt cổ lão Vương, mạnh mẽ siết lão bằng bắp tay đến mức ngạt thở. Cuối cùng, lão Vương dần thôi giãy dụa, hai tay rũ xuống. Chu Nghị hất lão Vương đã xụi lơ ra một bên, thở hồng hộc, mở cánh cửa sắt ra. Lò mổ khá nhỏ, gian giết mổ đã chiếm phần lớn diện tích, bên ngoài chính là sạp bán hàng. Chỉ mấy bước đã đi đến cửa lớn, nhưng đã khóa. Đột nhiên trên lưng ập tới cảm giác đau sắc bén, lạnh buốt. Chu Nghị bị một lực lớn đè dán lên cửa sắt , lại ăn thêm ba bốn dao trên lưng và hai bên eo. Cửa sắt cành cạch kêu vang. Ý thức hắn bắt đầu tan rã, nắm tay bám ở cửa bị người tóm lấy, một lần nữa bị kéo đến phòng giết mổ.

Khi Chu Nghị mở mắt ra lần nữa, hắn đã nằm trên bàn mổ lạnh băng. Chỉ trong mấy khắc ngắn ngủi, lão Vương xé mở áo lót của hắn, cắt bỏ quần jean, cả chiếc quần lót đen - thứ cuối cùng che chắn vùng kín - cũng bị kéo rách. Rồi lão lại giật toang mấy lớp băng dính cầm máu, làm Chu Nghị đau điếng người, miệng vết thương lại bắt đầu chảy máu. Chu Nghị nắm thật chặt một bên tạp dề của lão đồ tể đang say sưa với công việc, mặt vặn vẹo mà nhìn lão trừng trừng. Lão Vương không những không tức giận, còn nhẹ nhàng xoa bóp phần tay cụt tráng kiện của Chu Nghị, cảm thụ phần cơ bắp mạnh như trâu như hổ. Chu Nghị thừa lúc lão áp sát, vung tay bóp lấy cổ lão, vận hết sức lực toàn thân muốn siết chết kẻ địch. Hắn biết ngực phải bị thọc một nhát, lưỡi dao còn cắm sừng sững trên ngực, thế nhưng vẫn cố chịu đựng. Lão Vương sờ soạng đống dụng cụ, bất cẩn làm rơi mấy con dao, rồi tiện tay bắt được thứ gì, lập tức đâm về phía trước ——Phụp! Lưỡi dao phay đã cắm ngập vào bắp tay Chu Nghị.

Lão Vương cuối cùng cũng thoát hiểm, chỉ còn lại Chu Nghị đang rên rỉ, huơ cánh tay đã gần như bị cắt cụt. Lão Vương đè hắn lại, cầm dao phay ấn xuống mà cưa, cuối cùng cũng cắt xong. Lại một cỗ tanh tưởi mùi máu tươi xộc lên. Chen giữa màu đỏ của bắp tay và máu là xương cánh tay trắng bệch, từng thớ cơ có thể đem so với thịt bò hảo hạng. Chu Nghị hoàn toàn mất đi khả năng tấn công vẫn quật cường quơ quơ đầu tay cụt, trông lại hơi buồn cười.

"Địt con mẹ mày! Đòi múc tao?!" Lão Vương vừa chửi vừa lật người Chu Nghị lại, kéo hai chân hắn khỏi bàn mổ, banh hai khối mông, nhổ toẹt một bãi. Rồi lão cởi quần xuống, đâm cây hàng đã cứng ngắc vào cái lỗ trinh đang đợi. Hai tay Lão Vương ghì chặt bờ eo săn chắc của Chu Nghị, rút ra đâm vào không ngừng. Ngực và mặt Chu Nghị đập liên tục vào mặt bàn, âm thanh đôm đốp đôm đốp vọng khắp phòng mổ. Đầu vai cụt lủn nổi gân xanh, tựa như đang cố chống cự bằng hai cánh tay vô hình.

Lão Vương bắn phát thứ hai của đêm nay (mà thật ra đã sáng đến nơi rồi).

"A ——" Lão Vương thỏa mãn rút ra cây hàng mập ú, tinh dịch cứ thế chảy ra từ lỗ đít Chu Nghị. Hắn bị lật trở lại, hai mắt dày đặc tơ máu, trợn trừng nhìn lão Vương, dương vật cương cứng như đang giơ ngón giữa với lão. Hai chân Chu Nghị đột nhiên dồn lực, định kẹp nát đầu lão Vương. Có điều cơ thể chằng chịt vết thương, động tác hơi chậm, lập tức bị hai tay lão Vương khống chế.

"Chết đến nơi vẫn còn giãy." Lão Vương con dao cắm trên ngực trên Chu Nghị ra, cắt gân hai chân hắn. Bây giờ, Chu Nghị đã là cá trên thớt mặc người làm thịt, đã nằm im trở lại. Lão Vương đặt Chu Nghị nằm lại cho ngay ngắn, lấy ống nước cọ rửa sạch sẽ, xong lau khô. Lão như đang ngắm nhìn một tác phẩm nghệ thuật mà tấm tắc xuýt xoa dáng người của Chu Nghị.

"Tao làm thịt bao nhiêu đứa rồi, nhưng giãy mạnh như vậy chỉ có hai đứa bay, mà suýt chút lấy luôn mạng già này cũng có mỗi mày." Lão Vương vuốt ve chiếc cằm lún phún râu của Chu Nghị, nói tiếp: "Anh Hổ nói chuẩn, sơ hở cái là đi đời. Thôi coi như tao nể, cho mày lên đỉnh một lần cuối." Chu Nghị căm ghét chửi một tiếng "Chó má!". Lão Vương hôn lên gương mặt hắn, đầu lưỡi đói khát liếm lấy khuôn cằm thô ráp, rồi đi xuống khẽ cắn một bên núm vú, một tay gảy gảy bên còn lại. Đầu vú vừa thâm vừa lớn, trông như hai quả nho khô. Bàn tay men theo cơ bụng lướt xuống, tóm lấy cây hàng dài xấp xỉ 17cm, trong nhu có cương, gân nổi chằng chịt. Đầu khấc hồng tươi, hình dáng cũng dữ dằn lắm. Lão Vương một tay xóc lọ cho hắn, tay kia vuốt ve bờ ngực dày rộng. Dần dần, Chu Nghị bắt đầu thở dốc, tiếng rên càng trầm đục hơn. Ngay lúc hắn nhắm chặt hai mắt, lồng ngực ưỡn rộng, từng dòng từng dòng khí trắng phụt ra từ lỗ tiểu. Ba bốn đợt đầu đều bắn cao cả thước, tung tóe khắp người cả hai, còn văng một ít lên thùng giữ nhiệt chỗ A Hào.

Lão Vương nhìn mà than thở, ngây người mấy giây, rồi lại liếm lấy tinh dịch trên bụng Chu Nghị. Không biết do tâm lý hay thế nào mà lão cảm giác như vừa lên tinh thần được chút. Lần đầu tiên được "làm việc" trong không gian nồng đượm mùi ngai ngái của khí trai, cũng rất gì và này nọ. Lão Vương với lấy đồ nghề, lại chuẩn bị vào việc.

Bắn xong một phát, Chu Nghị nhắm hai mắt, miệng khẽ giật, nằm yên trên bàn. Lồng ngực lên xuống đều đều mà chậm chạp. Lão Vương thương xót xoa đầu hắn, "Nhịn một chút, sẽ nhanh thôi." Rồi mới cẩn thận lấy dao nhỏ cắt dọc theo rìa ngoài tám múi cơ bụng. Bắt đầu rạch từ giữa bụng trên, đưa dao sang phải, rồi cắt dọc theo đường chữ V thẳng xuống phía xương mu, sau đó men theo đường chữ V bên trái cắt lên, cuối cùng trở về điểm xuất phát. Toàn bộ cơ bụng không còn chỗ bám, bắt đầu nhấp nhô theo hoạt động của nội tạng. Bất động ngắn ngủi đã vỡ vụn không còn, cả người Chu Nghị căng cứng, cắn răng thật chặt, lại không kêu lấy một tiếng.

Lão Vương chậm rãi nhấc bộ cơ bụng tám múi ra khỏi thành trì trấn thủ trước nay, treo lên móc sắt. Nội tạng trong ổ bụng mất phần che chắn, các thứ đỏ trắng xanh vàng bắt đầu lúc nhúc không yên. Lão Vương lấy ra từng thứ một, moi mật đặt vào trong lọ thủy tinh, nhét một miếng gan vào miệng nhai, "Đói muốn chết", rồi bỏ phần còn lại vào thùng nhựa. Chẳng mấy chốc ổ bụng đã bị móc rỗng, để lại vẻn vẹn một vũng máu, hai lá phổi trong lồng ngực và trái tim đập thoi thóp. Hai mắt Chu Nghị bắt đầu tan rã, cổ họng kêu khùng khục, ho khan không dứt, đoán chừng là có máu tràn vào yết hầu.

"Từ từ, chớ thăng vội!" Lão Vương có ý định khác với phía dưới của Chu Nghị, cầm dương vật đã mềm oặt lên bắt đầu sục cho cương trở lại. Quy đầu vừa gắng gượng nhè ra một chút tinh dịch, lão Vương lập tức banh hai chân Chu Nghị, cắt quanh dương vật, rồi đi dao về phía hậu môn, vừa cắt vừa lôi ra trọn bộ cả cây lẫn rễ: Một bộ dương vật dài gần 30cm, ở giữa còn treo lủng lẳng cặp trứng. "Đàn ông phải thế chứ! Khà khà!" Lão Vương bưng bộ "pín người" đặt vào một cái bình thủy tinh, chờ lát nữa ngâm rượu.

Chu Nghị hơi thở vẫn còn, mắt trợn trắng, cả người run rẩy. Lúc này, hắn dù vẫn còn sống, không bằng nói chỉ còn là đống thịt sót lại chút phản xạ bản năng. "Rồi rồi, không hành mày nữa, tao nhìn mà muốn khóc luôn đây."

Chu Nghị đương nhiên vẫn còn ý thức, nói cho đúng là ý thức được cơ thể sắp bị móc rỗng. Thi hành chính nghĩa bao nhiêu năm, kết quả đụng phải đám xã hội đen, đụng phải tên đồ tể điên này, bị lăng nhục như súc sinh. Anh em đã chết, mạng mình cũng sắp tận, luyện ra một thân bắp thịt cũng bất lực, không cứu nổi ai, còn sắp bị ——

Mạch suy nghĩ đột nhiên đứt gãy, tiếp đến là bóng đêm vô tận......

Lão Vương lấy dao mổ heo ra, hạ hai ba nhát đã chặt xong đầu Chu Nghị. Thân thể vật mổ không còn động đậy. Khoảnh khắc đầu lìa khỏi cổ, ánh mắt chậm rãi hướng xuống, khép một nửa, không cam lòng mà nhìn mặt đất. Lão Vương nâng lên phần đầu đẹp như tượng, vén vén sợi tóc đen trên trán rồi hôn lên một cái, xong rồi đặt sang cạnh bàn mổ.

Mới rồi đánh đấm một trận lại hay, bắp thịt toàn thân đều đầy máu, đặc biệt là hai bên ngực căng lớn rõ ràng. Lão Vương róc hai miếng cơ ngực ra, đem treo lên móc, lòng thỏa mãn cực kì. Tiếp theo chặt hai bên đầu vai, tháo cặp chân rắn chắc treo hết lên. Rồi cắt lá phổi đã xẹp ra, thêm quả tim, ném vào thùng nhựa. Cuối cùng đem treo nốt thứ còn lại - phần thân tàn tạ đã mất đầu, ngực, bụng, nội tạng và tứ chi.

Đại công cáo thành.








【 Bốn 】



"Chị Phượng dậy sớm quá!" Lão Vương mới sáng ra đã đứng ngay mặt tiền, hí hửng bán thịt heo.



"Hôm nay có "hàng ngon" không?" Chị Phượng ra ngoài chỉ khoác áo ngủ, miệng ngáp một cái.



"Vào đây vào đây." Lão Vương dẫn Chị Phượng vào gian mổ.



Một trận khí lạnh cùng mùi tinh dịch ập tới. "Chú tối qua chơi gì mà đêm hôm khuya khoắt cứ ầm ầm!" Chị Phượng ngoài mồm thì chửi, trong lòng thì yêu cái mùi ngai ngái này muốn chết.



"Bà chị tưởng đồ tể dễ làm lắm chắc, thằng này suýt chút nữa là toi cái mạng đây. Trừ nạm với cái thủ, mấy phần khác đều bán." Lão Vương đắc ý khoe ra từng miếng thịt chắc nịch, phần da rám nắng, treo mà chật cả phòng.



"Ai da! Cái này nạm đâu ra mà nạm, chẳng thấy tí mỡ nào." Chị Phượng chọc chọc cơ bụng tám múi, nói "Trai này lực lưỡng phải biết."



"Tuổi tầm ba mấy, đánh đấm khá, một thân thịt chắc, tám phần là cớm. Đắc tội anh Long thì đào đâu ra kết cục tốt. Đẹp trai lắm. Tiếc thối cả ruột." Nói rồi nâng đầu Chu Nghị ra.



Chị Phượng lấy làm kinh hãi, thì ra là trai đẹp gặp trên hành lang tối qua. Mà cũng phải, ả lúc ấy đã đoán có thể là người anh Long muốn xử, phải chi rơi vào tay mình thì tốt biết bao.



"Nhất chú em nhé, được miếng hời!" Chị Phượng chỉ chỉ, "Lấy cho chị cánh tay phải với nửa miếng cơ ngực, bên phải, thêm nửa cân ruột về nấu canh."



"Tay phải? Bà chị mua về ăn hay mua về chơi hử? Mua từng đó coi chừng ăn không hết đâu ha ha ha!" Lão Vương vừa gỡ phần ngực to đùng xuống vừa trêu chị Phượng.



"Nói xàm ít thôi! Chị mày còn đang phải xử lý người cho anh Long kia. Tên hội trưởng võ quán Chính Nghĩa, hơn bốn mươi, lưng hùm vai gấu, đánh què mấy thằng em đi thu tiền của anh Long. Thấy gã làm người cũng tốt nên du di cho sống thêm mấy ngày, đang tính mua chút thịt về nấu cho ăn."



"Bà muốn chơi thêm mấy ngày thì nói luôn đi ha ha ha!"



.



"Lão Vương, mở cửa!" Bên ngoài có người gõ cửa, lão Vương vừa ăn xong bát óc chưng lại lật đật ra đón khách.



"Đúng giờ quá, Anh Hổ. Hẹn 5 giờ là chuẩn 5 giờ đến, Kim Cang La Hán chuẩn bị xong rồi." nói rồi dẫn A Hổ cùng đám đệ đến lò mổ. Vừa vào phòng, mấy thằng đệ nôn thốc nôn tháo, A Hổ cũng suýt không nhịn được, nhưng vẫn phải làm bộ bình tĩnh. Gã chợt thấy một miếng thịt vai xăm cặp sừng trâu.



"Là Chu Nghị hồi tối qua?"



"Chính y, hàng cực phẩm! Anh Hổ phán chuẩn lắm, may mà kỹ thuật lão đây ổn chứ không đã bay mất cái mạng, khà khà." Nói rồi chỉ vào thùng giữ nhiệt, "Kim Cang La Hán đấy."



.



Trong một phòng riêng tại Phong Mãn Lâu, hai người đàn ông trung niên tóc chấm bạc ngồi đối mặt, uống sâm banh, trò chuyện vui vẻ. Món chính cuối cùng cũng lên, lão Vương đẩy xe đẩy đi vào. Phía trên xe là Kim Cang La Hán vàng óng giòn rụm.



"Anh Long, sếp Lôi, mời dùng." Lão Vương mỉm cười, vừa nói vừa bày dao nĩa mời hai ông lớn của hắc bạch lưỡng đạo. Lão Vương nhìn lại cơ thể khôi ngô lực lưỡng trên xe, lướt lên trên là khuôn mặt đẹp trai của A Hào. Hai mắt lão rưng rưng, vội lui ra khỏi phòng.



【HẾT】





Nhận xét

Follow nha 🥺