NGÔI SAO SÂN CỎ
(Một)
Trần Hà hai tay ôm đầu, ngồi xổm ở rìa sân bóng, nhìn đám nhóc con được tuyển chọn từ các vùng miền đang khởi động trên sân, không khỏi nhớ về thời gian tự do khi mình đại diện quốc gia tham dự giải vô địch châu lục. Nhớ năm ấy, anh cũng chỉ là một cậu bé với ước mơ vươn khỏi quốc gia, tiến ra thế giới, thỏa sức tung hoành trên sân cỏ. Anh thậm chí từng là tiền đạo kiêm đội trưởng của đội tuyển quốc gia. Trần Hà đá bóng từ năm 8 tuổi, xuất thân từ nông thôn miền bắc, điều kiện thể chất, tốc độ, sức bền và sức bật khi chạy đều từng là mơ ước của các vận động viên bóng đá chuyên nghiệp trong nước. Năm nay mới 20 tuổi, anh vẫn giữ được thân hình hoàn hảo, tỷ lệ mỡ cơ thể cũng ở mức lý tưởng. Thực tế, sau khi đại diện quốc gia thi đấu xong giải vô địch châu lục năm đó, theo kế hoạch, anh sẽ ký hợp đồng với một câu lạc bộ bóng đá nổi tiếng thế giới ở nước láng giềng, gia nhập đội bóng quy tụ những ngôi sao hàng đầu thế giới để tiếp tục rèn luyện bản thân. Nếu lúc đó anh giữ được cơ mật, nếu kế hoạch không bị lộ sớm, nếu sau đó truyền thông trong nước không thổi phồng quá mức, thậm chí lên án bằng lời lẽ và bút mực, dẫn đến ảnh hưởng dư luận và can thiệp vào phán quyết của tòa án, thì có lẽ vận mệnh của Trần Hà sẽ không như vậy.
Tuy là một cường quốc về thi đấu thể thao, nhưng đội tuyển bóng đá của quốc gia này dường như luôn bị vận xui quấn lấy. Hai năm trước, dù có một tiền đạo tài năng như Trần Hà, nhưng lối chơi của cả đội quá lỗi thời, sự phối hợp giữa các cầu thủ thiếu ăn ý, kỹ thuật và sức mạnh trên sân không đạt chuẩn, dẫn đến việc thất bại trong cả ba trận đấu vòng bảng giải vô địch châu lục. Trận đấu cuối cùng gặp đội tuyển nước láng giềng càng làm bùng nổ mâu thuẫn đa chiều giữa người hâm mộ, đội bóng, ban quản lý bóng đá, thậm chí giữa hai quốc gia. Do những vấn đề lịch sử chiến tranh, hai nước trước nay luôn bất hòa. Vậy mà tại giải vô địch châu lục năm đó, hai kẻ thù không đội trời chung lại phải nằm chung một bảng đấu. Trận đấu vòng bảng cuối cùng được tổ chức trên sân nhà tại thủ đô của quốc gia này. Lúc đó, đội tuyển nước láng giềng thế như chẻ tre, sớm giành vé vào vòng trong, còn đội tuyển quốc gia này thì đứng bét bảng, không còn cơ hội nào để cứu vãn.
Người hâm mộ chỉ mong đội bóng có thể ghi được một bàn thắng trên sân nhà, nhưng ban quản lý bóng đá lại ra lệnh tuyệt đối phải thắng với tỷ số cách biệt để lấy lại sĩ diện trên sân và ngoài sân. Dưới áp lực khủng khiếp, trận đấu bắt đầu. Trận đấu kết thúc hiệp một, kết quả bị nước láng giềng ghi hai bàn, nhưng tình hình chung vẫn tương đối cân bằng, không quá khó coi. Thế nhưng khi hiệp hai bắt đầu, đội tuyển nước láng giềng liền triển khai một cuộc tấn công dồn dập, chỉ trong vòng mười phút đã 5 lần phá vỡ khung thành quốc gia này. Còn 35 phút nữa là kết thúc, tỷ số trên bảng điện tử là 7 - 0. Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá ngồi trên khán đài VIP đã tức giận bỏ về, còn người hâm mộ thì bắt đầu la ó mắng chửi. Nụ cười khinh bỉ xuất hiện trên khuôn mặt của các cầu thủ nước láng giềng, trong khi các cầu thủ bên Trần Hà thì mặt mày tái mét, gần như hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu.
Trận đấu diễn ra theo chiều hướng nghiêng hẳn về một phía. Khi còn 3 phút nữa là kết thúc, do một cầu thủ nước láng giềng phạm lỗi trong vòng cấm, đội tuyển quốc gia này cuối cùng cũng được hưởng một quả phạt đền. Lúc này tỷ số đã là 10 - 0. Người được giao trọng trách thực hiện quả phạt đền là Trần Hà. Nhìn tiền đạo tài năng đầy hy vọng đặt quả bóng lên chấm phạt, rồi từ từ lùi lại, chạy đà, 40.000 người hâm mộ đồng loạt cất tiếng hát quốc ca. Cuối cùng, quả bóng được Trần Hà đá mạnh mẽ, như một viên đạn chứa đựng hy vọng và sự bất phục của hàng tỷ người dân bay về phía khung thành của nước láng giềng... Chỉ là vài phần mười giây, nhưng lại như cả một đời dài đằng đẵng. Quả bóng chứa đựng hy vọng ấy đập mạnh vào xà ngang khung thành của nước láng giềng, toàn trường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Trần Hà đau đớn che mặt, vì chỉ sau một tích tắc, anh đã nghe thấy tiếng chửi rủa như sấm vang, và vô số chai nước suối bay từ khán đài xuống sân, hướng về phía anh...
Kết quả cuối cùng của trận đấu là 0 - 10. Quốc gia này, trên sân nhà, một lần nữa bị nước láng giềng đè ra mà đánh, nhưng theo một cách khác của thời bình.
Sau trận đấu, Tổng cục Thể dục Thể thao và Liên đoàn Bóng đá quốc gia lập tức giải tán đội tuyển quốc gia, tuyên bố đội bóng này chỉ mang đến đau khổ cho người dân, hành vi của họ là phạm tội, cần phải loại bỏ ngay lập tức. Ngay lập tức, truyền thông nhanh chóng phát hiện ra thông tin về kế hoạch chuyển nhượng của Trần Hà sang câu lạc bộ nước láng giềng, cũng như việc một cầu thủ của đội bóng đi khách sạn "mây mưa" trước trận đấu, và bắt đầu thổi phồng vấn đề lên. "Bán nước" và "mua dâm" nhanh chóng trở thành danh hiệu mà người hâm mộ gán cho đội tuyển quốc gia, với Trần Hà là đầu sỏ, và những cuộc biểu tình, tuần hành đòi xử lý quân lưu manh phản quốc ẩn náu trong đội tuyển bóng đá bắt đầu diễn ra tại quảng trường thủ đô. Hệ thống tư pháp của quốc gia này vốn rất phát triển, do đó Trần Hà và cầu thủ Hàn Hải Bình đi nhà nghỉ trước trận đấu bị cơ quan công an bắt giữ, còn các huấn luyện viên và cầu thủ khác bị tước quyền công dân, phải trở về quê quán, bị cấm vĩnh viễn đá bóng hoặc làm bất kỳ công việc nào liên quan đến bóng đá.
Phiên tòa xét xử Trần Hà và Hàn Hải Bình được truyền hình trực tiếp trên toàn quốc. Trên ghế bị cáo, hai cựu cầu thủ quốc gia đã bị biến thành tù nhân, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót đen bó sát, không mặc áo và đi chân đất. Trước những tội danh làm tổn hại lợi ích quốc gia do công tố viên đưa ra, cả hai đều lựa chọn biện hộ vô tội. Trần Hà khẳng định kế hoạch chuyển nhượng sang câu lạc bộ nước láng giềng không liên quan gì đến giải vô địch châu lục, nhưng lại không thể khẳng định liệu anh có bị ảnh hưởng bởi kế hoạch này khi thực hiện quả phạt đền hay không. Còn Hàn Hải Bình thì biện minh cho việc đi khách sạn trước trận đấu bằng lý do chỉ là đi tắm rửa, nửa tiếng đồng hồ không đủ để "mây mưa", và không hề khớp với thói quen bình thường của anh. Sau khi nghe xong lời bào chữa của cả hai bên, thẩm phán tuyên bố tạm hoãn phiên tòa, hai ngày sau sẽ tuyên án.
(Hai)
Ngày hôm sau, trong phòng thăm hỏi của trại giam, Trần Hà gặp lại thầy huấn luyện cũ của mình, Khúc Thiếu Vĩ. Lần gặp mặt này do Khúc Thiếu Vĩ chủ động đề nghị. Nói chung, cuộc đời Trần Hà có thể nói là thành nhờ Khúc Thiếu Vĩ, bại cũng bởi Khúc Thiếu Vĩ. Nghe nói, chính Khúc Thiếu Vĩ, vào một mùa hè nọ, khi xuống nông thôn ở Đông Bắc, tình cờ thấy Trần Hà đang trần truồng đá lon ở bờ ao, mới đưa anh về trường thể thao để tập luyện bóng đá. Khúc Thiếu Vĩ có những quan điểm độc đáo về việc tuyển chọn mầm non bóng đá. Ông cho rằng những cậu bé có bộ phận sinh dục to dài, có tinh hoàn lớn sẽ là những hạt giống tốt cho môn bóng đá. Và vào buổi chiều hôm đó, khi ông nhìn thấy cậu bé Trần Hà nhỏ xíu xiu đang đá lon, chim của cậu bé vừa dài vừa to không thua kém bất kỳ thanh niên nào, đang lòi khỏi ống quần đùi, nhấp nhô theo mỗi cú đá, ông đã khẳng định mình tìm được một thiên tài. Sự thật chứng minh Khúc Thiếu Vĩ nhìn người chuẩn. Trần Hà được ông đưa về trường thể thao Đông Bắc, chỉ trong vòng hai năm, dưới sự hướng dẫn và đào tạo của vị huấn luyện viên lớn hơn 15 tuổi này, cậu đã nắm vững mọi kỹ năng đá bóng. 12 tuổi, Trần Hà lần đầu tiên đại diện Đông Bắc tham gia giải bóng đá thiếu niên quốc gia và giành chức vô địch. 14 tuổi, chính thức tham gia giải bóng đá thiếu niên thế giới, ghi được 5 bàn thắng. Đến năm 16 tuổi, Trần Hà một lần nữa được chọn vào đội tuyển thiếu niên quốc gia, tham dự giải thể thao thiếu niên thế giới và cùng các đồng đội giành huy chương đồng. Đây cũng là thành tích cao nhất của quốc gia này ở môn bóng đá trong các giải đấu quốc tế. Trần Hà trở thành ngôi sao sáng của bóng đá nước nhà, nhưng cũng chính vào thời điểm này, anh tung tin đồn về việc bị Khúc Thiếu Vĩ quấy rối tình dục trong thời gian dài. Cuối cùng, sự việc kết thúc bằng việc Khúc Thiếu Vĩ trốn ra nước ngoài. Trần Hà thuận lợi gia nhập đội tuyển quốc gia, nhưng dường như anh là điểm sáng duy nhất của đội tuyển quốc gia này. Trong khi đó, Khúc Thiếu Vĩ lại nổi tiếng khắp nơi. Ông trở thành huấn luyện viên trưởng của đội tuyển quốc gia một nước ở phương Bắc, dẫn dắt một đội bóng trẻ trung, với tuổi trung bình chỉ 17 tuổi, giành vị trí thứ năm ở World Cup trước đó.
Giờ đây, Trần Hà, ánh hào quang đã tắt lịm, gặp lại Khúc Thiếu Vĩ trong phòng găp mặt của trại giam, anh không biết nói gì. So với Trần Hà, đang ngồi xổm trên sàn nhà, tâm trạng uể oải, quần áo lôi thôi, thì Khúc Thiếu Vĩ, ngồi trên ghế, ăn mặc chỉnh tề, phong độ hơn hẳn. Ông đưa cho Trần Hà tờ báo mới phát hành của đế đô. Trần Hà liếc mắt nhìn, thấy tiêu đề trang nhất viết: “Mối nhục của nền bóng đá nước nhà, lúc cần thì sút hỏng, không nên sút thì lại sút lung tung, cần thiết nghiêm trị.” Khúc Thiếu Vĩ dùng giọng điệu ngạo nghễ nói với Trần Hà: “Nhóc Hà à, mày có bao giờ nghĩ đến việc chúng ta sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này không?” Trần Hà không nhìn Khúc Thiếu Vĩ, lạnh lùng quay mặt đi, như thể không muốn đối mặt với tất cả. Khúc Thiếu Vĩ tiếp tục: “Thật lòng mà nói, nhìn thấy mày như vậy, tao rất đau lòng, nói sao thì chính tao đã tạo ra mày. Nhưng mà, thay vì nhìn thấy mày vinh quang gia nhập đội bóng nước khác, tao thích nhìn thấy mày như hiện tại hơn.”
Trần Hà tức giận, anh gầm lên với Khúc Thiếu Vĩ: “Bớt ở đó đâm chọc đi thằng già biến thái. Đừng vội cười nhau, hiệp hội bóng đá bên kia sẽ giúp tôi sắp xếp với đoàn luật sư quốc tế!”
Khúc Thiếu Vĩ nghe xong, cười ha ha: “Luật sư quốc tế, ha ha ha, mày vẫn đang mơ à. Ha ha ha, nếu tao nói với mày rằng chủ mới của mày đã ra thông báo, không tiếp nhận bất kỳ cầu thủ nào ngoài các nước nằm trong top 5 World Cup, mày sẽ nghĩ gì đây?”
Trần Hà bỗng nhiên nghẹn lời, anh cảm thấy hy vọng cuối cùng của mình cũng đang dần vụt tắt. Khúc Thiếu Vĩ đứng dậy, tiến đến trước mặt Trần Hà, nói với vẻ bề trên: “Hôm nay tao đến để nói cho mày biết, mày đã bị ông chủ hụt bỏ rơi rồi. Còn một tin tức nữa, có lẽ mày sẽ quan tâm, đó là lão biến thái tao đây, chính thức được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng của đội tuyển quốc gia. Liên đoàn Bóng đá và Ủy ban Thể thao đã quyết định giao cho tao hai năm để tạo ra một đội bóng đủ tiêu chuẩn. Còn mày, ngoan ngoãn rửa sạch mông, chờ mà ngồi tù đến hết đời đi.”
Nói xong, Khúc Thiếu Vĩ không quan tâm Trần Hà phản ứng thế nào, đi về phía cửa phòng tiếp kiến. Đến cửa, ông đột ngột quay lại, nhìn Trần Hà vẫn đang ngồi xổm trên sàn, nom có vẻ khá đáng thương, suy nghĩ một chút, rồi nói: “Là huấn luyện viên đầu tiên của cậu, tôi nói rồi, tôi không muốn nhìn thấy cậu như vậy. Cậu là do tôi tạo ra, cho nên, có lẽ tôi vẫn có thể... hề hề hề...” Khúc Thiếu Vĩ không nói hết câu, liền xoay người kéo cửa ra ngoài, để lại Trần Hà trong sự hoang mang và bất lực, lạc lõng trong bóng tối.
Lúc tuyên án đến. Vì dân ý quá mạnh, nên thẩm phán không có khoảng cách do dự, kết tội Trần Hà và Hàn Hải Bình. Họ không có quyền kháng cáo. Thực tế, từ khi bị tuyên án có tội, Trần Hà và Hàn Hải Bình bị tước bỏ mọi quyền lợi của công dân, thậm chí cả nhân quyền cơ bản nhất. Họ còn tệ hơn những huấn luyện viên và cầu thủ đã bị hạ xuống thành công dân hạng ba, bị tuyên án là tội phạm suốt đời.
Công dân của quốc gia này được phân thành ba hạng, dưới hạng ba là tội phạm được hoãn thi hành án, tội phạm, tội nô và tội súc. Tội phạm, sau khi mãn hạn tù, vẫn có quyền tự do thân thể. Tội nô, dù mất tự do thân thể, nhưng ít nhất vẫn được quốc gia công nhận là cá thể người. Còn tội súc thì gần như súc vật, đôi khi còn chẳng bằng.
Khi thẩm phán và bộ trưởng tư pháp ký tên, đóng dấu vào bản án của Trần Hà và Hàn Hải Bình, hai tên cảnh sát toà án lập tức lột chiếc quần bó sát duy nhất trên người họ trước mặt mọi người trong toà án. Do toàn bộ phiên tòa được truyền hình trực tiếp, mọi người trên cả nước đều chứng kiến dương vật đen nhánh, cong vút, dựng đứng sát bụng, dài 21 cm và hai viên tinh hoàn to như quả la hán của Trần Hà. So với Trần Hà, dương vật của Hàn Hải Bình nhỏ hơn, dù vẫn cương cứng nhưng chỉ dài khoảng 14 cm, mức trung bình của người dân nước này. Tinh hoàn của anh ta cũng không quá lớn, chỉ bằng quả vải, được che phủ bởi da bìu. Bị bắt trần truồng trước mặt toàn dân, cả hai đều đỏ mặt tía tai, nhưng các phóng viên ngồi ở hàng ghế đầu bàng thính lại không tha, sử dụng những máy ảnh chuyên nghiệp như đại bác để chụp những bức ảnh cận cảnh cơ thể trần trụi và bộ phận sinh dục của họ. Một số phóng viên đã bắt đầu nhắn tin cho các tòa soạn báo với những tiêu đề như: “Thằng chịch dạo hàng nhỏ, quân bán nước hàng lại lớn,” “Kẻ phản quốc cuối cùng đã bị trừng phạt, từ nay suốt đời trần trụi làm heo chó.”
Lúc này, đầu óc Trần Hà trống rỗng, còn Hàn Hải Bình thì gào khóc. Anh ta không ngờ việc ham muốn nhất thời của mình lại khiến anh ta mất đi tương lai và tiền đồ xán lạn. Anh ta khóc lóc van xin thẩm phán, cầu xin khoan hồng, nói anh ta là một vận động viên bóng đá chuyên nghiệp, quốc gia không thể đối xử với anh ta như vậy.
Thẩm phán mặt lạnh lùng chỉ lệnh cho cảnh sát toà án nhét vào miệng họ một cái nút chặn lưỡi, rồi ép cả hai quỳ sấp mặt xuống đất. Theo luật hình sự của quốc gia này, tội súc không chỉ phải trần truồng vĩnh viễn, mà còn bị tước quyền đi đứng thẳng.
Trần Hà cắn chặt nút chặn trong miệng, nằm sấp trên ghế bị cáo, không thể tin nổi khi nhìn thấy Khúc Thiếu Vĩ bước ra khỏi hàng ghế bàng thính. Thẩm phán ra hiệu cho cảnh sát toà án ngăn cản, nhưng Khúc Thiếu Vĩ lại rút ra một tờ giấy có đóng dấu của Hội đồng Quốc sự Trung ương đưa cho thẩm phán.
Khúc Thiếu Vĩ tiến đến chỗ thẩm phán, xoay người nói với tất cả mọi người trong toà án, với tất cả các phóng viên, tất nhiên cũng bao gồm cả Trần Hà và Hàn Hải Bình đang quỳ sấp mặt trên sàn: “Thưa các quý vị, những gì tội phạm dương vật nhỏ kia vừa nói là đúng, cả hắn và tên tội phạm dương vật lớn bên cạnh đều từng là vận động viên bóng đá chuyên nghiệp giỏi nhất của quốc gia này. Đặc biệt là tên dương vật lớn, nếu chúng ta không trừng phạt hành vi tội ác của hắn, có lẽ hắn sẽ trở thành một trong những cầu thủ vĩ đại nhất thế giới. Do đó, xét thấy tài năng bóng đá của hai người và quyết tâm của Ủy ban Thể thao và Liên đoàn Bóng đá trong việc tái tạo đội bóng mạnh, Hội đồng Quốc sự Trung ương đặc biệt cho phép tôi, với tư cách là huấn luyện viên trưởng của đội tuyển quốc gia, tiếp quản và sử dụng quyền sở hữu của hai tội phạm này. Tôi sẽ sử dụng phương pháp đặc biệt để nô dịch chúng, để chúng vừa có thể phát huy tài năng bóng đá, vừa có thể hối lỗi về tội ác của mình, đồng thời cũng là lời cảnh tỉnh và động lực cho các cầu thủ của tôi.”
(Ba)
Mười hai tháng sau, tại Trung tâm Huấn luyện Quốc gia nằm trên cao nguyên phía Tây của đất nước, cuộc sống của Trần Hà và Hàn Hải Bình đã thay đổi hoàn toàn. Giờ đây, trong hệ thống quản lý quốc gia, hai người chỉ còn là hai con súc vật được nuôi trong đội bóng đá quốc gia. Khác với những cầu thủ được tuyển chọn từ các vùng miền, khi đến đây tham gia huấn luyện đặc biệt đều phải ký hợp đồng cầu thủ chuyên nghiệp mới với Khúc Thiếu Vĩ, vị huấn luyện viên trưởng của đội tuyển quốc gia, thì Khúc Thiếu Vĩ chẳng tốn một đồng nào đã được Bộ Tư pháp trao quyền sở hữu và sử dụng đối với hai con tội súc Trần Hà và Hàn Hải Bình cho đến khi chết. Khúc Thiếu Vĩ có thói quen đặt biệt danh cho các cầu thủ của mình, thường xuyên khuyến khích các cầu thủ gọi nhau bằng biệt danh, để tăng cường sự gắn kết và lòng tự hào trong đội. Còn với Trần Hà và Hàn Hải Bình, Khúc Thiếu Vĩ chỉ yêu cầu các cầu thủ gọi chúng bằng cái tên bẩn thỉu nhất, phù hợp nhất với vị thế của chúng trong đội bóng, cũng là cái tên sỉ nhục và hạ thấp chúng nhất: quá khứ là cầu thủ, hiên tại là chó lợn, kết hợp thành "cẩu thủ"
Bên cạnh sân tập của căn cứ, có một cái hố rác dành riêng để các cầu thủ vứt bỏ đồ ăn thừa, thức uống thừa sau khi tập luyện, được dọn dẹp mỗi tuần một lần. Nơi đó cũng là ổ ngủ của hai con cẩu thủ, từ nửa đêm đến rạng sáng mỗi ngày. Giờ đây, hai con cẩu thủ không còn một cọng lông nào trên người, đầu và thân thể đã được triệt lông vĩnh viễn từ trước khi vào đội, cho nên dù ngủ trong hố rác suốt ngày, chúng cũng không bị rận. Hai con cẩu thủ mỗi tháng chỉ được tắm một lần, vào những ngày trời mưa hoặc khi đội bóng tập luyện đối kháng vào cuối tháng, tại con kênh được phép sử dụng để rửa xe trong gara của đội. Dù sao, chúng cũng không còn là con người, nên vấn đề vệ sinh cá nhân cũng không còn quan trọng.
Trên đầu và lưng trụi lủi của hai con cẩu thủ được xăm bằng mực vàng những số hiệu của chúng khi ngồi trên băng ghế dự bị trong lúc đội bóng tập luyện: Trần Hà là số 1, còn Hàn Hải Bình là số 2. Khác với những cầu thủ có tên của mình được in trên lưng áo thi đấu, trên lưng hai con cẩu thủ, phía trên số hiệu, còn được xăm thêm hai chữ "cẩu thủ" bằng mực vàng.
Mặc dù là tội phạm, nhưng xét cho cùng cũng là súc vật được đội bóng đá quốc gia nuôi dưỡng, và sau này còn phải theo đội bóng đi tập huấn ở nước ngoài hoặc tham gia các giải đấu quốc tế. Hai con cẩu thủ đương nhiên phải mặc đồng phục của đội tuyển quốc gia. Nhưng trang phục của chúng khác xa so với những bộ đồng phục được may tinh tế cho cầu thủ và người hâm mộ, chúng vĩnh viễn không được phép cởi bỏ đồng phục của đội tuyển quốc gia. Cái áo thi đấu màu tím nhạt viền vàng, cũng như số hiệu của chúng, được xăm vĩnh viễn lên cơ thể trần trụi. Từ xương quai xanh ở ngực, đến khuỷu tay và đầu gối, mặt trước và mặt sau, bao gồm cả phần trong đùi, đáy chậu, hậu môn và vùng quanh hậu môn, đều được xăm màu tím nhạt. Còn từ cổ, vai đến giữa cánh tay, eo đến đầu gối, hai bên đùi, được xăm thêm ba sọc ngang màu vàng song song. Tên viết tắt tiếng Anh của quốc gia được xăm bằng mực vàng phía sau cổ, ngay sau cổ áo, quốc huy tròn và huy hiệu hình lục giác của đội tuyển quốc gia được xăm ở ngực, với tâm là hai núm vú của hai con cẩu thủ. Da chân của hai con cẩu thủ cũng được xăm màu tím nhạt, chỉ có phần dưới đầu gối và giữa cẳng chân được thêm viền vàng, còn toàn bộ lòng bàn chân và gan bàn chân từ mắt cá chân trở xuống được xăm màu vàng. Do thợ xăm đầu tư tài hoa và tỉ mỉ, phối màu rất tinh tế, nên nhìn từ khoảng cách 10 mét, hai con cẩu thủ trông giống như đang mặc áo thi đấu, vớ và giày của đội tuyển quốc gia, chỉ khi nhìn gần mới phát hiện ra chúng vẫn trần truồng, đi chân đất, một sự tồn tại ti tiện.
Có thể bạn sẽ nói, hai con cẩu thủ đều trần truồng, vậy từ dương vật và tinh hoàn lộ ra ngoài, chúng ta có thể khẳng định chúng không thực sự mặc quần áo. Sự thật có thể khiến bạn thất vọng lẫn ngạc nhiên. Vì trước đây, người hâm mộ chỉ trích hai con cẩu thủ "lúc cần sút thì sút hỏng, không nên sút thì lại sút lung tung", từng trở thành đề tài nóng của xã hội, thêm vào đó, sau này, nếu chúng phải đi theo đội bóng tham gia giao lưu quốc tế mà vẫn trần trụi bộ phận sinh dục thì e rằng sẽ tạo ảnh hưởng không tốt, và xét đến thân phận tội súc của hai con cẩu thủ này, nên bộ phận sinh dục của chúng cũng không cần thiết tồn tại nữa. Nói chính xác hơn là trước khi chúng gia nhập đội bóng, hoặc chính xác hơn nữa là trước khi được xăm hình, dương vật và bìu của chúng đã bị cắt bỏ, nhưng tinh hoàn lại không bị thiến, mà được đẩy vào và khâu lại trong khoang bụng. Do đó, hai con cẩu thủ vẫn có thể sản xuất hormone bình thường, cũng có thể liên tục sản xuất tinh trùng, chỉ là chúng không còn dương vật để sử dụng, thay vào đó là một lỗ tiểu mới được tạo ra từ phần thịt còn lại của dương vật, được đặt ở bên trong cơ thể. Lỗ tiểu này có thể tự do mở đóng, cho người xem và để bài tiết nước tiểu. Vì lỗ tiểu này không lồi ra ngoài cơ thể, nên cả đời chúng chỉ có thể ngồi xổm và banh chân như chó để tiểu tiện.
Còn về dương vật của hai con cẩu thủ đã bị cắt bỏ, Khúc Huấn luyện viên đã giao cho người chuyên trách chế tác thành tiêu bản, đặt trong hai trụ trưng bày bằng thủy tinh ở chính giữa sảnh chính của tòa nhà văn phòng ở căn cứ. Hai cây dương vật một đen một trắng, được duy trì trong trạng thái cương cứng hoàn toàn, hùng dũng hiên ngang, được trưng trước mặt tất cả những người tham gia huấn luyện, huấn luyện viên, người hâm mộ hoặc du khách đến thăm. Dưới hai mẫu vật, trên thân trụ trưng bày, màn hình điện tử liên tục hiển thị thông tin về các chỉ số sinh lý, dữ liệu cơ thể, thành tích thi đấu và phong thái trên sân của chủ nhân dương vật, hai đối chiếu nhau như thể chứng minh lý thuyết của Khúc Huấn luyện viên: cầu thủ có bộ phận sinh dục lớn thì thành tích thi đấu càng tốt. Các cầu thủ và du khách rất thích chụp ảnh chung với dương vật màu đen hình lưỡi kiếm, dài 21,3 cm. Hình chụp thường theo bố cục như sau: trước trụ dương vật sừng sững, cẩu thủ số 1 hai tay ôm đầu, hai chân tách ra 180 độ, ngồi xổm, cầu thủ hoặc du khách có thể vuốt đầu trọc của nó, hoặc tạo dáng chiến thắng bên cạnh nó, hoặc một tay chỉ vào mẫu vật dương vật đen trên đầu của cẩu thủ số 1, một tay chỉ vào lỗ tiểu lộ tênh hênh, bị nong ra bằng một cái vòng sắt của cẩu thủ số 1, lộ ra vẻ ngạc nhiên hoặc chế nhạo.
(Bốn)
Hai con cẩu thủ giờ đây chẳng còn lại chút tự do cơ bản nào. Hầu hết thời gian trong ngày, chúng phải ở trên sân bóng để theo chân các cầu thủ tập luyện. Khi không tập luyện, chúng phải đảm nhận công việc vệ sinh, dọn dẹp sân bóng, kho dụng cụ, văn phòng câu lạc bộ, ký túc xá của cầu thủ và giáo viên. Chúng phải nhặt rác trên sân cỏ, lau chùi bóng tập, vệ sinh lưới bóng, lau dọn sàn nhà và bồn cầu của văn phòng, ký túc xá cầu thủ và giáo viên, liếm sạch những đôi giày bóng đá bẩn thỉu mà các cầu thủ cởi ra. Khi gần đến ngày chợ phiên ở các thị trấn lân cận, chúng sẽ bị đeo vòng cổ, xích sắt, bị giáo viên của bộ phận thị trường của đội bóng dẫn đi bán vé xem cầu thủ tập luyện. Do luật pháp quy định tội súc không được phép đi đứng bằng hai chân, nên Khúc Thiếu Vĩ quy định cả trong và ngoài căn cứ, hai con cẩu thủ chỉ được phép di chuyển theo cách hai tay ôm đầu và banh háng đi lạch bạch như vịt. Cho nên dù nóng hay lạnh, mỗi khi đi có sự kiện, hai con cẩu thủ đều phải trần truồng, bước lách qua lách lại giữa dòng người trên đường phố trung tâm thị trấn, liên tục dập đầu khom lưng, van xin người qua đường đến điểm bán vé của đội tuyển quốc gia gần đó để mua vé xem cầu thủ thi đấu mô phỏng.
Đến ngày thi đấu mô phỏng, hai con cẩu thủ sau khi đã được tắm rửa sạch sẽ đất bẩn tích tụ cả tháng sẽ xếp hàng, hai tay ôm đầu, bước như vịt tiến vào sân bóng trước khi các cầu thủ ra sân. Nhiệm vụ của chúng là khuấy động bầu không khí trước trận đấu. Do vé xem trận đấu mô phỏng rất rẻ, lại còn cho phép tham quan căn cứ, nên mỗi lần đều có không ít hơn 3.000 – 4.000 người hâm mộ và khán giả từ khắp nơi trong nước kéo đến. Đứng trần truồng trước đám đông đen nghịt trên khán đài, sau khi dập đầu ba cái xuống đất, hai con cẩu thủ sẽ đuổi bắt nhau, chạy bốn chân vòng quanh sân bóng, biểu diễn các động tác nhảm nhí và dâm đãng như đi bộ kiểu vịt, nhảy kiểu thỏ, nhào lộn, xoay vòng kiểu Thomas trong vòng 10 phút. Tiết mục này sẽ được lặp lại một lần nữa vào giờ nghỉ giải lao, nhưng với vai trò đuổi bắt đổi ngược lại. Hai lần biểu diễn đều có một tiết mục được khán giả hưởng ứng nhiệt liệt nhất. Hai con cẩu thủ quay lưng vào nhau, ngồi xổm ở giữa sân, từ từ dùng tay chống đất, nghiêng người về phía trước, đầu cúi xuống, hai chân đạp xuống đất đẩy người lên, khi hai chân duỗi thẳng lên cao, hai tay cũng từ từ duỗi thẳng, hai chân tách ra khoảng 180 độ, sau đó, khi màn hình khổng lồ trên sân chiếu cận cảnh bộ phận sinh dục không có dương vật và tinh hoàn, đáy chậu và hậu môn của chúng cho tất cả khán giả xem, đèn cực quang do máy tính điều khiển sẽ chiếu hai tia sáng rực rỡ từ hai bên sân bóng, tập trung vào lỗ tiểu của hai con cẩu thủ ở giữa háng, ngay cả khi trời nắng cũng vô cùng chói sáng. Lúc này, trong tiếng cười đùa, chế giễu và vỗ tay của khán giả, hai con cẩu thủ đứng chổng ngược, nhìn thẳng vào mắt nhau, dùng hết sức lực, phun những tia nước tiểu nóng bỏng lên không trung như suối phun, sau đó văng lên người đối phương, lên cơ thể xăm đầy màu sắc và trên khuôn mặt tuyệt vọng của chúng.
Thực chất, dù có xấu hổ thế nào, khán giả cũng chỉ thấy được hành động của hai con cẩu thủ trên sân bóng. Sau khi tập luyện kết thúc, trong phòng thay đồ, hai con cẩu thủ phải quỳ bò đến trước mặt các đội viên, dập đầu cảm ơn họ vì đã nỗ lực thi đấu, sau đó, tuỳ theo yêu cầu của cầu thủ, chúng nó phải dùng miệng cởi giày và vớ cho họ, dùng lưỡi liếm chân massage cho họ. Sau khi liếm xong những bàn chân đầy mùi hôi và bẩn thỉu của các cầu thủ, đôi khi họ yêu cầu hai con cẩu thủ quỳ sấp mặt, nâng bụng, nằm trước mặt họ, để họ xem bộ phận sinh dục trống rỗng, biểu diễn việc mở đóng lỗ tiểu, hoặc đuổi chúng bò vào bồn tiểu trong nhà vệ sinh, để chúng ngồi xổm song song, sau đó đứng trước mặt chúng, tiểu những dòng nước tiểu nóng bỏng, đã tích tụ cả trận đấu, vào miệng của chúng. Những cầu thủ mới 18 tuổi đầu này luôn tìm ra những cách thức nhục nhã và tra tấn hai con cẩu thủ, khiến chúng sống không bằng chết.
Huấn luyện viên Khúc ít khi cho phép các cầu thủ quan hệ tình dục với hai con cẩu thủ, thậm chí nếu có, cũng chỉ cho phép các cầu thủ trong ba ngày nghỉ đầu tiên mỗi tháng để hai con cẩu thủ mút dương vật của họ. Thứ nhất, ông không muốn hành vi tình dục làm tiêu hao sức lực của các cầu thủ, lặp lại sai lầm của cẩu thủ số 2. Thứ hai, vì hai con cẩu thủ không bị thiến hoàn toàn, tinh hoàn được đưa vào trong cơ thể vẫn đang sản xuất tinh trùng, nếu muốn xuất tinh, chỉ có thể kích thích tuyến tiền liệt trong hậu môn. Vì vậy, bị đâm đít trở thành khao khát sống còn của hai con cẩu thủ. Càng tích tụ nhiều tinh trùng, ham muốn tình dục của chúng càng mạnh, từ đó ý chí của chúng càng dễ dàng khuất phục, mong muốn hoàn thành các nhiệm vụ nhục nhã để làm hài lòng Huấn luyện viên Khúc, và đạt được mục đích xuất tinh. Điều này rất có lợi cho việc quản lý và nô dịch hai con cẩu thủ của Huấn luyện viên Khúc và các cầu thủ. Trong mười hai tháng qua, hai con cẩu thủ chỉ được xuất tinh một lần trong lễ kỷ niệm Quốc khánh và trao giải thưởng cho cầu thủ xuất sắc, khi bị hai cầu thủ xuất sắc nhất đội dâm ô trước mặt mọi người. Lúc đó, hai cầu thủ được tuyển chọn từ vùng Tây Bắc, đứng trần truồng trước bục chủ tịch của hội trường, một tay ôm hai chân của hai con cẩu thủ từ phía sau, giống như đang bế trẻ con tiểu tiện, một tay dùng hai dương vật trẻ trung, cứng rắn và mạnh mẽ, đâm sâu vào hậu môn màu tím nhạt đã được mở rộng của hai con cẩu thủ. Trước mặt tất cả cầu thủ, trong tiếng đụ đít và rên rỉ của hai con cẩu thủ, Huấn luyện viên Khúc vừa quan sát chỗ giao hợp, vừa hỏi chúng có cảm thấy dương vật đâm vào đủ lớn, đủ dài, đủ cứng, đủ sung sướng không, có nhớ lại thời gian khi còn có dương vật để quan hệ với người không, cùng với những câu hỏi tục tĩu khó nghe khác. Vì dây thanh quản của hai con cẩu thủ bị phẫu thuật, chúng chỉ có thể há miệng thở hổn hển để đáp lại. Ngày hôm đó, trước mặt mọi người, hai con cẩu thủ bị chơi nhiều lần, mỗi khi thấy cơ bắp của chúng căng cứng, lỗ tiểu giãn rộng, lộ ra lớp thịt màu hồng bên trong, Huấn luyện viên Khúc sẽ kịp thời dùng hai chiếc cốc nhựa hứng lấy những dòng tinh dịch được bắn ra khi chúng bị địt lỗ sau. Khi thấy cẩu thủ số 2 bị cầu thủ đằng sau địt xuất tinh ba lần trong vòng nửa tiếng, Huấn luyện viên Khúc còn chế giễu câu nói của cẩu thủ số 2 trên tòa án về việc nửa tiếng quan hệ không khớp với thói quen làm tình của nó. Cuối cùng, hai cầu thủ đều xuất tinh trong cơ thể của hai con cẩu thủ. Theo lệnh của Huấn luyện viên Khúc, hai con cẩu thủ ngồi xổm trên chiếc cốc nhựa chứa tinh dịch của mình, sau đó dùng tay moi lấy phần tinh dịch còn sót lại trong hậu môn, trao đổi nhau chiếc cốc đã gần đầy, uống hết tinh dịch của cầu thủ và tinh trùng đã tích tụ nhiều tháng của chính mình, coi đó là rượu mừng vì quốc gia.
Giờ đây là buổi tối cuối tháng, mọi bài tập và thi đấu mô phỏng trong tháng đã kết thúc, người hâm mộ đã rời đi, các cầu thủ cũng về lại ký túc xá của mình. Hai con cẩu thủ như thường lệ, co ro ôm lấy nhau, nằm ngủ trong một góc của cái hố rác bẩn thỉu bên cạnh sân bóng. Mùa đông đã đến, dù hố rác không còn những con ruồi muỗi phiền toái, nhưng cái lạnh từ đáy bồn xi măng vẫn khiến hai con cẩu thủ trần truồng không khỏi run rẩy. Trong góc ít rác thải, hai con cẩu thủ áp sát vào nhau, bốn chân quấn lấy nhau, hy vọng dựa vào nhiệt lượng của cơ thể trần truồng để vượt qua đêm đông giá rét. Trong bóng tối, cẩu thủ số 1 cảm nhận được cẩu thủ số 2 đã lặng lẽ lật người, nằm úp xuống người nó, và đang dùng lưỡi liếm nhẹ nhàng vào lỗ tiểu của nó. Cẩu thủ số 1 rên rỉ một tiếng, sau đó, một cách ăn ý, đưa tay trái vào giữa hai chân đã dang rộng của cẩu thủ số 2, dùng ngón giữa chọc vào cơ vòng hậu môn đã hơi mở ra. Nó tìm kiếm tuyến thể nhỏ bằng quả hạt đậu trong trực tràng của cẩu thủ số 2, để bạn đồng hành của mình được sung sướng. Dù liếm láp lỗ tiểu hoặc dùng ngón tay kích thích tuyến tiền liệt cũng không thể khiến hai con cẩu thủ xuất tinh, nhưng hành động thể xác này là phương thức tự an ủi duy nhất trong cuộc đời cay đắng của chúng.
Cẩu thủ số 1 đùa nghịch lỗ đít của cẩu thủ số 2, hai chân cũng dang rộng để cẩu thủ số 2 có thể liếm láp lỗ tiểu của mình. Chợt, nó ngẩng đầu lên như muốn nhìn bầu trời tối đen như mực, khóe mắt không kìm được hai hàng lệ chảy xuống.
(Hết)

Nhận xét
Đăng nhận xét