BỒN XẢ NỨNG

 


 

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Ngoại truyện 1: Mùa tốt nghiệp

Ngoại truyện 2: Có qua có lại mới toại lòn nhau





Chương 1


【 Chương một 】

"Anh Lực, hôm nay đến lượt tao chơi mày nhở?”

Vương Hạo vừa về đến phòng ngủ, liền cởi phăng áo, cả người chỉ mặc độc một chiếc quần đùi và đôi giày tập bóng, để lộ cơ bắp rắn chắc đặc trưng của dân thể thao. Hắn đứng dựa vào khung cửa, cười đầy dâm đãng.

“Địt, canh giờ chuẩn vãi cả lồn!”

Nghiêm Lực - cũng là học sinh khối thể thao - ném áo sang một bên, để lộ cơ bắp bóng loáng, nằm vật xuống giường, nói: “Tới đi, làm nhanh nhanh cho tao còn đi tắm, tối nay còn phải đến lớp tự học nữa!”

“Không vội, chờ chút đã.” Vương Hạo bắt đầu cởi giày.

“Địt mẹ, mày lại định chơi trò đấy à?!” Nghiêm Lực vừa thấy Vương Hạo cởi giày là mắng ngay, “Chưa chán luôn?!”

Vương Hạo vỗ bốp một cái vào mông Nghiêm Lực, mắng lại: “Tao thích chơi đấy, liên quan mẹ gì đến mày! Nằm im cho tao!”

Vương Hạo vừa cởi giày ra, trong phòng ngủ lập tức xộc lên mùi chân thối nồng nặc. Ấy thế mà hai thằng con trai trong phòng chẳng những không ngộp, mà lại còn có vẻ khoái lắm.

Vương Hạo đi một đôi tất đen, sau hai tiếng luyện tập, tất đã ướt nhẹp, bốc lên mùi hôi chân đặc trưng của dân thể thao. Hắn duỗi chân, chìa trước mặt Nghiêm Lực. Nghiêm Lực hiểu ý ngay, chộp lấy bàn chân bốc mùi, đưa lên liếm.

“Ai bảo mày liếm tất hả?!” Vương Hạo giẫm chân lên mặt Nghiêm Lực, “Cởi tất của tao ra, tròng vào con cặc chó của mày, rồi hẵng liếm!”

“Địt mẹ, lắm trò!”

Nghiêm Lực chửi thề một câu, cởi tất của Vương Hạo ra, sau đó đứng dậy, kéo tuột quần xuống phát một.

Vương Hạo thấy vậy thì cười lạnh, quần trong của Nghiêm Lực đã ướt từ bao giờ, con cặc to tướng cứng như sắt, cứ chổng lên nhấp nhổm, vẫn đang rỉ ra vài giọt nước dâm, lớp quần lót cũng không che hết được.

“Mồm chê phiền mà cặc thì ghiền chưa kìa!” Vương Hạo nhìn đôi tất của mình đang được tròng lên khúc thịt lực lưỡng kia, “Cứ ngửi thấy mùi chân tao là nứng như vậy, giỏi thì đừng có liếm!”

Nghiêm Lực vênh mặt, ưỡn thẳng con cặc lên, nói: “Tao thích liếm đấy!”

“Tao không cho liếm đấy!” Vương Hạo duỗi chân ra, dùng ngón chân cái kẹp lấy con cặc to hơn cả của mình, “Hôm nay chỉ cho phép mày bú cặc tao, đừng có mà mơ tưởng gì khác!”

Hai thằng con trai như trẻ con, cứ thế mà chí chóe qua lại. Bàn chân của Vương Hạo vuốt ve con cặc của Nghiêm Lực vài cái, đôi tất dưới chân đã ướt sũng, mùi mồ hôi chân hòa quyện với mùi nước cặc khiến cả hai đều trở nên hưng phấn tột độ. Hơi thở của Nghiêm Lực bắt đầu dồn dập, làn da cũng ửng đỏ.

“Có muốn liếm chân tao không?” Vương Hạo bắt đầu dụ dỗ.

“Muốn!” Nghiêm Lực ngửi mùi hôi chân đàn ông, gương mặt đã đỏ bừng.

“Muốn thì nói gì hay hay cho tao nghe nào!”

Nghiêm Lực suy nghĩ một chút, nói: “Anh Hạo, tao muốn liếm chân của mày!”

“Thái độ của mày đấy à?” Vương Hạo dùng ngón chân cái kẹp mạnh vào con cặc đang bị tròng trong tất của Nghiêm Lực, khiến tên sinh viên thể thao lực lưỡng kia run bắn người.

“Bụp!” một tiếng, Nghiêm Lực quỳ sụp xuống, nửa thân trên ưỡn thẳng tắp, kêu lên: “Anh Hạo, cầu xin anh, cho em liếm chân anh!”

“Chân tao hôi như vậy mà mày cũng muốn liếm?”

“Em thích mùi chân mà!”

“Mẹ kiếp, dâm vãi!”. Vương Hạo dẫm một chân lên con cặc của Nghiêm Lực, duỗi chân còn lại ra trước mặt cậu ta, “Hai tay để sau lưng, liếm cho tao sướng vào!”

Nghiêm Lực cười khẩy, nói: “Lần nào liếm cho mày mà không sướng?”

Nói xong, cậu ta ngậm lấy ngón chân của Vương Hạo, đầu lưỡi luồn lách giữa các kẽ ngón chân, liếm sạch sẽ lớp mồ hôi chân chua chua, mặn mặn.

“A… Địt mẹ, phê vãi! Luyện tập cả ngày, chỉ chờ có mày đến liếm cho tao sướng, còn sướng hơn cả mát xa.” Vương Hạo vừa cảm nhận sự ấm nóng, ẩm ướt từ miệng Nghiêm Lực, vừa dùng chân còn lại nguyên giày nguyên vớ mà dẫm lên háng cậu ta.

Đế giày cứng hơn con cặc nhiều, bị dẫm một lúc, Nghiêm Lực đã kêu lên: “Đéo chịu được nữa!”

Con cặc bị tròng trong tất đã chảy nước cặc lênh láng, ướt sũng cả đôi tất, mùi mồ hôi chân quyện với mùi tinh dịch nồng nặc kích thích dục vọng. Nghiêm Lực không chịu được nữa, liền giật phăng đôi tất, ném sang một bên.

Vương Hạo dẫm thẳng chân lên bụng Nghiêm Lực, mắng: “Ai cho mày cởi tất của tao ra?”

Nghiêm Lực nhả ngón chân ra, thở hổn hển: “Anh Hạ, em chịu hết nổi rồi, cứ dẫm thế này đi, tròng tất vào khó chịu chết mất!”

Vương Hạo mắng: “Mẹ kiếp, mày đúng là con chó dâm đãng!”

Nghiêm Lực thở hồng hộc, nhăn nhó làm mặt quỷ. Vương Hạo thấy thế càng hưng phấn, dẫm mạnh lên con cu to khủng bố kia, nghiến nó xuống sàn nhà.

“A… Sướng quá… Chân của anh Hạo mày đúng là tuyệt nhất!”

“Mẹ kiếp, lắm mồm! Tao dẫm nát con cặc của mày giờ!”

Vương Hạo dẫm lên đầu khấc đang cố thoát ra khỏi lớp bao quy đầu, miết mạnh xuống sàn, dùng đế giày cảm nhận độ cứng của con cặc kia. Dẫm vài cái, hắn lại nghĩ ra trò mới, bỏ qua đầu khấc, chuyển sang dẫm lên hai viên tinh hoàn mềm mềm trong bìu.

“Trứng cũng to phết đấy, nuôi to thế này để làm gì, để tao dẫm nát à!” Vương Hạo miệng thì mắng, nhưng thực ra không dám ra sức quá mạnh, lỡ đâu mà dẫm cho cậu ta hỏng mất trứng, thì HLV không lột da hắn mới lạ. Cả đám người trong đội kia toàn loại tính nóng như ken, kiểu gì cũng phải giết hắn mấy lần.

“A… Dẫm cặc em… dẫm khấc… dẫm nát trứng em đi… mạnh nữa… a…”

Con cặc của Nghiêm Lực bị bàn chân to lớn của Vương Hạo chà đạp, đã sớm sướng đến quên trời đất, mồm thì ngậm lấy ngón chân người ta mà mút, tay thì bắt đầu vặn vẹo, cấu véo hai bên đầu ti.

“Địt mẹ, không chịu được nữa…”

Vương Hạo kéo Nghiêm Lực dậy, lật cậu ta lại. Cặp mông rắn chắc của Nghiêm Lực cong vểnh lên, chĩa thẳng về phía Vương Hạo. Hắn không nhịn được nữa, liền tuột quần xuống, chĩa con cặc to tướng của mình nhắm thẳng khe mông, đâm mạnh vào.

“Mẹ mày thằng chó, từ từ… a…”

Bị Vương Hạo đâm bất ngờ một cái, Nghiêm Lực đau điếng, la oai oái, vội vàng dang rộng hai chân, tách hai mông ra, để lộ lỗ đít phía dưới. Không phải lần đầu nhìn thấy lỗ đít của Nghiêm Lực, nhưng lần nào Vương Hạo cũng thấy nó thật quyến rũ, lớp lông đen không quá rậm, đôi bàn tay đang bám chặt lấy mông cũng thật khỏe khoắn. Chính đôi tay này, với những khớp xương to, ngón tay thon dài, đã mang về biết bao nhiêu điểm số trong các trận bóng. Và giờ đây, đôi tay thường ngày dùng để chơi bóng rổ đang banh mông cậu ta ra như vậy!

“Có cần bôi trơn thêm không?” Vương Hạo hỏi.

“Bôi trơn thằng cha mày! Đâm vào luôn đi!”

Hai người nãy giờ hứng tình như vậy, mồ hôi đã đổ như mưa. Vương Hạo thấy xung quanh lỗ đít của Nghiêm Lực đã ướt đẫm mồ hôi, coi như đã được bôi trơn rồi, liền chĩa thẳng con cặc vào, đâm mạnh.

“Ư… A…”

Vương Hạo rên rỉ, không phải nói quá, lỗ đít của Nghiêm Lực thật sự rất chật và nóng, con gái cũng không thể nào so sánh được, huống hồ, chơi thân hình rắn chắc thế này còn sướng hơn chơi gái nhiều. Nhìn con cặc to lớn của mình chui vào nơi chật hẹp đó, Vương Hạo vẫn cảm thấy thật kỳ diệu, dù đã làm nhiều lần rồi.

Sau khi đã quen với kích cỡ của nhau, Vương Hạo bắt đầu tăng tốc.

“A… a… a…”

Tiếng bọc dái đập vào mông Nghiêm Lực vang lên chan chát, hòa cùng tiếng rên rỉ, thở dốc của hai người văng vẳng khắp phòng. Cũng may là lúc này cả lầu ký túc đã ra ngoài, chuẩn bị đến giờ tự học tối hết rồi, nếu không chắc chắn sẽ không nhịn được mà đòi chung vui. Thấy hai thân hình rắn chắc quyến rũ thế này mà làm chuyện đó với nhau trong phòng, thì ai mà chịu cho nổi.

Mỗi lần đi vào, Vương Hạo đều đâm thật sâu, rút ra thì để lại đầu khấc trong lỗ đít, sau đó lại đâm cả đầu khấc vào lớp thịt hồng hào bên trong. Cứ ra ra vào vào như vậy suốt hai mươi phút, Vương Hạo sướng tới mức muốn ngất xỉu. Nghiêm Lực dần dần cảm thấy trong bụng như có dòng nước nóng cuồn cuộn chảy.

“Lỗ đít của anh Lực mày chật vãi! Sướng chết mất!”

Vương Hạo vốn đang chơi Nghiêm Lực theo tư thế doggy, chơi đến sung máu, liền bế thốc cậu ta lên, như kiểu người ta bế trẻ con tè, đi ra tận ban công. Phòng ngủ ở tầng hai, nếu ai ngẩng đầu lên là nhìn thấy ngay, mạo hiểm khiến cho cả hai càng thêm hưng phấn. Vương Hạo dang rộng hai chân rắn chắc của Nghiêm Lực ra, gác lên lan can ban công, hai người đối diện ra ngoài, tiếp tục cuồng hoan.

“Bên trong của anh Lực… nóng quá… nhiều nước quá… sướng chết tao…”

Vương Hạo liếm láp tai Nghiêm Lực, hơi thở nóng phả vào tai khiến cậu ta nghiến chặt răng.

A! A! Cảnh mình bị đàn ông chơi lỗ đít bị người ta nhìn thấy hết rồi!

Ý nghĩ đó cứ quanh quẩn trong đầu Nghiêm Lực, khiến cậu ta phấn khích tột độ. Con cặc bị dẫm đầy bụi đất chổng thẳng lên, chĩa vào mặt cậu ta, nước cặc chảy xuống bụng, còn lỗ đít thì phát ra tiếng “bạch bạch” mỗi khi Vương Hạo ra vào, dâm đãng tột cùng.

Lại chơi thêm mười mấy phút, Nghiêm Lực cảm thấy lỗ đít của mình tê dại, một luồng nhiệt nóng từ sâu trong bụng chạy thẳng lên não, khiến đầu óc cậu ta trống rỗng, tiếp theo là cơn co giật mạnh mẽ từ con cặc.

Dòng tinh dịch trắng đục phun ra, bắn lên ngực, lên bụng, tia xa nhất bắn lên tận cằm.

Cậu bị chơi đến bắn rồi!

"Anh Lực, mày bị chơi bắn rồi kìa, thế nào, sướng đúng không?” Vương Hạo vừa nói bên tai, vừa cố tình đẩy hông vào, “Tao bắn vào trong lỗ đít mày luôn nhé?”

“Sướng… con mẹ mày! Cái con cặc thiếu nhi của mày mà đòi chơi cho tao sướng à?” Nghiêm Lực giơ ngón giữa lên, “Tao mà chơi mày, mới cho mày biết thế nào là sướng gấp trăm lần!”

“Địt con mẹ, lại mạnh mồm!

Vương Hạo biết Nghiêm Lực luôn mạnh miệng, nên không đôi co với cậu ta nữa, mà dùng hành động thiết thực để chứng minh, liên tục đâm mạnh vào sâu bên trong lỗ đít, khiến cơ thể rắn chắc trong lòng nẩy lên theo từng nhịp nắc.

“Địt nát mày… a… dang chân rộng ra nào… đúng rồi, cho người ta nhìn thấy con cặc với cái lỗ đít dâm đãng của mày… a… chật vãi, tinh trùng cả tuần của tao cho mày hết đấy anh!”

Vương Hạo ngửa cổ rống lên, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, cơ bụng co giật, bắn hết chỗ tinh trùng tích tụ cả tuần vào trong lỗ đít của Nghiêm Lực.

“Địt con mẹ, bắn vào trong rồi lại phải móc ra!”

Nghiêm Lực thoát khỏi vòng tay của Vương Hạo, ôm mông chạy vào nhà vệ sinh. Vương Hạo vội vàng chạy theo vào, thì thấy Nghiêm Lực đang ngồi xổm trên bồn cầu, tay phải đưa ra sau móc tinh dịch trong lỗ đít, trên ngực, bụng, thậm chí cả trên cằm đều dính đầy tinh dịch của Vương Hạo.

Nghiêm Lực móc nốt hơi cuối cùng, tùy tay ném xuống bồn cầu, Vương Hạo liền nói: “Xoay qua đây cho tao xem nào.”

Nghiêm Lực xoay người, Vương Hạo liền duỗi chân, dùng ngón chân cái chọc vào lỗ đít vẫn còn hơi há ra. Do vừa bị chơi nên nó vẫn còn ướt, ngón chân chui vào dễ dàng.

“Lỗ đít của anh Lực đang ngậm ngón chân tao này!”

“Cút! Lấy ra!”

Vương Hạo lấy ngón chân ra, trên đó dính đầy tinh dịch màu trắng và dịch màu vàng, bốc mùi khó tả, không thơm tho nhưng cũng không đến nỗi khó ngửi. Hắn cười tinh quái, đưa ngón chân đến trước mặt Nghiêm Lực, không nói gì nhưng ý rất rõ ràng.

Nghiêm Lực có chút khó chịu, nhưng vẫn há miệng ngậm ngón chân của Vương Hạo, liếm sạch chỗ dịch nhầy trên đó rồi mới nhả ra, sau đó tự mình đi tắm.

Trong hơi nước ấm áp, hai thân hình cường tráng ẩn hiện, vang lên tiếng đùa giỡn tinh quái của ai đó.

"Anh Lực, ngày mai cho tao chơi nữa nhé?”

“Cút mẹ mày đi. Tuần này mày hết suất rồi, tuần sau lại tới!”

"Đi mà anh Lực…”

“CÚT!”





Chương 2


【 Chương hai 】

Tối đến, trong phòng ngủ, đám con trai sau khi tắm rửa xong đứa thì nằm ườn lên giường, đứa thì ra ban công hút thuốc, đùa giỡn.

Nghiêm Lực sau khi hoàn thành bài tập thầy huấn luyện giao cho, tắm rửa xong bước ra từ nhà tắm, trên người chỉ độc một chiếc quần đùi bóng rổ, để lộ thân hình rắn chắc.

“Nói chứ, dáng người anh Lực ngon vãi, đi qua đi lại thế này không sợ người ta nhìn mòn mất à?”

Lại Ninh - thằng ngủ giường tầng trên Nghiêm Lực - lên tiếng. Nó gầy hơn Nghiêm Lực, người cao cao, bình thường đã chơi thì chơi tới bến.

Nghe vậy, Nghiêm Lực cười dâm, làm một động tác khoe body, nói: “Tao tập thể thao là để cho người ta ngắm đấy, biết chưa!”

Đám con trai trong phòng nghe vậy liền hò reo ầm ĩ, xúm lại sờ soạng cơ bắp của Nghiêm Lực. Nghiêm Lực cũng không phản kháng, khoanh hai tay sau đầu, mặc kệ lũ kia sờ mó khắp người, từ cơ ngực, cơ bụng, cho đến bắp tay bắp chân, chỗ nào cũng bị sờ qua một lượt. Tất nhiên, lũ kia cũng có chừng mực, không đến mức thò tay vào trong quần bóng rổ của cậu.

“Địt mẹ, cơ ngực này, còn to hơn cả vú con gái!”

“Thế thì sau này mày đừng có mà sờ vú con gái nữa, sờ ngực anh Lực đây này!”

Lũ nhóc tò mò, thích thú ngắm nghía, sờ mó cơ thể của Nghiêm Lực. Nghiêm Lực cũng không phản đối, mà nên nói là cậu ta cảm thấy rất tự hào và thỏa mãn.

Đàn ông là phải thế này!

Sờ soạng một hồi, con cặc của Nghiêm Lực bắt đầu cương cứng, đám con trai lại được dịp hò hét ầm ĩ.

Triệu Dương - thằng cùng phòng - cố ý nói: “Dáng người đẹp mà làm gì, nghe nói mấy thằng cơ bắp cu thường bé lắm!”

Cùng phòng với nhau lâu như vậy, cơ thể của nhau thế nào, ai mà chẳng rõ. Nghiêm Lực lại là đứa phóng khoáng, chẳng bao giờ ngại ngùng, bị lũ kia nhìn từ trên xuống dưới, “kích cỡ” ra sao, ai mà chẳng rõ. Triệu Dương nói vậy, là khích tướng cậu ta.

Quả nhiên, Nghiêm Lực cười khẩy một cái đầy khinh bỉ, giơ ngón giữa lên, ưỡn hông về phía trước, nói: “Cu tao mà bé á?”

Nói rồi, cậu ta kéo quần bóng rổ xuống, bên trong không mặc sịp, từ trong đám lông đen rậm rạp dưới bụng, một con cặc to dài thòng xuống. Như thấy vẫn chưa đủ phô trương, Nghiêm Lực còn cố tình lắc lắc hông, con cặc kia cũng theo đó mà lắc lư, đúng là vừa to vừa dài.

“Ai biết được, cứng lên có khi nào cũng chỉ được một mẩu. Có khi lại là hàng chỉ để trưng bày thì sao!”

Câu nói vừa thốt ra, cả lũ được trận cười nghiêng ngả. Lời này cũng không sai, tuy rằng cặc của nhau thế nào đều đã thấy qua, nhưng ít nhiều gì cũng ngại ngùng, không đến mức lôi ra mà vung vẩy khắp nơi.

Nghiêm Lực không cam lòng, liền nắm lấy con cặc đang mềm nhũn mà lắc lắc, nói: “Giờ tao làm cho nó cứng lên, có đứa nào dám so không?!”

Lũ kia nghe vậy lại càng thêm phấn khích, đứa lanh lợi nhất chạy tót đi chặn cửa phòng lại để anh em tiện “chia ngọt sẻ buồi” với nhau.

Nghiêm Lực nhìn quanh một vòng, cười dâm, bắt đầu vuốt ve con cặc của chính mình. Đám con trai ở tuổi này, sức trâu bò thì khỏi bàn, chỉ tuốt vài cái là đã dựng đứng lên như đại bác, đầu khấc nhô ra khỏi bao quy đầu khoe khoang.

Lại Ninh bởi vì chơi thân với Nghiêm Lực nhất, cũng chơi bời nhất đám, nên liền từ trên giường nhảy xuống, chộp lấy khẩu đại bác kia, phải nắm hết cả bàn tay mới vừa khít.

“Địt mẹ, to vãi!”

Lại Ninh vừa cảm thán, vừa cảm nhận xúc cảm nóng bỏng, đầy đặn từ lòng bàn tay.

Nghiêm Lực được khen thì cười khoái chí, được chính anh em mình công nhận như vậy, mũi phải nói là hếch lên tận trời.

Thế nhưng trong lòng Lại Ninh lại nảy sinh chút tâm tư khác. Dù sao cũng là đàn ông, súng ống của mình mà thua kém anh em, quả thật mất mặt. Nghĩ vậy, nó liền chộp lấy hai viên tinh hoàn căng tròn của Nghiêm Lực mà xoa nắn.

“Ưm…” Nghiêm Lực rên lên một tiếng, nhưng cũng không ngăn cản.

Cơ hội được tiếp xúc gần gũi với súng ống của thằng khác còn ít hơn cả con gái, đám con trai thấy vậy lại càng thêm hào hứng. Thấy Nghiêm Lực cũng không phản đối, mấy thằng liền xúm lại thi nhau sờ mó, “kiểm hàng” của cậu ta.

“Cặc anh Lực to thế?”

“Tao trời sinh hàng khủng thế đấy, phục chưa?”

“Có phải dân thể thao cặc đều to như vậy không?”

“Cũng có đứa bình thường thôi.”

“Anh Lực..”

“Anh Lực…”

Nghiêm Lực không kịp trả lời, liền khoanh tay sau đầu, mặc kệ lũ bạn muốn làm gì thì làm. Điều đó khiến cậu ta cảm thấy vô cùng tự hào và thỏa mãn, một cơ thể tuyệt vời như vậy, thì phải để cho người ta chiêm ngưỡng xuýt xoa thế mới phải đạo!

Chơi đùa một hồi, con cặc của Nghiêm Lực càng thêm cứng, lỗ sáo khẽ hé mở, bắt đầu rỉ ra nước dâm.

“Địt mẹ, bắn ra đầy tay tao rồi!”

Lại Ninh phản ứng đầu tiên là muốn hất chỗ nước cặc đi, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, nó lại đưa tay bôi lên mặt Nghiêm Lực, thậm chí còn dính cả lên mép.

Lại Ninh làm xong mới thấy hối hận, sợ Nghiêm Lực nổi cơn tam bành, nhưng Nghiêm Lực chẳng những không tức giận, ngược lại còn cười dâm, thè lưỡi liếm chỗ nước cặc dính trên mép.

Lại Ninh còn chưa kịp hoàn hồn, thì nghe thấy Triệu Dương kinh ngạc kêu lên: “Trong mông anh Lực là cái gì thế kia?”

Câu nói khiến cả lũ ồ lên, Nghiêm Lực lại tỏ ra bình tĩnh, nói: “À, đây là “bài tập bổ sung” thầy huấn luyện giao cho đấy.”

Nói xong, cậu ta xoay người, cúi người xuống, hai tay banh mông ra.

Lũ con trai nhìn thấy, trong khe mông lún phún lông đen, ở ngay lỗ đít đang khép chặt, có một vật màu đen, hình như là bằng nhựa.

“Cái đệt! Anh Lực nhét cặc giả vào trong lỗ đít à?”

Đám con trai ở cái tuổi này, xem phim sex nhiều như vậy, nên lập tức đoán ra đó là thứ gì. Chỉ là bọn nó thấy kinh ngạc, Nghiêm Lực - một thằng con trai mạnh mẽ nóng máu như vậy, mà cũng nhét cặc giả vào lỗ đít.

“Xem kìa! Địt mẹ, nhét vừa thật kìa?”

Nghiêm Lực thấy lòng hiếu kỳ của lũ bạn đã bị khơi dậy, bèn dựa lưng vào tường, ngồi xuống, hai tay ôm lấy hai chân, dang rộng ra, để lộ hoàn toàn lỗ đít. Một thằng con trai cường tráng như vậy, mà lại có thể làm ra động tác này, khiến đám con trai trong lòng vừa thấy kỳ quái, vừa thấy kích thích, nhưng cũng có thêm chút mơ hồ không rõ là gì.

“Ưm… a…”

Nghiêm Lực hít sâu một hơi, cơ bụng co lại, cơ vòng hậu môn cũng theo đó mà co bóp. Đám con trai vội vàng xúm lại gần, muốn được tận mắt chứng kiến cảnh tượng lỗ đít của một thằng con trai co bóp. Từ trong lỗ nhỏ hẹp kia, một đoạn nhựa màu đen nhô ra, trên đó còn có cả những đường gân nổi lên, chậm rãi trượt ra ngoài.

Toàn thân Nghiêm Lực căng cứng, đầu ngửa ra sau, cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ. Ngay lúc đó, lỗ đít vốn đang hé mở bỗng nhiên bị căng rộng ra, thứ gì đó từ bên trong phun ra, rơi xuống đất.

Đó là một cặc giả bằng nhựa, kích cỡ rất hoành tráng. Không biết lỗ đít nhỏ xíu của Nghiêm Lực làm cách nào mà nhét vừa được thứ đó.

“Mẹ kiếp, nhìn rõ chưa?”

Nghiêm Lực thở hổn hển. Việc phun cặc giả ra ngoài khiến cậu ta mất kha khá sức lực. Lỗ đít vẫn còn đang hé mở, để lộ lớp thịt đỏ tươi bên trong.

Lại Ninh là đứa đầu tiên ngồi xổm xuống, thò tay vào lỗ đít của Nghiêm Lực, móc ngoáy một lúc, rồi cười dâm nói: “Lỗ đít của anh Lực cũng giống hệt lồn con gái nhỉ.”

“Địt mẹ, Lại Ninh mày bị điên à? Bẩn chết đi được!”

Triệu Dương ra vẻ ghê tởm, nhưng ánh mắt thì vẫn dán chặt vào ngón tay đang móc ngoáy của Lại Ninh.

“Lỗ đít của anh Lực nhét vừa cả cặc giả, thế thì nhét cặc thật vào cũng được nhỉ?”

Nghiêm Lực trừng mắt, quát: “Mẹ mày, đừng có mà mơ! Để thầy huấn luyện biết thì tao toi đời!”

“Chán thấy mẹ.” Lại Ninh đảo mắt, “Thế còn chỗ khác?”

“Chỗ khác hả…” Nghiêm Lực gãi đầu, “Hình như… chưa thấy nói gì.”

Lại Ninh lập tức cởi phăng quần lót xuống, chĩa con cặc về phía Nghiêm Lực, cười dâm nói: “Vậy anh Lực, bú cu cho em phát nào?”

“Mẹ kiếp, được mẩu tí tẹo thế này mà cũng đòi tao bú!”

Thật ra thì con cặc của Lại Ninh cũng không nhỏ, hơn nữa bởi vì nó cao gầy, nên nhìn qua còn có vẻ dài thêm. Nghiêm Lực tuy rằng miệng thì chê, nhưng vẫn há miệng ngậm lấy con cặc đang có chút phản ứng kia.

“Ngậm chặt vào!” Lại Ninh thở phào một hơi, cảm giác được Nghiêm Lực ngậm lấy, mút mát thật sự quá tuyệt vời!

Đầu lưỡi của Nghiêm Lực linh hoạt liếm láp đầu khấc của Lại Ninh, xoay quanh rãnh đầu khấc, thỉnh thoảng lại dùng răng cắn nhẹ vào bao quy đầu, khiến Lại Ninh sướng đến thần hồn điên đảo. Mới chỉ vài phút, Lại Ninh đã không nhịn được nữa, bắn thẳng vào trong miệng Nghiêm Lực.

“Địt mẹ, nhanh thế? Lại Ninh mày bị yếu sinh lý à?” Nghiêm Lực nuốt ực một cái, nuốt trọn chỗ tinh dịch của Lại Ninh vào bụng.

“Địt mẹ mày, tại mồm mày ngon quá ấy!” Lại Ninh ngại quá hóa ngầu, trừng mắt nhìn Nghiêm Lực, “Mẹ mày mới yếu sinh lý ấy!”

Lại Ninh và Nghiêm Lực còn đang đấu võ mồm, thì những đứa còn lại cũng không nhịn được nữa. Tận mắt chứng kiến cảnh một thằng con trai bú cu cho thằng con trai khác, còn kích thích hơn cả xem phim sex. Con cặc trong quần của từng đứa đều đã cương cứng hết cả lên.

“Tao cũng muốn!”

“Tránh ra cho bố!”

“Mẹ kiếp!”





Chờ đến khi Nghiêm Lực bú cu cho 7 thằng con trai trong phòng xong, thì cũng đã khá muộn rồi. Đám nhóc đứa nào đứa nấy đều thỏa mãn nằm vật ra giường, chỉ có Lại Ninh là vẫn còn đang sờ mó cơ thể của Nghiêm Lực.

“Địt mẹ, bị tụi bây làm cho tao cũng muốn bắn một phát quá!”

Nghiêm Lực vừa làu bàu, vừa nắm lấy con cặc to khỏe của mình, bắt đầu vuốt ve, tay kia thì mân mê đầu ti.

“Để em giúp anh.” Lại Ninh dù sao cũng là người đầu tiên bắn vào miệng Nghiêm Lực, nên với tư cách là anh em, nó vẫn có chút cảm giác khác lạ.

“Vậy thì mày dùng cái đó mà chơi lỗ đít tao đi.”

Lại Ninh nhặt cặc giả dưới đất lên, thấy chỗ nước cặc đã khô, bèn nói: “Không cần bôi trơn à? Xem phim thấy toàn phải dùng cái này mà?”

“Thế thì mày liếm cho tao.” Nghiêm Lực cố tình nhướng mày khiêu khích, “Không dám à?”

“Địt, có đéo gì mà không dám!”

Miệng thì nói vậy, chứ trong lòng Lại Ninh vẫn thấy hơi ớn. Nhìn thấy vẻ mặt khiêu khích của Nghiêm Lực, nó liền liều mạng nhét cặc giả vào trong miệng.

Kỳ lạ là nó không thấy có mùi vị gì ghê tởm muốn nôn cả, chỉ là hơi mằn mặn. Lại Ninh liếm láp lung tung vài cái, liếm đến khi cặc giả bóng loáng lên.

“Lỗ đít có cần liếm không?” Nói xong, chính nó cũng thấy ngại, nhưng lại sợ làm Nghiêm Lực đau.

“Lỗ đít của tao mà mày cũng muốn liếm là liếm à?”

Lại Ninh liền cúi đầu, thè lưỡi liếm vào giữa khe mông rắn chắc của Nghiêm Lực. Đầu lưỡi lướt qua lỗ nhỏ, khiến nó hơi co thắt lại. Mùi vị cũng giống như trên cặc giả, chỉ là nồng hơn một chút.

Đầu lưỡi cảm nhận từng nếp gấp nhỏ của hậu môn, bụng dưới của Lại Ninh lại nóng lên, con cặc vừa bắn xong lại có dấu hiệu ngóc đầu dậy.

“Địt mẹ, Lại Ninh đang liếm đít cho anh Lực kìa!”

“Mẹ kiếp, tao liếm đít cho anh em tao thì làm sao?!” Lại Ninh mắng lại.

Đám con trai im bặt, chăm chú theo dõi bộ phim sex phiên bản đời thực, mà diễn viên lại chính là anh em cùng phòng mình, khiến cho chúng càng thêm phần phấn khích.

“Liếm sâu thêm chút nữa… a… Lưỡi của mày cũng được phết đấy!” Nghiêm Lực ngửa đầu ra sau, hai chân dài rắn chắc gác lên vai Lại Ninh, tận hưởng sự phục vụ của cậu em.

Liếm láp một lúc, thấy lỗ đít của Nghiêm Lực đã hé mở, Lại Ninh liền áp cặc giả vào, đâm thẳng vào.

“Á đụ! Nhẹ thôi!” Nghiêm Lực rên lên một tiếng, con cặc giật giật, bắn ra một tia nước cặc lên bụng.

“Mẹ kiếp, lắm chuyện!” Lại Ninh nhổ một bãi nước bọt, nắm lấy cặc giả, chậm rãi rút ra một đoạn, rồi lại đâm vào, cứ ra vào như vậy một lúc, Nghiêm Lực liền không chịu nổi nữa.

“A… a… sắp bắn rồi!”

Lồng ngực săn chắc của Nghiêm Lực phập phồng, hai tay cơ bắp co giật, không lâu sau, một dòng tinh dịch trắng đục phun ra, bắn hết lên mặt Lại Ninh.

“Địt con mẹ, bắn hết lên mặt tao rồi!”

Lại Ninh đưa tay quệt chỗ tinh dịch trên mặt, thấy Nghiêm Lực đang cười hì hì, liền bôi hết lên ngực cậu ta.

“Địt mẹ, bị liếm lỗ đít sướng thế cơ à?” Triệu Dương đã đứng xem từ nãy đến giờ, há hốc mồm.

“Sướng chứ sao!” Nghiêm Lực cười khẩy, “Muốn thử không?”

“Cút, tao không có hứng bị đàn ông chơi đít.” Triệu Dương lầm bầm.

“Không thử thì tránh ra!” Lại Ninh đẩy Triệu Dương ra, “Anh Lực, em liếm cho anh sướng như vậy rồi, anh không liếm lại cho em phát nào?”

Nghiêm Lực không nói không rằng, kéo hai chân Lại Ninh ra, không chút do dự mà gặm vào giữa khe mông nó. Lại Ninh giật bắn người, thầm nghĩ thằng chó này sao lại như cún con thế này, nhưng ngay lập tức, từ lỗ đít truyền đến không phải cảm giác đau đớn như bị cắn, mà là cảm giác tê dại khi bị liếm láp khắp nơi, đầu lưỡi còn xoay quanh lỗ đít, thậm chí còn chọc vào trong mà khuấy tròn.

“Á đù… a… Anh Lực mày liếm đỉnh vãi… a… sướng…”

“Lỗ đít mày mặn khiếp.” Nghiêm Lực cười dâm, “Có phải chùi không sạch không?”

“Địt mẹ mày, đó gọi là mùi đàn ông!” Lại Ninh đỏ mặt. Là thằng con trai thẳng, nó cũng chẳng mấy khi chú ý đến việc vệ sinh, nhiều lúc tắm còn chẳng thèm cọ.

Đúng lúc này, đến giờ tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối, đám con trai đang xem kịch hay vội vàng chửi rủa, nhưng cũng đành ngậm ngùi trở về giường của mình.

“Địt mẹ, đang sướng thì chớ…” Lại Ninh làu bàu một câu, uể oải leo lên giường. Vừa nằm xuống, nó bỗng nảy ra một ý,

Nghiêm Lực nhét cặc giả vào lỗ đít, vừa leo lên giường nằm xuống, đã thấy Lại Ninh thò đầu từ trên giường xuống, cười dâm nói: “Anh Lực, em buồn tè quá!”

“Thì đi đi, nói với tao làm gì.”

“Em muốn đái vào miệng anh.”

“Địt mẹ, được voi đòi tiên à?!”

“Nói đi, có chịu hay không thì bảo?” Lại Ninh cũng biết yêu cầu này hơi quá đáng, nhưng không hiểu sao, nó có cảm giác Nghiêm Lực sẽ không từ chối. Nghĩ vậy, nó bèn nói thêm: “Không cho thì thôi, lần sau đổi lại cho anh tè!”

Một trận sột soạt vang lên, Nghiêm Lực bò đến mép giường Lại Ninh, nói: “Nhanh lên! Mai tao còn phải dậy sớm tập luyện đấy!”

Lại Ninh mừng rỡ, vội vàng bò dậy, quỳ xuống mép giường, chĩa thẳng vào mặt Nghiêm Lực, một phát kéo quần lót xuống, dí con cặc vào trước mặt Nghiêm Lực.

Nghiêm Lực ngậm lấy con cặc đang bán cương cứng, ngay lập tức, một dòng nước nóng ấm phun thẳng vào trong khoang miệng. Cậu ta cố gắng nuốt lấy thứ nước ấm nóng, mằn mặn, khai khai kia, nhưng vẫn có một ít theo cổ họng chảy xuống ngực.

“Hộc…” Nghiêm Lực nuốt hết chỗ nước tiểu của Lại Ninh, thở phào một hơi, sau đó sờ sờ chỗ nước tiểu dính trên ngực, “Địt mẹ, lại phải mò mẫm đi tắm!”

Lại Ninh cười hì hì, không hiểu sao lại cúi xuống, hôn lên mặt Nghiêm Lực một cái.

“Địt mẹ mày, làm gì đấy?!”

“Cảm ơn nạ.”

“Cút!”

Triệu Dương giường bên không chịu được nữa, ngồi bật dậy, chửi: “Địt con mẹ, sớm biết thế tao đã không ra ngoài tè!”

Trong bóng tối, hai người đồng thanh mắng: “Mẹ mày! Nằm mơ đi!”





Chương 3


【 Chương ba 】

Nghiêm Lực là sextoy chạy bằng cơm chuyên dụng cho đám con trai trong đội, chuyện này ai trong đội điền kinh cũng biết. Tuy nhiên, bên ngoài thì chỉ có mấy đứa thân thiết nhất mới rõ, ví dụ như La Bằng. Mà Nghiêm Lực cũng không phải ngay từ đầu đã như vậy, mà là sau một lần khám sức khỏe “đặc biệt”.

Khám sức khỏe đối với học sinh thể thao là chuyện thường như cơm bữa, nhưng lần này, thầy huấn luyện đã dặn dò kỹ càng từ cả tuần trước. Ai dám trái lệnh, thì đừng có trách ông ta ác. Vì vậy, đám con trai cũng rất để ý.

Cả tuần không được phép tự sướng hay chịch dạo, huấn luyện ngày hôm trước buổi khám cũng bị hủy, hơn nữa còn không được ăn uống gì. Đối với đám con trai lúc nào cũng tràn đầy dục vọng và ham muốn ăn uống thì quả là cực hình.

Đến ngày khám, mấy đứa tập trung ở một phòng học trống. Bác sĩ và thầy huấn luyện vẫn chưa đến, đám con trai liền túm tụm nói chuyện phiếm.

“Anh Lực, anh với chị dâu lâu rồi chưa lên giường đấy nhở?”

Nghiêm Lực mặt mày ủ rũ, trả lời: “Mẹ kiếp, con đấy đâu phải ghệ tao, chơi bời qua đường thôi, chia tay lâu rồi. Tao hai tuần nay chưa được bắn phát nào rồi đây này!”

Mấy đứa chơi thân liền cười dâm, đưa tay sờ soạng vào đũng quần của Nghiêm Lực. Nghiêm Lực cũng không né tránh, mà còn kéo khóa quần ra, cho lũ kia xem hàng bên trong.

“Lại bày trò gì đấy?! Nghiêm Lực mày lại muốn quậy phải không?!” Thầy huấn luyện vừa bước vào đã thấy Nghiêm Lực đang chào cờ, lại cho người ta sờ mó, “Có phải lại tự sướng rồi không?”

“Không có đâu thầy huấn luyện.” Nghiêm Lực bình thường tính cách nóng như lửa, nhưng trước mặt thầy huấn luyện vẫn phải tém lại, “Em không dám.”

Mấy đứa đứng bên cạnh liền cười thầm.

“Cười cái con cặc!” Thầy huấn luyện trừng mắt, cả lũ liền im bặt. “Bác sĩ dặn gì thì làm nấy, tao còn việc, không rảnh ở đây với lũ nhóc chúng mày. Cấm có mà quậy phá đấy!”

Nói xong, ông ta quay sang nói với người đàn ông trẻ mặc áo blouse trắng: “Lũ nhóc này chỉ có dọa mới nghe lời. Bác sĩ Lý, làm phiền anh rồi. Yên tâm đi, đứa nào dám quậy, cứ bảo để tôi cho nó biết tay!”

“Nghe rõ chưa?”

“Rõ rồi, thầy huấn luyện!” Cả lũ đồng thanh hô.

Thầy huấn luyện vừa đi khỏi, đám con trai lại được dịp cợt nhả, vây quanh bác sĩ, nhìn bác sĩ lấy ra đủ loại chai lọ, dụng cụ.

“Bác sĩ ơi, hôm nay khám gì thế ạ?”

Nghiêm Lực cợt nhả, tiến lại gần, đổi lại là câu trả lời lạnh lùng của bác sĩ: “Khám trực tràng, với bộ phận sinh dục.”

Đám con trai nghe vậy liền ồn ào.

“Khám trực tràng là gì ạ?”

“Là thò ngón tay vào trong… ha ha ha ha!”

“Địt mẹ, nói bậy nói bạ!”

Bác sĩ chuẩn bị xong dụng cụ, xoay người lại, hỏi: “Ai lên trước?”

Cả lũ im thin thít, đứa nào cũng sợ bị thò ngón tay vào đít.

Bác sĩ đã quen với cảnh này, liền tùy ý chỉ vào Nghiêm Lực: “Cậu, cởi quần ra.”

“Hả?” Nghiêm Lực hơi hối hận vì lúc nãy đã lanh chanh.

“Anh Lực “xìu” rồi à?”

“Địt mẹ! Mẹ mày mới “xìu” ấy!”

Nghiêm Lực trừng mắt nhìn đứa vừa nói, sau đó dứt khoát cởi phăng quần xuống, còn chưa đủ, lại cởi luôn cả áo, đứng trần truồng trong phòng học trống, giơ ngón giữa về phía đám anh em.

“Lại đây, đứng thẳng, hai tay giơ ngang.”

Nghiêm Lực làm theo. Bác sĩ bắt đầu sờ mó con cặc của cậu ta, thỉnh thoảng lại bóp bóp tinh hoàn. Sờ soạng một lúc, Nghiêm Lực xấu hổ, có phản ứng, con cặc bắt đầu cương lên. Đồng đội thấy vậy liền cười ồ lên, Nghiêm Lực chỉ còn biết trừng mắt nhìn.

Bác sĩ tuột bao quy đầu của Nghiêm Lực xuống. Cậu ta cúi xuống nhìn, thấy đầu khấc ướt át bất thường, còn có chút dịch nhầy màu vàng nhạt, bốc mùi tanh của giống đực. Nghiêm Lực vốn là đứa phóng khoáng, bèn mặc kệ, không thèm kiềm chế dục vọng nữa, mặc cho con cặc cương cứng hết cỡ.

“Qua đây, nằm sấp xuống, chống thẳng hai tay hai chân.”

Nghiêm Lực chào cờ đi đến chỗ bác sĩ, trên đường đi còn cố tình lắc lắc con cặc cứng ngắc khoe với lũ bạn, sau đó nằm sấp lên mấy cái bàn học được ghép lại với nhau. Nói là nằm sấp, nhưng thực chất là quỳ, cặp mông căng tròn, rắn chắc của cậu ta chĩa thẳng về phía bác sĩ.

Bác sĩ đeo găng tay, bôi chút cồn vào lỗ đít của Nghiêm Lực, sau đó bôi vaseline lên ngón tay, rồi bắt đầu đưa vào.

Bị cồn lạnh buốt thoa vào, lỗ đít của Nghiêm Lực khẽ co thắt lại, sau đó là cảm giác lạnh lẽo khi ngón tay của bác sĩ luồn vào. Nghiêm Lực cảm thấy ngón tay bác sĩ ấn vào quanh lỗ đít, cảm giác hơi ngại ngùng, nhưng cũng khá thoải mái.

Bác sĩ ấn một lúc, Nghiêm Lực cảm thấy lỗ đít của mình như được nới lỏng ra, sau đó, “bụp” một tiếng, ngón tay của bác sĩ chui tọt vào trong. Bị đâm vào bất ngờ, con cặc đang cương cứng của Nghiêm Lực bỗng chốc mềm nhũn. Đám con trai nghe thấy tiếng “xì hơi”, lại thấy con cặc của Nghiêm Lực “xìu” xuống, cả lũ cười lăn cười bò.

“Anh Lực “xìu” rồi kìa!”

“Có phải bị liệt dương không? Ha ha ha ha!”

Nghiêm Lực ngại quá hóa giận, trừng mắt nhìn lũ kia: “Mẹ kiếp, cười cái gì mà cười? Chưa từng “xì hơi” à? Đợi đến lượt tao… á…”

Bác sĩ đang thăm khám bên trong hậu môn của Nghiêm Lực, tiếng kêu rên của cậu ta khiến bác sĩ dừng lại, hỏi: “Sao thế?”

“Không, không sao.”

Miệng thì nói không sao, nhưng lúc nãy bác sĩ hình như ấn vào chỗ nào đó, khiến Nghiêm Lực cảm thấy bụng dưới hơi tức tức, nhưng không khó chịu, mà ngược lại, có chút bức bối.

Đệt, cảm giác gì mà kỳ lạ thế này…

Chưa kịp cảm thán xong, bác sĩ lại tiếp tục thăm khám. Lần này, Nghiêm Lực cảm nhận rõ ràng hơn, toàn thân căng cứng, lỗ đít cũng theo đó mà co thắt lại, kẹp chặt lấy ngón tay bác sĩ.

“Anh Lực sao thế? Sướng quá à? Ha ha ha!”

“Sướng con mẹ mày! Tao đau đấy!”

Đúng lúc này, bác sĩ hỏi: “Cảm thấy thế nào? Khó chịu hay thoải mái?”

Nghiêm Lực ấp úng. Bác sĩ cau mày, nghiêm giọng hỏi: “Này cậu, khám sức khỏe thì phải khai báo trung thực, suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời!”

“Không khó chịu…”

“Vậy có thoải mái không?”

“Thoải… thoải mái…”

Câu trả lời đáng xấu hổ đó vừa thốt ra, cả lũ lại được dịp cười ầm lên. Cố tình bác sĩ lại còn hỏi tiếp:

“Thoải mái như thế nào? Mô tả cho tôi nghe.”

Nghiêm Lực ngượng ngùng một lúc, rồi bèn mặc kệ, nói toạc ra: “Cảm giác hơi tức tức ở chỗ này, như kiểu sắp có gì đó muốn ra ấy.”

“Chỗ nào?”

“Chỗ này.” Nghiêm Lực chỉ vào chỗ nào đó phía trên đám lông đen rậm rạp.

Bác sĩ ấn vào đó, sau đó tiếp tục thăm khám bên trong hậu môn, rồi lại ấn vào chỗ đó.

Lần này, Nghiêm Lực cảm nhận rõ rệt hơn, một luồng ấm nóng từ bụng dưới chảy xuống tinh hoàn, sau đó, con cặc đang mềm nhũn bỗng chốc cương cứng lên, kèm theo đó là cảm giác nóng ran lan tỏa khắp người, khiến mặt cậu ta đỏ bừng.

“Ôi trời, cứng rồi kìa!”

“Không hổ là anh Lực!”

Bác sĩ nhỏ giọng hỏi: “Chỗ này à?”

Nghiêm Lực gật đầu.

Ngón tay của bác sĩ tiếp tục ấn vào chỗ đó bên trong hậu môn, ấn một cái là con cặc của Nghiêm Lực lại giật nảy lên một cái. Đám con trai cười ầm lên, xúm lại gần, xem cho rõ.

Nghiêm Lực muốn cản cũng không được, cảm giác kỳ lạ kia như một ngọn lửa, thiêu đốt con cặc của cậu ta. Dần dần, lỗ sáo bắt đầu rỉ nước.

“Địt mẹ, anh Lực chảy nước rồi kìa!”

“Thật kìa, sao lại thế nhỉ? Có ai sờ vào cu nó đâu?”

“Lâu rồi chưa bắn, nên chảy nhiều thế đấy!”

“Không phải bảo là hai tuần rồi sao?”

Những lời bàn tán của đám bạn vang lên bên tai. Bị người ta khám trực tràng, lại còn cương cứng ngay trước mặt bao nhiêu người như vậy. Cảm giác mới lạ, kích thích xen lẫn xấu hổ đó khiến Nghiêm Lực thực sự phấn khích, hơi thở trở nên dồn dập, con cặc không ngừng chảy nước, ướt nhẹp cả bàn học.

“Được rồi, người tiếp theo.”

Bác sĩ dùng cồn rửa sạch găng tay. Người tiếp theo được khám là Vương Hạo. Nghiêm Lực chào cờ đứng dậy, mặc kệ tiếng cười của lũ bạn, lặng lẽ đi về chỗ. Cảm giác ngón tay của bác sĩ vẫn còn vương vấn trong lỗ đít, khiến cậu ta có chút ngẩn ngơ.

Vương Hạo vừa cởi giày ra, cả phòng lập tức bốc lên mùi hôi chân nồng nặc.

“Địt mẹ, thối vãi!”

“Chân anh Hạo thối kinh!”

Vương Hạo cười hì hì: “Tối qua quên giặt tất.”

Cả lũ được dịp mắng nhiếc Vương Hạo một trận. Nghiêm Lực ngửi thấy mùi đó, thật ra cũng không phải là lần đầu. Chân của cậu ta cũng rất thối, mà dân thể thao sau khi tập luyện xong, đứa nào đứa nấy đều như vậy, chân thối, tất thối, quần trong thì khai. Mùi mà ngày thường đã quen ngửi, lúc này lại khiến Nghiêm Lực có chút ngẩn ngơ, thậm chí là… có chút mê mẩn.

Đệt, tao mà lại có thể bị kích thích bởi mùi chân của thằng chó này á?

Quay đầu lại nhìn, Vương Hạo đang đứng trước bàn học, bác sĩ đang sờ mó con cặc của nó.

Nghiêm Lực bước đến, cười dâm: “Anh Hạo, cho em xin đôi tất.”

“Cái đệt, mày lấy tất của tao làm gì?”

“Nói nhảm, đưa đây đã!”

Vương Hạo làu bàu một câu, cởi tất ra, làm động tác ném bóng rổ, ném về phía Nghiêm Lực. Nghiêm Lực bắt lấy đôi tất, nhét đại vào trong quần lót, nói một câu “Tao đi tè” rồi chạy vào nhà vệ sinh.

Lúc này nhà vệ sinh không có ai, mọi người đều đang ở lớp tự học hết rồi. Nghiêm Lực cố gắng phớt lờ mùi hôi thối trong nhà vệ sinh, tìm một buồng trống trong cùng rồi ngồi xổm xuống.

Lấy đôi tất của Vương Hạo từ trong túi quần ra, cái mũi của Nghiêm Lực lập tức bị mùi hôi chân của dân thể thao tấn công. Mùi hương này quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, đó là mùi của những chàng trai cởi trần, đi giày chạy, phơi mình dưới nắng, đổ mồ hôi trên sân tập. Đó là mùi của giống đực, cũng là niềm tự hào của họ.

Nghiêm Lực vùi mặt vào đôi tất, hít một hơi thật sâu, con cặc vẫn chưa mềm nhũn dưới háng lại cứng lên như sắt.

“A… địt chết mày… địt chết mày… chân thối thế… tao địt chết mày… a…”

Nghiêm Lực vừa ngửi mùi tất, vừa kéo quần lót xuống đầu gối, nắm lấy con cặc đang cương cứng, nhanh chóng vuốt ve.

Là một thằng con trai sung mãn, tự sướng mười mấy phút là chuyện bình thường. Nếu dùng cách bình thường, ở lì trong nhà vệ sinh lâu như vậy, dễ bị người ta phát hiện.

Địt mẹ, lỡ bị người ta phát hiện cậu dùng tất của thằng Hạo để tự sướng thì mất mặt chết!

Lúc này, cậu ta lại nhớ đến cảm giác ngón tay của bác sĩ.

Do dự một lúc, Nghiêm Lực bèn mặc kệ. Dù sao cũng là tự sướng, tự chơi đít cho mình cũng có sao đâu.

Cậu ta bôi chút nước cặc đang ứa ra từ lỗ sáo lên ngón tay, sau đó lại thấy chưa đủ, bèn nhét ngón tay vào miệng, liếm cho ướt, rồi đưa ra sau, đâm vào lỗ đít.

“Ưm…”

Cảm giác bị căng ra từ lỗ đít là một sự kích thích chưa từng có. Nghiêm Lực mặc kệ những vết nước tiểu bắn tung tóe trên tường, dựa vào đó, cúi người xuống. Một tay cậu ta nắm lấy con cặc đang sung huyết mà vuốt ve, tay kia thì đâm mạnh vào lỗ đít. Cắm vào khoảng vài phút, cậu ta đã có thể nhét được hai đốt ngón tay vào trong. Bìu chứa hai viên tinh hoàn căng tròn treo lủng lẳng giữa hai chân đang dang rộng, lắc lư theo từng nhịp tay. Mồ hôi theo những rãnh cơ bắp chảy xuống, lấp lánh.

“Ưm… ưm… sắp bắn rồi… a! A! A!”

Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm nữa, Nghiêm Lực co rút lỗ đít, mút chặt ngón tay, lỗ niệu đạo mở rộng, dòng tinh dịch trắng đục, nóng bỏng, đặc quánh phun ra, bắn lên ngực và bụng cậu ta. Do lâu ngày không được giải tỏa, tinh dịch đặc sệt như tào phớ, dính chặt vào cơ bắp cuồn cuộn.

“Ha, địt mẹ, sướng vãi!”

Lau đại chỗ tinh dịch trên người, lại đưa lên mũi ngửi mùi hương nam tính nồng đậm đó, Nghiêm Lực nắm lấy con cặc vẫn đang cương cứng, chĩa vào bồn cầu, “xì” một tiếng, bắn ra một dòng nước tiểu. Tè xong, cậu ta giũ giũ con cặc, rồi mới đi ra ngoài.

Vương Hạo sau khi khám xong, liền dựa vào bàn chờ cậu ta, cũng không mặc áo. Thấy Nghiêm Lực trở lại, nó liền ôm lấy vai cậu, cười dâm nói: “Lấy tất của tao đi làm gì đấy hả?”

“Tự sướng… địt!”

Nghiêm Lực tránh tay Vương Hạo đang định sờ vào con cặc của mình, nhìn con cặc đang cương cứng của Vương Hạo, cười dâm: “Cặc mày cũng cứng rồi kìa.”

“Tao chờ mày về rồi mới đi!”

Vương Hạo giật lại đôi tất, bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Sướng thế cơ à?”

Nụ cười dâm trên mặt Nghiêm Lực càng thêm rạng rỡ, nhưng lại không khiến người ta thấy khó chịu: “Mày phải thử mới biết được!”





Chương 4


【 Chương bốn 】

Trên sân điền kinh sau buổi tập, mặt trời sắp lặn, chỉ còn lại hai bóng người, một là Nghiêm Lực, một là thầy huấn luyện.

"Thầy huấn luyện, có chuyện gì vậy?"

Nghiêm Lực đưa tay lau mồ hôi trên mặt. Sau hơn một tiếng tập luyện với cường độ cao, cả người cậu ta ướt đẫm mồ hôi, chiếc quần đùi điền kinh bó sát vào hông, lộ rõ hình dáng của con cặc và cặp mông.

"Chuyện muốn nói ra rất quan trọng." Thầy huấn luyện có vẻ nghiêm túc khác thường, cau mày nói, "Tìm mày nói riêng là vì muốn tránh mặt mấy đứa kia."

"Thầy huấn luyện cứ nói đi, chỉ cần em làm được, thì chuyện gì cũng được!" Nghiêm Lực vừa nói, vừa đấm đấm vào ngực, làm lồng ngực săn chắc nảy lên như bóng yoga.

"Chuyện này liên quan đến thành tích của cả đội, cho nên rất quan trọng." Thầy huấn luyện cau mày, nhìn cậu học trò trẻ tuổi nhưng cơ bắp cuồn cuộn trước mặt, "Thành tích trong thể thao, ngoài việc tập luyện ra, còn có một yếu tố quan trọng nữa, đó là kiểm soát ham muốn."

Nói đến đây, thầy huấn luyện có chút ngập ngừng, như thể khó nói.

"Địt mẹ, thầy cứ nói thẳng ra đi. Bọn em coi thầy như anh cả, có gì mà không thể nói!"

Có lẽ câu nói của Nghiêm Lực đã có tác dụng, thầy huấn luyện ho khan một tiếng, rồi nói tiếp.

"Thầy biết lũ nhóc chúng mày lúc nào cũng nứng cặc, cả ngày quần trong toàn mùi khai, chỉ nghĩ đến chuyện địt lồn. Thế nhưng, con gái chịu chơi với tụi bây cũng chẳng có mấy đứa, chủ yếu vẫn là tự sướng."

Nghiêm Lực biết thầy huấn luyện nói đúng. Đám học sinh thể thao như bọn cậu, thành tích học tập thì lẹt đẹt, tuy rằng có body đẹp, nhưng cũng hiếm đứa nào giàu có. Thêm vào đó, cứ hễ nổi hứng là chẳng còn biết trời đất gì nữa, đúng là chẳng phải đối tượng yêu đương lý tưởng gì.

"Tao cũng biết, có đứa còn đi "mát xa"." Thầy huấn luyện nói đến đây, liền nhổ một bãi nước bọt xuống đất, "Địt mẹ, không sợ mắc bệnh à?"

Nghiêm Lực cười hì hì, có chút ngại ngùng. Chuyện này cậu ta cũng từng làm rồi. Mấy đứa chơi thân với nhau, rủ nhau đến mấy quán "mát xa", ỷ vào thân hình cường tráng tuổi trẻ, với con cặc lúc nào cũng nứng trong quần, đi "mát xa chân" sau mỗi buổi tập luyện. Mát xa mát xa, rồi lại sờ soạng lên con cặc, sau đó là những tiếng rên rỉ, gầm gừ, rồi bắn ra những dòng tinh dịch đặc quánh lên tay mấy em "kỹ thuật viên".

"Để kiểm soát tình trạng này, tao với bác sĩ Lý đã bàn bạc, quyết định chọn ra một người, để giải quyết vấn đề sinh lý cho cả đội."

"Giải quyết thế nào ạ?"

"Là "bắn pháo", bú cu, cho đồng đội đâm đít các thứ."

"Chọn em ạ?" Nghiêm Lực ngớ người.

Thầy huấn luyện gật đầu.

"Theo kết quả khám sức khỏe của bác sĩ Lý, thì mày là phù hợp nhất."

Thấy vẻ mặt Nghiêm Lực có chút ngại ngùng và khó hiểu, thầy huấn luyện giải thích thêm: "Không phải ai cũng được đâu. Đây là kết quả sau khi tao với bác sĩ Lý bàn bạc, xem xét kỹ càng. Mày không cần lo lắng, chỉ trong nội bộ đội mới thế này thôi, bình thường tập luyện thì vẫn là anh em, sẽ không vì chuyện này mà thay đổi gì đâu."

"Đầu tiên, người được giao nhiệm vụ này, phải sắp xếp được thời gian, không ảnh hưởng đến lịch tập luyện, hơn nữa, lúc nào cũng phải sẵn sàng. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có người trong đội mới được. Thứ hai, phải hiểu và ủng hộ nhiệm vụ này, không được bỏ dở giữa chừng."

Nói đến đây, thầy huấn luyện nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Lực, hỏi: "Mày có yêu thể thao không? Có sẵn sàng hy sinh tất cả vì nó không?"

Nghiêm Lực ngẩn người. Cậu ta nhớ đến những ngày tháng phơi mình dưới nắng, chạy miệt mài trên sân tập, cùng anh em kề vai sát cánh, mồ hôi đổ như mưa, những tiếng cười khoái trá không bao giờ ngớt. Nghiêm Lực gật đầu không chút do dự.

"Vậy tại sao em lại là người phù hợp nhất?"

"À, cái này, bác sĩ Lý bảo, đầu tiên là tố chất cơ thể. Dáng người thì khỏi bàn rồi, mà con cặc của mày cũng thuộc hàng top trong đội." Nói đến đây, thầy huấn luyện liếc mắt nhìn vào đũng quần ướt đẫm của Nghiêm Lực. Nghiêm Lực cười dâm, đưa tay nắm lấy con cặc đang chào cờ trong quần. Thầy huấn luyện thấy vậy liền cốc cho cậu ta một cái, "Hơn nữa, mày chơi khá phóng khoáng, quan hệ với mọi người tốt. Bác sĩ Lý bảo, như vậy mọi người dễ dàng chấp nhận hơn. Với cả, tính cách mày ngạo mạn, dễ kích thích ham muốn chinh phục của đám con trai."

Nghe thầy huấn luyện nói một tràng như vậy, Nghiêm Lực bỗng thấy trong lòng dâng lên một cảm giác phấn khích. Bản thân được giao phó một nhiệm vụ quan trọng như vậy, tuy rằng vất vả, nhưng rất đáng giá!

"Đây là hy sinh, nhưng cũng là cống hiến! Mày có đồng ý nhận nhiệm vụ này không?"

"Em nhận ạ!"

"Tốt." Thầy huấn luyện vỗ vai Nghiêm Lực, "Tối nay mày đến nhà vệ sinh tầng 5, thầy với bác sĩ Lý sẽ đợi mày ở đó. Còn một số thứ cần kiểm tra kỹ hơn. Thầy sẽ xin phép giáo viên cho mày, giờ thì đi ăn cơm đi."

Nửa tiếng sau, Nghiêm Lực xuất hiện ở nhà vệ sinh tầng 5. Cậu ta thậm chí còn chưa thay quần áo, vẫn mặc nguyên bộ đồ tập luyện: áo ba lỗ và quần đùi, để lộ hai cánh tay và đôi chân rắn chắc, bốc mùi mồ hôi sau khi tập luyện.

Nhà vệ sinh tầng 5 bị hỏng nước, nên bỏ không, lúc này cũng không lo lắng có ai đi qua.

Bác sĩ Lý và thầy huấn luyện đều đã ở đó. Nghiêm Lực chào: "Chào thầy huấn luyện, chào bác sĩ Lý." Bác sĩ Lý gật đầu, bóp bóp cánh tay rắn chắc của Nghiêm Lực, nói với thầy huấn luyện: "Người khỏe đấy."

Nghiêm Lực cười toe toét, đấm đấm vào ngực, phát ra tiếng "bịch bịch", nói: "Đương nhiên rồi, trong đội em là đứa trâu nhất mà!"

"Cũng là đứa lắm chuyện nhất!" Thầy huấn luyện trừng mắt nhìn Nghiêm Lực.

"Được rồi, cậu đồng ý với những gì thầy huấn luyện nói lúc nãy chứ?"

"Có gì mà không được, đều là anh em cả mà!"

"Tốt lắm." Bác sĩ Lý nhìn Nghiêm Lực với ánh mắt tán thưởng, "Lên giường nằm xuống đi, tôi cần kiểm tra thêm một số thứ. À, cởi quần áo ra."

Nghiêm Lực nhanh chóng cởi hết quần áo, lắc lắc con cặc, để lộ cơ thể rắn chắc, nằm xuống giường. Chỉ là lúc cởi giày và tất ra, mùi hôi chân bốc lên nồng nặc, khiến cậu ta cũng phải ngại ngùng, gãi đầu cười trừ, rồi lại đi vào.

Bác sĩ Lý không để ý đến chi tiết đó, chỉ nói: "Ôm hai chân cho chắc, rồi dang rộng ra."

Nghiêm Lực làm theo, ôm hai chân dài, rắn chắc, dang rộng ra. Tư thế này khiến con cặc của cậu ta lộ ra hoàn toàn, thậm chí cả lỗ đít cũng bị phơi bày. Chẳng mấy chốc, một vật lạnh lẽo bắt đầu ấn lên lỗ đít cậu ta, rồi từ từ đẩy vào.

Nghiêm Lực có chút không quen, nhưng nhớ đến cảm giác ngón tay của bác sĩ ấn vào lỗ đít hôm trước, cậu ta bèn chủ động co cơ bụng, thả lỏng lỗ đít.

"Cảm thấy thế nào?" Bác sĩ vừa ấn, vừa hỏi.

"Hơi đau... hơi tức... a!"

Nghiêm Lực kêu lên một tiếng, cơ bụng bỗng co rút lại, kẹp chặt lấy ngón tay bác sĩ.

"Giờ thì sao?"

"A... hơi ê ẩm, hơi tê tê, nóng nóng..."

Nghiêm Lực ngẩng đầu lên, thấy con cặc của mình có dấu hiệu cương cứng, cậu ta liền vội vàng che lại. Dù sao thầy huấn luyện cũng đang ở đây, bị nhìn thấy chào cờ cũng hơi ngại.

Thế nhưng, ngón tay của bác sĩ Lý như có ma lực, ấn vào vài cái, Nghiêm Lực cảm thấy bụng dưới hơi tức tức, rồi lan dần ra, con cặc bắt đầu chảy nước cặc, cậu ta thở hổn hển, rên rỉ.

"Hộc... a..."

"Địt mẹ, rên cái con cặc!" Thầy huấn luyện nhổ một bãi nước bọt xuống đất, véo mạnh vào ngực Nghiêm Lực một cái.

"Hí hí, sướng vãi cả lồn, thầy huấn luyện! Hay thầy thử xem sao?" Nghiêm Lực cười toe toét.

"Thử con mẹ mày!" Thầy huấn luyện cười mắng, "Tao còn việc phải làm!"

Đúng lúc này, bác sĩ Lý rút ngón tay ra, lau sạch sẽ.

Nghiêm Lực kêu to: "Địt mẹ, thế là xong rồi à, bác sĩ Lý?!"

Cậu ta ấm ức nhìn con cặc đang chổng ngược lên giữa hai chân, nước cặc chảy ra không ngừng.

"Tiếp theo là trải nghiệm thực tế." Bác sĩ Lý mỉm cười, "Tôi với thầy huấn luyện đã bàn bạc rồi, vẫn là để thầy huấn luyện làm, dù sao cũng quen thuộc hơn, dễ tiếp nhận hơn."

"Cái đệt! Thầy huấn luyện?!"

Thầy huấn luyện tuy đang trừng mắt, nhưng Nghiêm Lực quen biết ông ta lâu như vậy, nên vẫn nhận ra tai ông ta đỏ bừng lên.

Thấy buồn cười, nhưng trong lòng Nghiêm Lực lại dâng lên một cảm giác khác. Trong đội thể thao chẳng có bí mật gì, đều là đàn ông với nhau, cặc của ai mà chẳng từng thấy? Mỗi lần tập luyện xong, khi thầy huấn luyện đi tè, đám con trai đều nhân lúc ông ta không thể động đậy mà xúm lại xem. Thầy huấn luyện tuột quần bóng rổ xuống, chiếc quần kẹt lại ở cặp mông rắn chắc, ông ta lôi con cặc từ trong quần lót ra, một con cặc to đen, mềm oặt "bụp" một cái lòi ra, khiến lũ con trai hú hét ầm ĩ. Có đứa còn bạo gan, thi triển bóp dái long trảo thủ.

Thầy huấn luyện cũng mặc kệ, để mặc cho lũ nhóc nghịch ngợm. "Xì" một tiếng, dòng nước tiểu vàng khè từ lỗ sáo bắn ra, bắn vào bồn cầu, bắn tung tóe khắp nơi. Mùi khai nồng nặc, nóng hổi lập tức tràn ngập nhà vệ sinh. Đám con trai cởi trần hò reo ầm ĩ, có đứa còn bạo gan lại đưa tay ra sờ soạng con cặc của thầy huấn luyện. Thầy huấn luyện trừng mắt, mặc kệ cho lũ nhóc sờ mó, cho chúng nó biết thế nào là hàng của đàn ông trưởng thành! Sờ soạng một hồi, chúng nó lại bắt đầu xuýt xoa khen ngợi thân hình rắn chắc, đen bóng, đầy nam tính của thầy huấn luyện: lồng ngực vạm vỡ làm căng cả áo, thậm chí còn nhìn thấy cả hai đầu ti nhô lên, dưới cánh tay rắn chắc, đám lông nách rậm rạp tua tủa chọc ra từ áo ba lỗ, còn ướt đẫm mồ hôi. Mồ hôi chảy xuống, làm ướt một mảng quần đùi, chiếc quần dính chặt vào eo, trên đôi chân dài rắn chắc là lớp lông chân cứng ngắc, thậm chí cả bàn chân to đi giày bóng rổ kia cũng thật nam tính, quyến rũ!

Đàn ông là phải như vậy! Phải khỏe! Phải sexy!

Thầy huấn luyện tè rất lâu, mỗi lần phải mất một phút mới xong, xong xuôi, ông ta giũ giũ con cặc, rồi mới đút vào quần, trên mặt đám con trai xung quanh đều là vẻ thỏa mãn, chúng nó thích thú khi được chứng kiến cảnh "xả đập" đầy nam tính của thầy huấn luyện.

Thỉnh thoảng, thầy huấn luyện còn chơi khăm, lắc lắc con cặc, đứa nào lúc nãy sờ mó thì bị tè ướt hết cả tay. Chúng nó vừa "phì phì" nhổ nước bọt, vừa cười hì hì bôi lên người đứa bên cạnh.

Con cặc của thầy huấn luyện vừa to vừa đen, bắn ra thứ nước màu trắng đục của đàn ông với lực cực mạnh. Bị một khẩu súng như vậy đâm vào lỗ đít, chắc chắn sẽ đau như hoạn!

Thầy huấn luyện nhìn ra sự do dự của Nghiêm Lực, bèn giẫm chân xuống cạnh đầu cậu ta, xoa xoa khúc cặc to tướng trong quần, liếc mắt nhìn cậu ta: "Không dám à?"

Nghiêm Lực ngửi thấy mùi hôi chân nồng nặc từ đôi giày bóng rổ của thầy huấn luyện, cũng bị kích thích, nở một nụ cười dâm đãng.

"Địt mẹ, có gì mà không dám! Hôm nay thầy huấn luyện không chơi chết em, em theo họ thầy luôn!"

Được một người đàn ông mạnh mẽ, nam tính như thầy huấn luyện phá trinh đít, cũng coi như không thiệt!

Thấy Nghiêm Lực "ra vẻ" như vậy, thầy huấn luyện cũng thấy hứng thú, liền cởi phăng áo, rồi cởi tiếp quần đùi, bên trong không mặc quần lót, con cặc thòng xuống, lắc lư trong đám lông đen rậm rạp.

Nghiêm Lực nhìn cơ thể của thầy huấn luyện. Cậu ta đã nhìn thấy thân hình cường tráng của thầy không chỉ một hai lần, lần nào cũng thấy thật hâm mộ! Lồng ngực vạm vỡ, tám múi cơ bụng cuồn cuộn, một đường lông đen kéo dài từ rốn xuống tận bụng dưới, con cặc to tướng giữa hai chân rắn chắc, tất cả đều thật đáng ngưỡng mộ!

Đám con trai chơi thể thao thường thích hành động trước, nói chuyện sau. Thầy huấn luyện liền nắm lấy hai mông của Nghiêm Lực, dí mặt vào giữa khe mông, bắt đầu liếm láp lỗ đít lún phún lông.

"Ưm..." Nghiêm Lực kêu lên một tiếng kỳ quái, "Thầy huấn luyện chơi gái cũng liếm lồn cho nó à?"

"Mẹ kiếp, lúc tao chơi gái còn chưa có mày trên đời đâu!" Thầy huấn luyện vừa mắng, vừa dùng đầu lưỡi liếm láp những nếp gấp ở lỗ đít Nghiêm Lực, "Lỗ đít mày còn mặn hơn cả lồn gái, địt mẹ!"

Nghiêm Lực cười hì hì, tận hưởng cảm giác được người thầy huấn luyện uy nghiêm hàng ngày liếm láp lỗ đít cho mình, hai chân cậu ta lại dang rộng thêm.

"Mẹ nó, thầy huấn luyện liếm đỉnh vãi! Lỗ đít sướng muốn chết! Đúng rồi, sâu thêm chút nữa..."

Tuy rằng đây là lần đầu tiên chơi với con trai, nhưng thầy huấn luyện là "dân chơi" chính hiệu, không biết đã xung trận bao nhiêu lần rồi, nên chuyện liếm ra sao, liếm chỗ nào, thì quá quen thuộc. Đầu lưỡi đảo quanh lỗ đít của Nghiêm Lực một lúc, rồi bắt đầu luồn vào bên trong.

"Ưm... sướng... a..."

Nghiêm Lực rên rỉ, nước cặc từ con cặc chảy ra, ướt đẫm bụng. Thầy huấn luyện thấy "nhén lửa" đã đủ, liền rời khỏi mông cậu ta, chĩa khẩu đại bác đang cương cứng dưới háng về phía lỗ đít đang hé mở kia.

Bị đầu khấc to tướng kia đụng vào, Nghiêm Lực theo bản năng co rụt lỗ hậu môn. Thầy huấn luyện đâm một cái mà không vào được.

"Mẹ kiếp, lỗ đít mày bé vãi lồn, tao đéo đâm vào được!" Thầy huấn luyện mắng một tiếng, liền dùng hai ngón tay, cùng lúc đâm vào lỗ đít Nghiêm Lực, banh ra hai bên, "Thả lỏng ra!"

Cơ thể Nghiêm Lực căng cứng, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn. Tuy rằng đau, cậu ta vẫn nhìn thầy huấn luyện với ánh mắt khiêu khích.

Từ trong lỗ đít bị banh ra, lớp thịt non đỏ hồng co thắt lại. Thầy huấn luyện mắng thêm một tiếng, áp đầu khấc vào lỗ đít Nghiêm Lực, liếm môi.

"Tao đâm vào đấy? Đau thì cứ kêu lên!"

"Địt mẹ, đây mà kêu một tiếng là thằng hèn, không chim không trứng!" Nghiêm Lực giơ ngón giữa lên.

"Tự mày nói đấy!"

Con cặc thô dài từ từ đâm vào. Nghiêm Lực run bắn người, sau đó thả lỏng, cười toe toét với thầy huấn luyện: "Chẳng thấy gì!"

"Mẹ kiếp, cứ mạnh mồm nữa đi!"

Thầy huấn luyện gầm lên một tiếng, đặt hai chân đi giày bóng rổ của Nghiêm Lực lên vai mình, rồi bắt đầu buổi "luyện tập". Hai viên tinh hoàn to tướng đập vào mông Nghiêm Lực, phát ra tiếng "bạch bạch", mỗi lần đều đâm lút cán.

"Thế nào?"

"Vẫn chẳng xi nhê gì!"

Nghiêm Lực tuy rằng mạnh miệng, nhưng thực ra mỗi lần bị thầy huấn luyện đâm vào, cậu ta đều thấy đau như muốn nứt ra. Thế nhưng, cảm giác được lỗ đít bị thứ to lớn kia nhồi đầy lại khiến cậu ta thấy rất sướng. Tuy nhiên, là đàn ông, nên cậu ta không thể để mất mặt. Thầy huấn luyện cũng biết điều đó. Ông ta là đàn ông chính hiệu, không thích luồn cúi nhún nhường, bèn dùng hành động để "chinh phục" thằng học trò bướng bỉnh dưới thân!

Lúc này, bác sĩ Lý đang đứng xem, bỗng lên tiếng hỏi: "Cậu cảm thấy thế nào? Nói thật đi, tôi cần ghi kết quả vào đây."

Nghiêm Lực vừa thở dốc, vừa chửi thề một câu, nhưng cuối cùng vẫn thành thật trả lời:

"Ưm... cặc thầy huấn luyện to quá... lỗ đít em sắp... hộc... bị đâm thủng rồi..."

"Còn cảm giác gì khác không?"

"Tê tê... nóng nóng... muốn tè mà không tè được..."

Bác sĩ Lý gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

Thầy huấn luyện cười khẩy, hỏi: "Tao chơi đến mức chân mày nhũn rồi à?"

Nghiêm Lực trừng mắt nhìn thầy huấn luyện, không chịu thua: "Em vẫn còn chạy được 10.000 mét!"

Cậu học trò ngang như cua liền dùng hai chân quặp chặt eo thầy huấn luyện, hai tay ôm sau đầu, nói: "Thầy huấn luyện xem em tập gập bụng này!"

"Mẹ kiếp, 50 cái!" Thầy huấn luyện cũng rất thích sự bướng bỉnh của thằng nhãi này. Đó là sự công nhận và thu hút lẫn nhau giữa những người đàn ông. Ông ta ngừng lại, chờ Nghiêm Lực "biểu diễn".

Cơ bắp rắn chắc! Con cặc khỏe mạnh! Đó là chàng trai mà ông ta đã rèn luyện nên, một chàng trai dũng cảm, mạnh mẽ như ông ta!

"Một, hai..."

Nghiêm Lực ôm sau đầu, gập bụng. Do không có điểm tựa, cậu ta phải dùng hai chân kẹp chặt eo thầy huấn luyện mới có thể gập người, độ khó cao hơn nhiều so với động tác tập luyện thông thường. Thế nhưng, cậu ta muốn chứng minh cho thầy huấn luyện thấy. Có lẽ, sâu thẳm trong lòng, điều mà ngay cả cậu ta cũng không nhận ra, là cậu ta khao khát được thầy huấn luyện công nhận, chứng minh rằng bản thân giỏi hơn những người khác!

"Bốn mươi chín... năm mươi!"

Nghiêm Lực buông tay, nằm vật xuống giường, cả người gần như kiệt sức. Làm động tác này với cường độ cao như vậy thực sự rất mất sức. Hơn nữa, trong lỗ đít còn đang ngậm con cặc to tướng của thầy huấn luyện, mỗi lần gập bụng, cậu ta đều cảm nhận rõ ràng "cây gậy" nóng bỏng kia bị ruột của mình siết chặt. Địt mẹ, kích thích vãi!

Thầy huấn luyện cũng chẳng khá hơn là bao. Mỗi lần Nghiêm Lực gập người, con cặc của ông ta lại bị siết chặt theo chuyển động của cơ bắp, vừa nóng, vừa chật.

"Còn muốn "tập" tiếp không?" Thầy huấn luyện hỏi.

"Tập tiếp! Cặc em còn chưa "ỉu" mà." Nghiêm Lực vỗ vỗ ngực, trên đó đã ướt đẫm mồ hôi, "Thật ra, nếu mà lũ kia trong đội muốn "bóc tem" cho em, còn lâu em mới chịu. Phải là thầy huấn luyện mới được! Đỉnh vãi!"

Trong lòng Nghiêm Lực, muốn cậu ta nằm xuống, banh lỗ đít ra cho người ta chơi, thì người đó phải là người đàn ông hơn cậu ta, phải bá đạo hơn cậu ta! Thầy huấn luyện là người như vậy, cặc to, dáng chuẩn, lại có uy. Mọi người tuy rằng không nói ra, nhưng ai cũng ngưỡng mộ thầy huấn luyện, coi ông ta là mục tiêu phấn đấu, mong muốn có được khí phách và body như ông ta. Bị thầy huấn luyện chơi, không mất mặt! Nghiêm Lực cam tâm tình nguyện để thầy huấn luyện chơi, đổi lại là người khác, cậu ta sẽ đấm phát chết luôn.

Thầy huấn luyện hiểu được tâm lý này. Năm đó, ông ta cũng vậy, bị khí phách của thầy huấn luyện "chinh phục", cũng mong muốn trở thành người đàn ông như vậy. Giờ đây, ông ta đã trở thành người đàn ông như vậy, được thế hệ sau ngưỡng mộ noi theo, là chuyện đương nhiên!

"Thầy huấn luyện sờ cơ bắp cho em đi!" Nghiêm Lực vừa thở dốc, vừa nói, "Mạnh lên!"

"Mẹ kiếp, thằng nhóc lắm chuyện!"

Thầy huấn luyện cởi giày, cởi tất, nhét vào miệng Nghiêm Lực, gầm gừ: "Tao tới thật đây!"

Nghiêm Lực ngậm đôi tất của thầy huấn luyện, cảm nhận mùi hôi chua chua trong miệng, gật đầu lia lịa.

Địt mẹ, mùi chân thầy huấn luyện, nồng vãi!

"A! A! Lỗ đít thằng nhóc này chật vãi lồn!" Thầy huấn luyện một tay giữ chặt hai tay Nghiêm Lực, không cho cậu ta sờ mó con cặc của mình, tay kia thì xoa nắn, véo mạnh lên ngực cậu ta, để lại những vết đỏ ửng. Lực đâm vào mông Nghiêm Lực cũng mạnh hơn, mỗi lần rút ra đều kéo theo cả một chút đoạn ruột, rồi lại đâm mạnh vào.

Cặp mông của Nghiêm Lực run rẩy, mồ hôi túa ra khắp người, cổ họng cậu ta chuyển động lên xuống, con cặc giật giật không ngừng, đầu lắc lia lịa, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.

"Ưm... ưm..."

Thầy huấn luyện giật đôi tất ra khỏi miệng Nghiêm Lực, quát: "Rên cái gì!"

"Em sắp... a..."

Dòng tinh dịch trắng đục phun ra dữ dội, bắn xa đến mức dính cả lên mặt Nghiêm Lực và thầy huấn luyện. Trên ngực, trên bụng, càng khỏi phải nói, trắng xóa một mảng.

"Thằng nhóc này phục chưa?" Thầy huấn luyện liếm môi, hỏi, "Bị tao chơi sướng không? Hả? Sướng không?"

"Hí hí, thầy huấn luyện, em chỉ phục mỗi thầy thôi!" Nghiêm Lực thở hổn hển, đưa tay quệt một ít tinh dịch, rồi đút vào miệng thầy huấn luyện, "Thầy nếm thử tinh dịch của em đi này!"

Thầy huấn luyện không kịp phản ứng, bị Nghiêm Lực đút ngón tay vào miệng, cả miệng đắng ngắt.

"Phì! Địt mẹ! Mày thèm chết hả?" Thầy huấn luyện trừng mắt, nhưng nghĩ đến chuyện mình vừa chơi thằng nhóc này, bèn không tức giận nữa, mà thuận thế liếm sạch ngón tay cho cậu ta.

"Tao cũng sắp bắn đây!"

Thầy huấn luyện gầm lên một tiếng, đẩy mạnh vào mông Nghiêm Lực. Khi rút ra, từ lỗ đít vẫn chưa khép lại của Nghiêm Lực chảy ra dòng tinh dịch trắng đục.

"Địt mẹ, "sữa" của thầy huấn luyện nhiều vãi." Nghiêm Lực ngẩng đầu nhìn lỗ đít của mình, đưa tay bóp mông, phần tinh dịch còn lại từ từ chảy ra ngoài.

"Xong rồi chứ, bác sĩ Lý?" Thầy huấn luyện đứng dậy, trần truồng trước mặt bác sĩ.

"Xong rồi." Bác sĩ Lý gật đầu, "Đợi tôi lên kế hoạch tập luyện cho cậu ta, là có thể tiến hành rồi."

"Còn không mau cảm ơn bác sĩ Lý!" Thầy huấn luyện vỗ vào mông Nghiêm Lực một cái.

Nghiêm Lực đứng dậy, chào bác sĩ Lý, nói: "Cảm ơn bác sĩ nhiều ạ!"

Bác sĩ Lý thu thập xong dữ liệu, liền rời đi. Trong nhà vệ sinh chỉ còn lại hai người đàn ông trần truồng, dọn dẹp "chiến trường".

"Đừng có mà quậy! Lau cho sạch vào!"

"Thầy, lần sau làm nữa nhé? Nhớ để em ở trên!"

"Cút!"





Chương 5


【 Chương năm 】

"Anh Lực, hôm nay thầy huấn luyện cho anh một buổi tập “đặc biệt” hả? Có phải quay tay nhiều quá bị ổng phát hiện không?"

Nghiêm Lực giơ ngón giữa, làm một động tác khinh bỉ với đồng đội, rồi lại buồn tay gãi gãi mông. Chờ đến khi đám anh em về phòng ngủ hoặc đi ăn cơm hết, Nghiêm Lực mới đi đến phòng tập.

Phòng thay đồ trong phòng tập lúc này không có ai. Bình thường, đám con trai thường cởi truồng ở đây, thi nhau mò cu bóp cặc nhau, sau đó mới mặc đồ tập rồi ra sân. Căn phòng thông gió và chiếu sáng kém, lúc nào cũng nồng nặc mùi mồ hôi và hôi chân.

Nghiêm Lực hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hôi chân, mùi mồ hôi của đồng đội, trong đầu lại hiện lên những trò đùa nghịch của cậu ta với đám anh em.

Kể từ lần bị thầy huấn luyện chơi hôm trước, đã một tuần trôi qua. Bác sĩ Lý cũng đã đưa cho cậu ta giáo án tập luyện. Ngoài các bài tập cơ bắp, còn có những bài tập khác cũng rất nặng. Thế nhưng, phải nói rằng, tố chất cơ thể và ý chí của dân thể thao đúng là “không phải dạng vừa”. Chỉ trong vòng một tuần đã có chút hiệu quả.

Hôm nay là ngày thầy huấn luyện kiểm tra kết quả lần đầu.

Thầy huấn luyện vẫn chưa đến. Nghiêm Lực tập 50 cái squat, sau đó sờ sờ mông, cảm thấy hài lòng rồi mới ngồi xuống.

Vừa lúc đó, thầy huấn luyện bước vào, thấy Nghiêm Lực đã đến, liền hỏi: “Hôm nay xong hết bài tập chưa?”

Nghiêm Lực vỗ ngực: “Xong hết rồi thầy!”

“Thằng nhóc mày đừng có mà kiêu.” Thầy huấn luyện cốc cho cậu ta một cái, “Để tao kiểm tra đã!”

Nghiêm Lực nhặt áo tập lên ngửi, sau đó khoanh tay sau lưng, chờ thầy huấn luyện kiểm tra.

Nghiêm Lực cười hì hì, lộ hàm răng trắng bóng, cởi quần ra, rồi ngồi xổm xuống. Tư thế này khiến con cặc to dài gần như chạm đất. Nghiêm Lực liếm môi, bỗng nhiên làm một động tác bất ngờ.

Cậu ta khoanh hai tay sau đầu, hít một hơi thật sâu, sau đó gầm lên một tiếng.

“A!”

Một vật màu trắng từ lỗ đít cậu ta bắn ra, lăn lông lốc trên sàn, lăn đến tận chân thầy huấn luyện.

“Bụp.”

Lại một quả nữa.

“Bụp.”

Thêm một quả.

Nghiêm Lực ôm đầu, ngồi xổm trên sàn, thè lưỡi thở hổn hển, trông như một con chó to xác, cơ bắp cuồn cuộn.

Thầy huấn luyện nhặt thứ dưới đất lên. Đó là một quả bóng bàn, dính đầy dịch ruột của Nghiêm Lực, dưới ánh đèn neon duy nhất trong phòng thay đồ, nó tỏa ra thứ ánh sáng dâm dật lóng lánh.

“Ba quả?” Thầy huấn luyện nheo mắt, như một con báo đang giận dữ, “Tập luyện cả tuần mà chỉ nhét được ba quả? Mày ăn cứt thay cơm à?”

Nói xong, ông ta giẫm chân lên háng Nghiêm Lực.

Lũ nhóc này chẳng bao giờ để cho người ta yên tâm, bài tập thầy huấn luyện giao thì làm, còn những thứ khác thì cứ lẩn tránh hết mức có thể. Giáo viên dạy văn hóa chẳng thể nào trị được chúng nó. Chúng nó chỉ nghe lời thầy huấn luyện, còn mệnh lệnh của người khác thì cứ “đối phó” cho xong. Giáo án tập luyện là do bác sĩ Lý đưa, Nghiêm Lực là đứa ngông cuồng, ngang bướng như vậy, làm sao có thể dốc hết sức mà tập luyện.

Thầy huấn luyện rút ra một tờ giấy, ném vào mặt Nghiêm Lực, quát: “Đọc to điều thứ năm lên cho tao!”

Nghiêm Lực nhặt tờ giấy lên, đọc: “Năm, bài tập tăng cường cơ vòng hậu môn: Mỗi sáng, nhét bóng bàn vào hậu môn khi học tập và tập luyện, trước khi đi ngủ thì lấy ra, số lượng bắt đầu từ một quả, sau đó tăng dần, cuối cùng đạt tiêu chuẩn là năm quả.”

“Đọc to lên!”

“Năm, bài tập tăng cường cơ vòng hậu môn: Mỗi sáng, nhét bóng bàn vào hậu môn khi học tập và tập luyện, trước khi đi ngủ thì lấy ra, số lượng bắt đầu từ một quả, sau đó tăng dần, cuối cùng đạt tiêu chuẩn là năm quả!”

“Bây giờ mày nhét được mấy quả vào lỗ đít rồi?”

“Báo cáo thầy huấn luyện, ba quả!”

“Mẹ kiếp, mày có phải dân thể thao không vậy? Chuyện cỏn con thế này mà cũng làm không xong!”

Thầy huấn luyện đạp một phát vào ngực, suýt chút nữa thì Nghiêm Lực ngã nhào. Trên áo ba lỗ in hằn dấu giày.

“Từ hôm nay, tao sẽ đích thân huấn luyện mày! Qua đây, nằm sấp xuống cho tao!”

Nghiêm Lực nhìn thầy huấn luyện, trên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nở nụ cười đầy “hoang dã”: Đây mới là điều mà cậu ta muốn! Bị thầy huấn luyện mắng chửi, bị giao cho những bài tập với độ khó cao, ép cậu ta phải hoàn thành. Mỗi lần đều phải dốc hết sức, dùng toàn bộ sức lực mới có thể hoàn thành, kết thúc buổi tập, toàn thân đau nhức, rã rời, nhưng con cặc trong quần lại càng thêm cương cứng vì sung huyết, dựng lều trong quần đùi. Cậu ta liền nắm lấy con cặc, dùng chút sức lực cuối cùng, vuốt ve điên cuồng, đến khi bắn đầy người mới thôi.

Nghiêm Lực phấn khích quay người, chổng mông về phía thầy huấn luyện. Ngay lập tức, ngón tay to lớn của thầy huấn luyện đâm vào trong, xoay một vòng, “Mẹ kiếp, sao lỏng thế này?”

“Địt! Thầy huấn luyện, mông em chắc thịt thế này cơ mà, sao lại lỏng được! Thầy xem em này!” Nói xong, Nghiêm Lực không biết từ đâu lôi ra một cây xúc xích to tướng, bóc vỏ, rồi nhét vào lỗ đít.

“Ưm… a!”

Cây xúc xích bị cơ vòng kẹp chặt, đứt làm đôi. Lúc này, sắc mặt thầy huấn luyện mới giãn ra đôi chút.

“Thế nào hả thầy huấn luyện? Lỗ đít em chặt chứ?” Thấy thầy huấn luyện hết giận, Nghiêm Lực mới thở phào nhẹ nhõm, cười dâm, vỗ vỗ vào cặp mông của mình, “Thầy huấn luyện, mông em, với cả lỗ đít nữa, chỉ có một chữ thôi, là chặt!”

Nghiêm Lực không hề nói quá. Lỗ đít nhét ba quả bóng bàn cả ngày, sau khi “phun” ra, vẫn có thể kẹp đứt xúc xích, chứng tỏ cơ vòng rất khỏe. Trong báo cáo của bác sĩ Lý cũng có ghi, cơ vòng của thằng nhóc này cũng giống như những nhóm cơ khác trên người nó, rất khỏe và chặt!

Thầy huấn luyện đá vào mông cậu ta một cái, cười mắng: “Mẹ kiếp, mày tập luyện toàn tập vào lỗ đít à?”

Nghiêm Lực cười hì hì, định nói gì đó, thì có người bước vào.

Người đó thấp hơn Nghiêm Lực một chút, nhưng cơ thể cũng cường tráng, rắn chắc không kém. Có vẻ như vừa đá bóng xong, trên người vẫn mặc nguyên bộ đồ đá bóng, ướt đẫm mồ hôi. Thấy Nghiêm Lực đang trần truồng, ngồi xổm trên sàn, nó cũng chẳng thấy có gì lạ, cứ thế đi thẳng vào trong, nhìn thấy hai khúc xúc xích trên ghế, liền cầm lên, nhét vào miệng.

“Địt mẹ, vừa đá bóng xong, đói chết mất. Thầy huấn luyện, em ăn tạm cái này nhé.”

“Trần Lộ, mày còn sức mà đá bóng á?” Thầy huấn luyện cười mắng, “Có phải bài tập của mày vẫn chưa đủ nặng không?”

“Hí hí, vận động có lợi cho sức khỏe mà, thầy huấn luyện.” Trần Lộ vừa nuốt xúc xích, vừa lẩm bẩm, rồi bỗng nhiên kêu lên, “Địt mẹ, cái mùi gì thế này? Hỏng rồi à?”

“Mùi lỗ đít anh mày đấy, thích không?” Nghiêm Lực cười toe toét.

“Mẹ kiếp, anh Lực mùi kinh vãi!” Trần Lộ chỉ nghĩ Nghiêm Lực nói đùa, miệng vẫn nhai xúc xích, đưa chân ra trêu chọc con cặc của Nghiêm Lực.

“Thôi, đừng có mà lảm nhảm nữa, hôm nay gọi mày đến là có việc!” Thầy huấn luyện trừng mắt, hai đứa đang đùa nghịch liền im bặt. Trần Lộ vội vàng nuốt nốt chỗ xúc xích trong miệng.

“Mày đọc to điều thứ hai trong giáo án cho Trần Lộ nghe!” Thầy huấn luyện ra hiệu cho Nghiêm Lực.

Nghiêm Lực cầm tờ giấy lên, đọc to: “Hai, tìm hiểu mọi thứ về đồng đội, bao gồm giọng nói, mùi hương cơ thể, v.v…, tập trung vào việc nhận biết và làm quen với tất, quần lót, v.v… của đồng đội. Có thể kết hợp với điều thứ tư để tập luyện.”

“Điều thứ tư là gì thế?” Trần Lộ cười dâm, hỏi.

“Bốn, bài tập kỹ thuật miệng, bao gồm liếm bộ phận sinh dục, hậu môn, bàn chân và các bộ phận khác của đồng đội.”

“Cái đệt! Cái trò gì thế này?” Trần Lộ giật mình, quay sang nhìn thầy huấn luyện.

“Cởi giày ra, Trần Lộ!” Thầy huấn luyện ra lệnh.

“Rõ!” Trần Lộ hô to, rồi đá phăng giày.

Đám con trai thể thao là vậy, cho dù không hiểu, nhưng mệnh lệnh của thầy huấn luyện đều phải tuân theo tuyệt đối!

Trần Lộ hôm nay đi tất trắng, chỉ là, phần mũi chân đã ngả vàng, rõ ràng là lâu rồi chưa thay. Vừa cởi giày ra, Trần Lộ đã khiến cả phòng sực lên mùi hôi chân nồng nặc. Thế nhưng, Nghiêm Lực lại không thấy khó chịu, đó là mùi của anh em, là mùi của đàn ông!

Nghiêm Lực cười hoang dại, nắm lấy chân Trần Lộ, liếm láp phần mũi chân ngả vàng.

“Mẹ nó, đã là bài tập đặc biệt của anh Lực rồi, thì phải ngửi cho kỹ vào! Chân của em, anh cứ việc ngửi!” Trần Lộ nhấc chân, giẫm lên mặt Nghiêm Lực, cười dâm, “Thế nào anh Lực? Chân em đủ nồng chưa?”

Mặt bị chân Trần Lộ giẫm lên, Nghiêm Lực không nói được gì, chỉ giơ ngón giữa lên.

“Địt mẹ, vẫn còn ngông gớm?”

Trần Lộ bị khích tướng, quyết tâm phải khiến thằng ngạo mạn này phải tâm phục khẩu phục! Bàn chân to tướng, đi tất trắng, nóng hổi giẫm lên mặt Nghiêm Lực, che kín mũi và miệng, khiến cậu ta không thở nổi.

“Phục chưa?”

Gần một phút sau, Trần Lộ mới bỏ chân ra. Mặt Nghiêm Lực đỏ bừng, mùi hôi chân của đứa em khiến cậu ta ngạt thở, cơ thể toát mồ hôi, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Thế nhưng, dân thể thao phổi khỏe, chỉ cần thở hổn hển vài cái là đã phục hồi lại, trên mặt lại nở nụ cười dâm đãng.

“Sướng! Giẫm cho tao sướng vãi!” Nghiêm Lực thè lưỡi, cười dâm, chỉ vào dưới háng, con cặc to tướng không biết từ lúc nào đã cương cứng lên, chĩa thẳng vào Trần Lộ, “Còn trò gì thì đem ra đây! Đừng để anh mày phải coi thường!”

“Cái đệt, ai cho mày cứng hả? Thầy huấn luyện, thằng ngu này nứng rồi, em chơi nó được không?”

Thầy huấn luyện bất lực, nói: “Đừng có mà làm quá!”

Trần Lộ quay người, ngồi phịch xuống ghế, quát: “Lại đây!”

Nghiêm Lực khinh thường, bước đến, ngồi xổm trước mặt Trần Lộ, nhìn nó bằng ánh mắt khiêu khích.

“Chờ tí nữa mày sẽ phải cầu xin tao đấy!”

Trần Lộ dằn mặt xong, liền cởi tất, dí bàn chân vào cằm Nghiêm Lực.

“Liếm trước đi! Liếm sướng rồi, bố mày sẽ cho mày chiêm ngưỡng “tuyệt kỹ chân”!

Nghiêm Lực cúi đầu, cười dâm, ngậm lấy ngón chân Trần Lộ, mút mát bàn chân to tướng, nồng nặc mùi hôi, sau khi chạy nhảy trên sân bóng.

“Địt mẹ, sướng vãi! Sau này đá bóng xong khỏi rửa chân nữa, anh Lực liếm cho em nhé, ha ha!”

Trần Lộ sung sướng rên rỉ. Nó cúi xuống nhìn, thấy con cặc của Nghiêm Lực đang run rẩy, nước cặc từ lỗ sáo chảy ra, nhỏ giọt xuống sàn, dần dần tạo thành một vũng nước.

“Địt con mẹ, nước cặc của anh Lực nhiều thế!” Trần Lộ dùng giày bóng rổ nâng bìu của Nghiêm Lực lên, “Trong cái bọc to tướng này toàn là hàng tồn đọng nhỉ!”

Trần Lộ thích thú dùng mũi giày chà xát vào tinh hoàn của Nghiêm Lực, bàn chân to tướng, thường ngày dùng để chơi bóng, giờ đây đang tùy ý đùa bỡn “niềm tự hào” của người anh em, giày dính đầy nước cặc. Bàn chân kia thì giẫm lên ngực Nghiêm Lực, chà đạp lồng ngực rắn chắc kia.

“Thế nào? Kỹ thuật chân của tao được chứ?”

“Cút! Mày yếu xìu, như chết đói!” Nghiêm Lực nhặt tất của Trần Lộ lên, ngậm vào miệng, cố tình dùng con cặc cọ cọ vào chân nó, nước cặc chảy lênh láng.

“Bố đếch tin!”

Trần Lộ cúi xuống nhìn, cười dâm.

“Địt mẹ, không phải tao giẫm cho sướng mà tự nhiên lại sờ lỗ đít làm cái đéo gì thế?! Cấm sờ!”

Tay Nghiêm Lực vòng ra sau, đang mân mê lỗ đít, Trần Lộ liền giẫm chân lên tay cậu ta, hỏi: “Mày thò ngón tay vào rồi à?”

Nghiêm Lực liếm môi, cười dâm: “Muốn chơi lỗ đít của bố thì nói thẳng ra! Bố duyệt đấy!”

“Địt! Cần đéo gì mày cho phép!”

Trần Lộ phấn khích, dùng mũi chân ấn vào lỗ đít Nghiêm Lực, miết mạnh. Bề mặt giày thô ráp cọ xát vào lỗ đít mềm mại khiến cậu trai cơ bắp rắn chắc ngửa cổ gầm gừ.

“A! A! Cọ vào lỗ đít tao! Đâm vào!”

“Đâm con mẹ mày! Muốn thì tự mà chơi!”

Trần Lộ dùng chân còn lại kẹp lấy con cặc to tướng của Nghiêm Lực, vuốt ve mạnh bạo. Mu bàn chân dính đầy nước cặc của Nghiêm Lực.

“Địt mẹ! Nếm thử nước cặc của mày xem mùi vị thế nào!”

Trần Lộ đưa chân vào miệng Nghiêm Lực. Nghiêm Lực cười dâm, nếm thử mùi vị nước cặc của chính mình. Cặp mông rắn chắc bị bàn tay to tướng, thường ngày dùng để bắt bóng, banh ra. Lỗ đít cọ xát vào giày đá bóng của Trần Lộ. Để giải tỏa dục vọng, chàng trai cơ bắp này dùng chính lỗ đít của mình chơi giày của đứa em, phát ra tiếng gầm gừ của giống đực.

“A… tao sắp bắn rồi!”

Nghiêm Lực gầm lên một tiếng, con cặc to tướng giật nảy lên, mỗi lần co giật lại bắn ra một tia tinh dịch, bắn vào đũng quần của Trần Lộ.

“Địt con mẹ! Anh Lực, anh bắn hết lên cặc em rồi!”

Nghiêm Lực cũng thấy hơi ngại, gãi đầu, ngồi xổm xuống, liếm sạch chỗ tinh dịch trên quần Trần Lộ. Liếm liếm một lúc, Trần Lộ bỗng nhiên kéo quần xuống. Con cặc đang “ngọ nguậy” trong quần bật ra, “bụp” một cái, đập vào mặt Nghiêm Lực.

“Địt!” Nghiêm Lực chửi thề một tiếng, đưa tay quệt chỗ nước cặc trên mặt.

“Anh Lực, bú cu cho em phát nào.”

“Cầu xin bố mày đi!” Nghiêm Lực cười dâm.

Trần Lộ nổi giận: “Cầu xin con mẹ mày, bố mày đá bóng cả trận, nhịn lâu lắm rồi đấy!”

Nghiêm Lực không trêu chọc nó nữa, há miệng ngậm lấy con cặc của Trần Lộ, lúc thì liếm láp đầu khấc, lúc thì liếm láp lỗ sáo, thậm chí cả tinh hoàn cũng không bỏ qua.

“Ưm… sướng… anh Lực, anh bú ngon vãi… a…”

Trần Lộ ráng chịu đựng mười mấy phút, rồi bắn đầy miệng Nghiêm Lực.

Đám con trai thể thao là vậy, cứ nổi hứng, là thi nhau nhét “súng ống” của mình vào miệng nhau, rên rỉ, gầm gừ, giải phóng tinh dịch. Người kia cũng vui vẻ ngậm lấy con cặc của anh em, thưởng thức mùi mồ hôi nam tính sau khi tập luyện, nuốt trọn tinh dịch của anh em vào bụng. Đó là cách thể hiện sự công nhận giữa những người anh em.

“Thầy cũng cứng rồi kìa.” Nghiêm Lực nuốt tinh dịch của Trần Lộ, quay sang nhìn vào đũng quần của thầy huấn luyện. Phần trước quần đã ướt một mảng lớn, nước cặc vẫn đang chảy ra.

“Địt mẹ, tại mày rên nứng quá đấy!” Thầy huấn luyện trừng mắt nhìn Trần Lộ, rồi cởi giày ra, “Bú cho tao phát!”

“Hí hí. Rõ, thưa thầy!”

Trong phòng thay đồ tối om, hiệp hai lại bắt đầu.





Chương 6


【 Chương sáu 】

Chủ nhật, trên sân bóng rổ đáng lẽ chẳng có ai, thế nhưng mà lúc này, xung quanh một chiếc cột bóng rổ, lại có hơn chục chàng trai đang đứng.

“Hì hì, anh Lực trông ngon vãi!”

Một chàng trai cao to, nhuộm tóc nâu, vừa bóp bóp cơ ngực của Nghiêm Lực, vừa cười dâm, đánh giá cậu học viên đội điền kinh.

“Tao còn có cái sexy hơn, muốn xem không?” Nghiêm Lực thè lưỡi thở dốc, trên mặt lúc nào cũng là nụ cười dâm đãng.

Chỉ là lúc này, hai tay cậu ta đang khoanh sau đầu, hai chân dang rộng, tạo thành hình chữ đại (大), đứng dưới cột bóng rổ. Xung quanh, hơn chục chàng trai cao to, lực lưỡng, mặc đồng phục bóng rổ, đang nhìn cậu ta với nụ cười đầy ẩn ý.

“Ha ha, nghe nói tụi con trai đội điền kinh muốn chơi anh lúc nào cũng được phải không?” Một tên cao lớn, vạm vỡ, tiến lại gần, cười dâm nói, “Thế thì lỗ đít anh Lực bị tụi nó chơi nát rồi còn gì?”

“Ha, làm gì có chuyện đó!” Nghiêm Lực khinh thường giơ ngón giữa, “Mấy thằng ngu đấy cu tí hon, nhét vào lỗ đít tao còn chả bõ. Muốn chơi nát tao, nằm mơ đi!”

Nói xong, cậu ta còn vỗ vỗ vào cặp mông rắn chắc.

“Để tao kiểm tra xem nào.” Chàng trai kia cười dâm, đưa tay về phía miệng Nghiêm Lực, “Liếm cho tao trước đi, kẻo tí nữa ngón tay tao đút vào không được.”

Ai ngờ, Nghiêm Lực cười dâm đáp: “Lỗ đít tao lúc nào cũng ướt, không cần bôi trơn!”

Tên kia chửi “Địt mẹ” một tiếng, luồn tay vào cạp quần sau lưng Nghiêm Lực, rồi kêu lên: “Địt con mẹ, quần sịp ướt sũng nước rồi!”

Nghiêm Lực cười khẩy. Từ sáng, khi biết nhiệm vụ thầy huấn luyện giao cho, cậu ta đã phấn khích tột độ. Lỗ đít lúc nào cũng ướt át, nước cặc chảy đầy quần là chuyện đương nhiên.

Khương Bằng đưa tay, đút vào lỗ đít Nghiêm Lực, lập tức bị kẹp chặt, không rút ra được. Khương Bằng cũng là đứa thích phân cao thấp, bèn dùng sức rút ra, “bụp” một tiếng, ngón tay rút ra, đầu ngón tay dính đầy dịch nhầy, còn có cả một mùi kỳ lạ.

Nghiêm Lực mặc bộ đồ tập luyện: áo ba lỗ bó sát, quần đùi ngắn cũn cỡn như quần lót. Cậu ta nắm lấy quần, kéo xuống, để lộ nửa thân dưới.

“Cái đệt!”

Con cặc của Nghiêm Lực không cương cứng, bởi vì nó đang bị nhốt trong một cái lồng bằng nhựa, bên trên còn có cả khóa. Hai vòng kim loại, một vòng khóa ở gốc dương vật, một vòng khóa ở gốc bìu, không chừa chút khoảng trống nào cho con cặc cử động, chỉ có một lỗ nhỏ ở phần bọc đầu khấc, chắc là để tè.

“Chưa thấy hàng khủng bao giờ à?” Nghiêm Lực cố tình ưỡn người, lắc lắc khúc thịt to tướng kia về phía Khương Bằng.

“Anh Lực, mẹ kiếp, mày đeo cả khóa trinh à?!” Khương Bằng vừa xoa xoa cây hàng trong quần bóng rổ, vừa hỏi, “Thế này thì bắn kiểu gì?”

“Bắn cái con cặc!” Nghiêm Lực nhổ một bãi nước bọt, dùng chân giẫm lên khúc cặc kia, “Tao đeo cái thứ quỷ quái này cả tuần nay rồi, mẹ nó, muốn cứng cũng không cứng được! Hôm nay mà không phải đi tập, thì thầy huấn luyện còn bắt tao đeo thêm một tuần nữa.”

Nói đến đây, Nghiêm Lực có chút bực bội. Thầy huấn luyện nói muốn điều chỉnh cảm giác ham muốn nên đã khóa của quý của cậu ta lại, trừ lúc tập luyện, thì ngay cả tắm rửa, ngủ cũng phải đeo. Đôi khi nổi hứng, muốn cứng mà không cứng được, khiến cho chàng trai cao to lực lưỡng này vô cùng ức chế.

“Ha ha, quá ghê gớm!” Khương Bằng nắm lấy khúc cặc kia.

Nghiêm Lực kéo cổ áo, trên cổ là một chiếc chìa khóa nhỏ. Cậu ta lấy chìa khóa, tra vào ổ, “cạch” một tiếng, con “trăn khổng lồ” đang ngủ say được giải phóng khỏi sự trói buộc, lủng lẳng giữa hai chân.

“Địt mẹ, sướngggg!” Nghiêm Lực lắc lắc con cặc to dài, mềm oặt, cười dâm, hỏi, “To không?”

“Khủng đấy!” Khương Bằng bôi chỗ dịch nhầy trên ngón tay lên mặt Nghiêm Lực, cười khiêu khích, “Thế nhưng, anh em đội bóng rổ bọn này cũng không thua kém gì đội điền kinh đâu!”

Nghiêm Lực nhướn mày, đưa tay nắm lấy đũng quần Khương Bằng. Bên trong cũng là một khúc cặc to tướng, theo động tác nắm bóp của Nghiêm Lực, nó dần dần ngóc đầu dậy.

“Địt mẹ, chuẩn men đấy!” Nghiêm Lực liếm môi. Cỡ súng của Khương Bằng mới khiến cậu ta cam tâm tình nguyện trao phân gửi thận, chỉ có những thằng con trai hàng khủng như vậy mới được phép sờ hàng cậu ta!

“Bắt đầu nhanh lên đi, tao chờ không nổi nữa!”

Khương Bằng ngồi xổm xuống, cởi giày bóng rổ của Nghiêm Lực ra, một mùi nồng nặc xộc lên, khiến nó phải cau mày: “Địt mẹ, cái mùi gì thế này?”

Nghiêm Lực cười dâm: “Tất tập luyện của tao đấy, cả tuần nay chưa thay, còn có cả tinh dịch của mấy đứa trong đội nữa. Mày bảo mùi gì?”

Nghiêm Lực đi tất trắng ngắn cổ, lúc này đã ướt sũng, loang lổ vết ố vàng, thậm chí cả đế giày cũng dính một lớp nhớp nháp. Bên trong không chỉ có mồ hôi chân, mà còn có cả tinh dịch của đám anh em trong đội bắn vào. Để làm quen với mùi của đồng đội, cậu ta đã đi đôi giày này cả tuần nay, ủ kín mít, lúc này, nó tỏa ra thứ mùi nồng nặc của giống đực.

“Thế nào? Thơm không?” Ngửi thấy mùi hôi chân quyện với mùi tinh dịch, con cặc của Nghiêm Lực đã cương cứng, rỉ nước.

“Tao ngửi thôi mà cũng cứng rồi!” Khương Bằng cười dâm, nhấc giày bóng rổ lên, buộc chặt vào con cặc của Nghiêm Lực, “Sợ tí nữa mày không nín nổi tè ra đấy!”

“Địt mẹ, có giỏi thì chơi cho tao tiểu xem có nổi không!” Nghiêm Lực khinh thường, ưỡn cặc, để Khương Bằng buộc chặt hơn. Con cặc to tướng bị dây giày siết chặt gốc, càng thêm to lớn, cứng cáp.

“Anh em, treo thằng bị thịt này lên!”

Lũ con trai đội bóng rổ xúm vào, trói tay chân Nghiêm Lực, treo lên cột bóng rổ, hai chân chổng ngược lên trời. Nghiêm Lực không hề phản kháng, ngược lại còn nghiến răng: “Buộc chặt vào!”

Khương Bằng vỗ vào mông cậu ta, cười dâm: “Không chịu được thì gọi “bố” nhé!”

“Địt! Gọi mày á?” Nghiêm Lực khinh thường, nhổ nước bọt, ném áo ba lỗ xuống đất. Cậu ta trần truồng bị treo trên cột bóng rổ, hai chân dang rộng, con cặc và lỗ đít chĩa về phía đám con trai đội bóng rổ, đôi giày bóng rổ treo lủng lẳng dưới háng, lắc lư.

Lũ con trai huýt sáo ầm ĩ, háo hức chờ đợi màn “biểu diễn” của đội trưởng.

“Luật chơi như sau: Đứng ở đầu kia sân, ném bóng vào cu thằng này, trúng là được, mỗi người 10 lần, tính điểm theo kết quả ném bóng. Đứa nào đứng nhất được chơi lỗ đít. Địt mẹ đứa nào đứng cuối, làm mất mặt đội bóng rổ, tao xử!” Khương Bằng nhổ một bãi nước bọt xuống đất, “Thằng nào lên trước?”

“Em!”

Một tên cao to bước ra, hai chân hơi khuỵu, hai tay cầm bóng, ném về phía con cặc của Nghiêm Lực. Thế nhưng, khoảng cách quá xa, lại không phải độ cao của rổ, nên quả bóng không trúng đích, mà lại đập vào bụng Nghiêm Lực.

Cơ bụng Nghiêm Lực giật nảy lên, in hằn dấu bóng, nhưng cậu ta không kêu đau, ngược lại còn khiêu khích: “Ha, trình độ của đội bóng rổ chỉ đến thế thôi à? Tiếp tục đi!”

“Địt mẹ!” Tên kia chửi thề một tiếng, nhưng nhìn thấy ánh mắt của đội trưởng Khương Bằng, liền không dám nói gì nữa, tập trung ném quả thứ hai.

“Bùm!” một tiếng, quả bóng đập trúng con cặc của Nghiêm Lực, khiến cơ bụng cậu ta co rút lại, đôi giày bóng rổ treo dưới háng lắc lư dữ dội.

“Một quả!” Khương Bằng đếm, “Tiếp tục ném! Ném cho thằng này tè ra quần!”

Nghiêm Lực gồng cơ bắp, nhìn Khương Bằng với ánh mắt khinh thường, ý là: “Cứ đem hết trò của chúng mày ra đây”!

Tất cả các thành viên đều đã ném xong, không biết Nghiêm Lực đã ăn bao nhiêu quả bóng vào người. Ngực, bụng chi chít vết bầm, đỏ ửng, mồ hôi ướt đẫm, cơ thể bóng loáng mồ hôi.

“Để tao! Địt con mẹ, một lũ ngu, chẳng đứa nào ra hồn!”

Khương Bằng vừa mắng nhiếc, vừa trừng mắt nhìn đám đàn em. Đều là dân thể thao, đội bóng rổ và đội điền kinh vẫn âm thầm cạnh tranh với nhau, chẳng ai chịu ai. Hôm nay mà không “trị” được Nghiêm Lực, thì mặt mũi ông đây biết giấu vào đâu!

Khương Bằng cầm bóng, sắc mặt thay đổi, ánh mắt như sói nhìn chằm chằm con mồi.

“Bùm!”

Quả bóng bay theo một đường cong đẹp mắt, đập mạnh vào con cặc của Nghiêm Lực, khiến cậu ta nghiến chặt răng.

“Thế nào? Sướng không?” Khương Bằng cười dâm.

“Ha ha, được đấy! Lại nào!”

“Hai quả!”

“Ba quả!”

“Bốn quả!”



Khương Bằng quả nhiên là đội trưởng đội bóng rổ, chín quả liên tiếp, đều bắn trúng con cặc của Nghiêm Lực, khiến toàn thân cậu trai nổi gân xanh, chân run rẩy. Thế nhưng, càng bị tấn công, con cặc của Nghiêm Lực càng thêm cứng cáp, đỏ au, như một thanh sắt nung đỏ, bất khuất, chĩa thẳng lên trời.

“Quả cuối cùng!”

Nghiêm Lực nhìn Khương Bằng với ánh mắt khiêu khích. Khương Bằng cười lạnh, giơ tay, ném bóng.

Quả bóng không rơi vào con cặc, mà lại rơi trúng mặt Nghiêm Lực, để lại dấu ấn.

“Ha ha! Trượt một quả!” Nghiêm Lực vừa thở dốc, vừa cười toe toét.

“Đội trưởng là nhất!” Lũ con trai hò reo, “Đội trưởng chơi nó đi!”

“Tao cố tình ném trượt đấy.” Khương Bằng nói bên tai Nghiêm Lực, “Chín quả cũng đủ chơi mày rồi. Lại đây, bú cho tao phát.”

Nói rồi, Khương Bằng tuột quần bóng rổ xuống, con cặc to tướng, đã cương cứng từ bao giờ, lộ ra, cọ vào mặt Nghiêm Lực. Nghiêm Lực cười hoang dại, há miệng ngậm lấy con cặc của Khương Bằng mà mút mát.

“A…” Khương Bằng rên lên một tiếng, ngón tay móc ngoáy lỗ đít Nghiêm Lực.

Nghiêm Lực miệng ngậm con cặc to chẳng kém gì của mình, lỗ đít bị móc ngoáy, sướng đến mức hai chân run rẩy.

“Nước dâm của anh Lực nhiều vãi.” Khương Bằng cười dâm, rút ngón tay ra, cho vào miệng liếm, “Tanh thật! Con cặc vểnh lên thế kia, là muốn bị tao chơi hả?”

“Mày mới là thằng thèm “hàng khủng” của bố mày ấy!” Nghiêm Lực đáp trả.

“Tao không chơi cu của mày, tao chỉ chơi… lỗ sau thôi!”

Nói xong, Khương Bằng nắm lấy hai chân Nghiêm Lực, đâm mạnh con cặc vào lỗ đít săn chắc của cậu học sinh kia.

“A!”

Cả hai cùng kêu lên một tiếng, đều là vì sung sướng. Chờ đến khi đã quen với kích cỡ của nhau, Khương Bằng nắm lấy eo Nghiêm Lực, bắt đầu luyện tập hăng say.

“Bên trong anh Lực nóng quá, chặt quá!”

“Mạnh lên! Địt mẹ! Sướng vãi! A!”

Khương Bằng vừa chơi, vừa quát: “Thằng đéo nào lúc nãy ném trượt quả cuối cùng? Ra đây cho tao!”

Chàng trai ném bóng đầu tiên run rẩy bước ra. Thân hình nó còn to lớn hơn cả Khương Bằng, thế mà lúc này lại chẳng dám ho he nửa lời.

“Liếm cho tao!”

Khương Bằng đưa chân Nghiêm Lực về phía tên kia. Nó không dám cãi lời, ôm lấy bàn chân to tướng, nồng nặc mùi hôi chân và tinh dịch, liếm láp thứ dịch đực sũng nước tất. Liếm liếm một lúc, con cặc trong quần bóng rổ của nó cũng đã cương cứng.

“Mẹ nó, sướng vãi!” Khương Bằng giật phăng đôi tất của Nghiêm Lực, tròng vào con cặc của nó. Bị nước cặc thấm vào, mùi càng thêm nồng nặc.

Bỗng nhiên, tên kia phía sau thở dốc. Khương Bằng quay lại nhìn, thì ra nó đang dùng ngón chân của Nghiêm Lực kẹp con cặc của mình, tự sướng.

“Ha ha, chân tao ngon không?” Nghiêm Lực vừa thở dốc, vừa bị Khương Bằng chơi lỗ đít, lại bị tên kia chơi chân.

“Tao sắp bắn rồi! Bắn đầy lỗ đít mày luôn!”

Khương Bằng gầm lên một tiếng, nắm lấy hai bên ngực Nghiêm Lực, đâm mạnh con cặc vào sâu bên trong, bắn ra “sữa” đặc quánh của đàn ông.

“Địt mẹ, nhiều thế.” Khương Bằng rút con cặc ra, cười dâm, đưa đến bên miệng Nghiêm Lực, “Liếm cho anh phát nào, nếm thử “sữa” của anh xem!”

Nghiêm Lực liếm sạch tinh dịch và dịch ruột trên con cặc của Khương Bằng, cười toe toét, lộ hàm răng trắng bóng: “Tao còn chưa no!”

“Địt mẹ, tao cho mày no vỡ bụng giờ!” Khương Bằng mắng một tiếng, lại đút con cặc vào sâu bên trong, “Cho mày nếm thử nước đái của bố mày!”

Nước tiểu vàng khè, nồng nặc mùi khai từ lỗ sáo của Khương Bằng phun ra. Nghiêm Lực ngậm chặt con cặc, cổ họng chuyển động lên xuống, nuốt nước tiểu, sau đó cười một nụ cười đẹp trai ngời ngời.

“Tao vẫn chưa uống đủ!”

“Địt mẹ, mấy đứa đâu, cho anh Lực nếm thử nước tiểu của đội bóng rổ nồng đến mức nào!”

Đám con trai đội bóng rổ đã sớm chờ đợi, nhao nhao kéo quần xuống, từng con cặc to tướng lộ ra, thay nhau chơi lỗ đít Nghiêm Lực, rồi tè vào miệng cậu ta.

“A, sướng quá! Địt mẹ! Chơi chết tao!”

Chờ đến khi đám con trai bắn tinh xong, hai bàn chân to tướng của Nghiêm Lực đã dính đầy tinh dịch trắng đục, lỗ đít há to, tinh dịch và dịch ruột bên trong không ngừng chảy ra. Khương Bằng dễ dàng đút bốn ngón tay vào trong.

Thế nhưng con cặc của Nghiêm Lực vẫn cương cứng, chĩa thẳng lên trời.

“Anh Lực, muốn bắn không?” Khương Bằng cười dâm.

“Cho tao bắn! A!” Nghiêm Lực gầm gừ, cơ thể căng cứng.

Khương Bằng thấy vậy, liền giật phăng dây giày đang buộc con cặc Nghiêm Lực. Đôi giày bóng rổ nồng nặc mùi hôi chân rơi xuống đất. Cùng lúc đó, con cặc của Nghiêm Lực hướng về phía mặt cậu ta, bắn ra dòng tinh dịch đặc quánh, tích tụ bấy lâu.

“A! A! Bắn… Bắn rồi! Sướng!”

Khương Bằng nhìn chàng trai đang thỏa sức giải phóng dục vọng, cúi đầu, hôn mạnh lên môi cậu ta. Nghiêm Lực ngẩn người, rồi cũng cười khà khà, hôn đáp lại.

Hai đầu lưỡi ướt át quấn lấy nhau, cùng chia sẻ mùi vị nước tiểu của đám con trai đội bóng rổ.





“Anh Lực, đội điền kinh sướng thế, lần sau sang đội em chơi nhé!”

“Cút! Cho mày chơi một lần là bố mày nể mặt rồi đấy!”

“Cùng lắm thì để anh chơi lại!”

“Mày nói đấy nhé!”

“Tao nói đấy!”

“Tao sẽ chơi mày trước mặt đồng đội của mày đấy!”

“Có giỏi thì đến đây! Mẹ kiếp! Cu mày lại cứng rồi kìa!”

Dưới màn đêm buông xuống trên sân bóng rổ, những chàng trai trẻ tuổi cười đùa, chia sẻ cho nhau con cặc, lỗ đít, và cả bàn chân bốc mùi.





Chương 7


【 Chương bảy 】

Sau khi tập luyện xong, Nghiêm Lực cùng đám anh em trở về phòng thay đồ. Chỉ là khác với mọi khi, chẳng ai thay quần áo cả, mà cứ thế, với cả người ướt đẫm mồ hôi, vây quanh Nghiêm Lực.

“Nhanh lên anh Lực ơi!”

“Địt mẹ, giục cái gì! Để tao nghỉ một lát đã!”

Nghiêm Lực chửi một câu, rồi ngồi phịch xuống ghế thở dốc. Có đứa bạo gan, liền đưa tay sờ soạng vào đũng quần của cậu ta.

“Địt, muốn sờ thì sờ nhanh lên!” Nghiêm Lực mắng.

Tên kia cười hì hì, bóp bóp khúc cặc to tướng trong quần Nghiêm Lực, rồi kêu lên: “Anh Lực, anh đeo cái gì trên cu thế?”

“Chưa thấy bao giờ à? Để tao cho bọn mày mở mang tầm mắt!”

Nghiêm Lực đứng dậy, một phát kéo tuột chiếc quần đùi tập luyện ngắn cũn cỡn. Con cặc to tướng bị nhốt trong cái lồng nhựa, trên đó còn có một ổ khóa nhỏ, khiến cho của quý to lớn dị thường kia phải vặn vẹo trong không gian chật hẹp.

“Địt mẹ, thật này!” Một đứa trong đội thể lực kêu lên, “Lần đầu tiên tao được nhìn thấy sextoy này đấy!”

Nghiêm Lực nhăn nhó. Cái này là do thầy huấn luyện bắt cậu ta đeo, để phòng tránh quay tay quá độ. Nói chứ, từ khi đeo cái này, Nghiêm Lực không quay tay được nữa, thành tích thể thao cũng tăng lên đáng kể. Chỉ là, phần đũng quần lại toàn những vệt trắng xóa, đó là dịch tiền liệt tuyến khô lại.

“Ha ha, anh Lực, hàng của anh lúc tập luyện chảy nước nhiều thế à!”

Một đứa cầm lấy con cặc đang “bị nhốt”, ỉu xìu của Nghiêm Lực, cậu ta bèn ưỡn người, cọ cọ vào tay nó. Nếu như ngày thường mà bị kích thích cả buổi như vậy thì giờ này cậu ta đã tự sướng tẹt ga rồi. Thế nhưng thầy huấn luyện dặn, hôm nay là ngày đầu tiên cậu ta trình diễn thành quả tập luyện cho đồng đội xem, phải làm cho tốt, hơn nữa, của quý còn phải bị khóa lại.

“Lại đây! Tao cho bọn mày xem “trò” hay hơn!”

Nghiêm Lực hít một hơi thật sâu, gồng cơ bụng, cặp mông rắn chắc run rẩy, một vật màu đen từ từ trượt ra ngoài.

“Ồ, nhét cả vào lỗ đít kìa!”

“Ra rồi, địt mẹ, to thế!”

“Ưm…”

Nghiêm Lực rên lên một tiếng, lỗ đít co bóp, “phun” thứ đồ chơi kia ra ngoài. Đó là một cặc giả màu đen dính đầy dịch ruột.

Tên nhặt được nó lập tức chửi: “Địt mẹ, bắn đầy tay tao rồi!”

Mấy đứa còn lại cười phá lên, xúm vào xem cặc giả, chuyền tay nhau, đùa nghịch.

“Nước trong lỗ đít nhiều thế?”

“Xàm lồn, cứt mày chẳng lẽ khô như ngói à?”

Đám con trai đang thích thú chơi đùa với cặc giả, thì có người bước vào.

“Thầy huấn luyện!” Chúng nó vội vàng đứng nghiêm, đồng thanh hô.

“Đứng đàng hoàng cho tôi!” Thầy huấn luyện cau mày, quay sang Nghiêm Lực, “Sẵn sàng chưa?”

“Sẵn sàng lâu rồi ạ!” Nghiêm Lực cười toe toét, chỉ vào con cặc đang bị khóa dưới háng, “Em nhịn sắp chết rồi, thầy mở lồng cho em đi!”

“Giục cái gì, phải kiểm tra đã!” Thầy huấn luyện cười mắng, “Đừng có làm tao mất mặt!”

“Rõ ạ!” Nghiêm Lực lắc lắc con cặc, ổ khóa và lồng nhựa va vào nhau, kêu “leng keng”.

Thầy huấn luyện cúi xuống, móc vào lỗ đít Nghiêm Lực, mắng: “Mẹ kiếp, lại cứng rồi à?”

Nghiêm Lực cười hì hì, mặc kệ cho thầy huấn luyện mân mê con cặc của mình, nói: “Thầy không hiểu sao, bị thầy móc lỗ đít sướng hơn cả tự móc! Cứ móc một cái là cu em nó lại cứng như sắt, quay tay mãi không ra được!”

“Bây giờ nhét được mấy quả bóng vào rồi?”

“Hì hì, năm quả! Em giỏi không thầy?” Nghiêm Lực co rút cơ vòng.

“Địt mẹ, cái lỗ này càng chơi càng rộng ra!” Thầy huấn luyện chửi.

“Đệt! Lỗ em chặt lắm! Thầy phải thử mới biết được!” Nghiêm Lực phản đối.

“Thử cái con cặc! Mày chỉ muốn bị tao chơi phải không?!”

Nghiêm Lực không trả lời, gồng cơ bụng, nói: “Thầy huấn luyện thử rút ra xem! Rút được thì em đeo lồng thêm một tháng nữa!”

Thầy huấn luyện nghe vậy, bèn dùng sức rút ngón tay ra, nhưng lại không rút được, bị lỗ đít kẹp chặt.

“Chặt vãi! Tập mông tốt đấy!” Thầy huấn luyện vỗ vào mông Nghiêm Lực một cái, “Tốt! Phải thưởng mới được!”

“Thưởng gì vậy thầy huấn luyện?”

“Tao nhịn tè lâu lắm rồi. Mày muốn uống nước tiểu của tao phải không? Há miệng ra!”

Nghiêm Lực phấn khích. Cậu ta cảm thấy hình như mình hơi bị thích bị ngược đãi, thích bị thầy huấn luyện mắng chửi trước mặt mọi người, thích bị phạt, thích gồng mình lên để hoàn thành hình phạt. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, cậu ta muốn thầy huấn luyện hành hạ mình hơn nữa! Ấn cậu ta xuống đất, đấm vào bụng, giẫm lên cu, tè vào miệng, ép cậu ta uống hết!

Lúc này, được uống nước tiểu của thầy huấn luyện trước mặt đám anh em, con cặc của Nghiêm Lực càng nứng!

Con cặc to tướng đâm vào cổ họng, Nghiêm Lực cảm thấy một dòng nước ấm nóng bắn vào, vội vàng nuốt xuống.

Thầy huấn luyện "xả" gần một phút, tất cả đều rót vào bụng Nghiêm Lực.

Đám con trai cười ầm lên, hỏi: “Anh Lực, nước tiểu của thầy huấn luyện mùi vị thế nào?”

Nghiêm Lực nhả con cặc ra, thở dốc, cười toe toét: “Mùi đàn ông! nồng vãi!”

“Địt mẹ, anh Lực cứng rồi!”

Trong lồng nhựa, khúc cặc vốn đang mềm oặt, bỗng chốc cứng lên, đẩy cả lồng nhô ra.

“Địt mẹ, ngày nào cũng bị khóa, mà vẫn chảy nước nhiều thế!” Thầy huấn luyện nhặt chiếc quần đùi tập luyện mà Nghiêm Lực vừa cởi ra, nhét vào miệng cậu ta. Nghiêm Lực cắn chặt quần đùi, nước cặc trên đó hòa tan với nước bọt, cả miệng toàn là mùi của chính cậu ta.

“Cạch” một tiếng, ổ khóa được mở ra. Khẩu đại bác bị giam cầm bật dậy. Nghiêm Lực phát ra tiếng gầm gừ đầy phấn khích.

Thầy huấn luyện rút ngón tay từ lỗ đít Nghiêm Lực ra, bôi chút dịch ruột lên tay, rồi nắm lấy con cặc cứng ngắc kia, bẻ mạnh xuống.

Nghiêm Lực ưỡn hông, đưa con cặc cho thầy huấn luyện nắm trọn, miệng lẩm bầm: “Bẻ mạnh lên! Bẻ gãy con cặc to tướng này luôn đi!”

“Nhìn cho kỹ đây! Để tao dạy cho bọn mày cách chơi với thằng nhóc này.” Thầy huấn luyện vừa nói, vừa xoa xoa khúc cặc to tướng trong quần, “Lỗ đít đàn ông rất chặt, phải bôi trơn trước… Cười cái gì, chưa dùng bao giờ à?!”

Thầy huấn luyện trừng mắt nhìn đám con trai chẳng biết sợ là gì kia, rồi nói tiếp: “Anh Lực nhà chúng mày không có nước lồn như con gái, tuy rằng trong lỗ đít có dịch ruột, nhưng để chắc chắn, vẫn phải chuẩn bị kỹ càng!”

Nghiêm Lực tiến lại gần, cười dâm nhìn thầy huấn luyện, cúi đầu xuống, vùi mặt vào háng ông ta, hít một hơi thật sâu.

“Đúng rồi, dí vào cu tao… địt mẹ, lôi ra mà liếm!”

Thầy huấn luyện vừa cười mắng, vừa vỗ nhẹ vào đầu Nghiêm Lực. Nghiêm Lực lùi ra, do vùi mặt vào háng thầy huấn luyện, thiếu oxy nên mặt cậu ta đỏ bừng, nhưng thế lại càng thêm sexy.

“Thầy huấn luyện cứng rồi kìa.” Một đứa con trai nháy mắt với thầy huấn luyện, những đứa khác thấy vậy liền hò reo ầm ĩ.

“Địt mẹ! Lũ nhóc ranh! Tao có phải bị liệt dương đâu!” Thầy huấn luyện trừng mắt nhìn chúng nó, “Bước tiếp theo làm gì?”

“Liếm cặc ạ!” Cả lũ đồng thanh hô.

Nghiêm Lực hưng phấn, liền túm lấy quần thầy huấn luyện, kéo xuống. Thầy huấn luyện chỉ mặc độc một chiếc quần bóng rổ, bị Nghiêm Lực kéo tuột xuống. Ông ta cười với Nghiêm Lực, nắm lấy con cặc to tướng, lắc lắc, rồi đập vào mặt cậu ta, ra hiệu cho cậu nhả chiếc quần lót trong miệng ra.

“Địt mẹ, lại liếm à, thầy huấn luyện?!” Nghiêm Lực nhả quần lót, có chút ấm ức, “Dài thế, em nuốt không hết đâu.”

“Nói nhảm!” Thầy huấn luyện đâm con cặc vào miệng Nghiêm Lực.

Nghiêm Lực bất lực, há miệng, để cho thầy huấn luyện đâm vào, đầu lưỡi không ngừng liếm láp khúc thịt đồ sộ kia.

“Được rồi!”

Thầy huấn luyện rút con cặc ra. Lúc này nó đã cương cứng hết cỡ, to lớn, hùng dũng.

“Cu thầy huấn luyện to vãi!”

“Chơi anh Lực! Chơi anh Lực!”

“Mẹ kiếp, im lặng nghe tao nói!” Thầy huấn luyện quát. Cả lũ liền im bặt. “Liếm thì đã liếm rồi, nhưng vẫn chưa đủ! Phải “nới rộng” ra! Lên kia, nằm sấp xuống!”

Nghiêm Lực nằm sấp lên ghế dài, dùng sức banh mông, để lộ lỗ đít.

“Đút một ngón tay vào trước, từ từ đút vào, xoay xoay… sờ soạng đến một chỗ nào đó… đúng rồi, thấy chưa, cu nó giật nảy lên, tìm đúng chỗ đó, rồi ấn vào… thêm dần… khoảng ba bốn ngón tay là được, hiểu chưa? Ai muốn thử?”

Dù sao cũng là chơi con trai, lần đầu tiên ai cũng ngại ngùng, nên chẳng ai dám lên tiếng.

“Mẹ kiếp, một lũ nhát cáy, to xác mà vô dụng!” Thầy huấn luyện nhổ nước bọt, “Ai lên nào?!”

“Em, thầy huấn luyện!”

“Trần Lộ, mày lúc nào cũng lên trước à!” Thầy huấn luyện khen, “Có “dũng khí”!”

Trần Lộ cười hì hì, chạy đến, vỗ bốp vào mông Nghiêm Lực một cái.

“Hì hì, anh Lực, lần đầu của anh là của em đấy nhé!”

“Cút! Tao bị thầy huấn luyện chơi mấy lần rồi!” Nghiêm Lực giơ ngón giữa, cười dâm, “Cái cu tí hon của mày mà đòi “lần đầu tiên” của tao? Nằm mơ đi!”

“Thầy huấn luyện, sao anh lại “lên” trước? Không công bằng!” Trần Lộ kêu oan.

“Cút!” Thầy huấn luyện cười mắng, “Nhanh lên!”

“Dù sao trong đội, em là đứa đầu tiên chơi anh! Cũng “lãi” rồi!”

Trần Lộ vừa chạm vào lỗ đít Nghiêm Lực, đã thấy cái lỗ nhỏ nhắn kia co rút lại, liền “phụp” một cái, đút ngón tay vào, phấn khích kêu lên: “Anh Lực, lần đầu em sờ lỗ đít anh đấy, chặt vãi!”

“Biết lỗ đít bố mày chặt rồi chứ? Muốn chơi thì chơi nhanh lên, cu bố cứng đến chảy nước rồi đấy, biết chưa? Cho bố sướng nhanh lên!”

“Địt! Ai là bố mày?! Con trai chảy nước hả?! Muốn cu bố chơi cho sướng phải không? Liếm cu bố cho “ướt át” trước đã!”

Trần Lộ nóng lòng muốn thử, liền cởi phăng quần đùi, lôi con cặc đã ủ trong quần suốt hai tiếng đồng hồ, nhét vào miệng Nghiêm Lực.

“Thế nào? Cu bố to không? To thì ăn nhiều vào!”

Nghiêm Lực liếm láp một lúc, rồi nhả con cặc to khỏe kia ra, cười dâm: “Nhỏ thế này, nhét vào lỗ đít tao còn chả phát hiện! Đổi cái to hơn đi!”

“Anh Lực, còn muốn to hơn thì chỉ có dùng cánh tay thôi!” Đám con trai hùa theo, cười nhạo Trần Lộ.

“Đệt! Mày cứ ngông đi!”

Trần Lộ mất mặt, liền cởi giày, cởi tất, nhét đôi tất đã đi cả ngày vào miệng Nghiêm Lực, sau đó ôm lấy mông cậu ta, một phát đâm vào.

“Thế nào? Cu bố to không? Chơi con trai sướng không?” Trần Lộ vừa luyện tập hăng say, vừa mắng, “Dùng cái lỗ dâm đãng phía sau ngậm chặt cu bố vào này!”

“Cái cu chibi… của mày mà… muốn chơi cho bố sướng… ưm…” Nghiêm Lực miệng ngậm tất, nói ú ớ, còn cố tình co rút lỗ đít, muốn “vắt” hết tinh dịch của Trần Lộ ra.

“Thầy huấn luyện, nó cứng rồi kìa, có cần sục cho nó không?”

“Sục con mẹ mày! Lật nó lại mà chơi!”

“Hí hí, tuân lệnh!”

Trần Lộ lập tức bế Nghiêm Lực lên, đẩy mạnh hông, đâm vào sâu bên trong lỗ đít.

“Cái thằng chó cu to này, bị chơi mà cũng cứng!”

Thầy huấn luyện giẫm giày lên con cặc của Nghiêm Lực. Nghiêm Lực thè lưỡi, cười dâm nhìn thầy huấn luyện, dang rộng hai chân ra, để cho ông ta giẫm lên toàn bộ con cặc.

“Thầy huấn luyện, giẫm cho em bắn nào… a… sướng… giẫm nát cu to của em đi…”

“Mẹ kiếp, tất cũng không bịt được mồm mày! Ngậm cái này cho tao!”

Thầy huấn luyện giật đôi tất mà Nghiêm Lực đang cắn chặt ra, nhét con cặc vào miệng cậu ta.

“Ưm… sướng! Uống “sữa” của tao… uống hết đi… địt mẹ mày, làm cái gì đấy?!”

Không biết từ lúc nào, ngón tay của Nghiêm Lực đã mân mê quanh lỗ đít của thầy huấn luyện, nhân lúc ông ta đang chìm đắm trong khoái cảm, liền đút thẳng vào.

Nghiêm Lực đã sờ lỗ đít của chính mình, nhưng chưa từng chơi lỗ đít của ai khác. Xung quanh lỗ đít của thầy huấn luyện là một đám lông, bên trong nóng bỏng, kẹp chặt lấy ngón tay cậu ta. Thế là, Nghiêm Lực càng thêm ra sức mút con cặc của thầy huấn luyện, ngón tay phía sau thì chơi lỗ đít ông ta.

Một lúc sau, Nghiêm Lực nhả con cặc ra, cười dâm: “Thầy huấn luyện, có muốn “nếm thử” không?”

Thầy huấn luyện do dự. Bị học trò liếm lỗ đít, cũng hơi ngại, nhưng dù sao cũng đều là đàn ông, nổi hứng thì chẳng còn biết gì nữa. Nhớ đến vẻ mặt sung sướng của Nghiêm Lực lúc bị liếm lỗ đít, ông ta liền gật đầu đồng ý.

Thầy huấn luyện xoay người, để lộ cái lỗ nhỏ giữa hai mông, cảnh cáo: “Mẹ kiếp, liếm cho tao sướng vào!”

“Hì hì, vâng ạ!”

Nghiêm Lực nắm lấy cặp mông căng tròn, rắn chắc, thò lưỡi liếm vào khe mông, rồi cười dâm: “Thầy huấn luyện, lỗ đít mùi nồng vãi!”

“Địt!” Thầy huấn luyện hơi mất mặt, “Liếm thì liếm đi, lắm mồm! Cẩn thận tao phạt mày đấy!”

Nghiêm Lực im bặt. Không phải cậu ta sợ bị phạt, mà là lúc này cậu ta đang tập trung đưa lưỡi vào trong lỗ đít của thầy huấn luyện, mùi mồ hôi nam tính hòa quyện với mùi “phân” thoang thoảng khiến cậu ta vô cùng hưng phấn.

Thầy huấn luyện rên lên khe khẽ, hơi thở trở nên dồn dập. Trần Lộ đang chơi Nghiêm Lực phía sau, hỏi: “Anh Lực, lỗ đít thầy huấn luyện có mùi gì?”

“Mặn mặn… khắm khắm… a… sâu thêm chút nữa…”

Trần Lộ đưa tay ra sau, nắm lấy con cặc của thầy huấn luyện, rồi kêu lên: “Địt mẹ, thầy huấn luyện chảy nước rồi!”

Thực ra, thầy huấn luyện đã sớm bị liếm đến sướng “lên mây”, nước cặc chảy lênh láng. Mỗi hơi thở của Nghiêm Lực phả vào lỗ đít đều khiến ông ta thấy ngứa ngáy, muốn được “tiến vào” sâu hơn. Thế nhưng, lưỡi Nghiêm Lực chỉ có vậy, mỗi lần chỉ liếm vào được một chút. Câu nói của Trần Lộ khiến thầy huấn luyện không thể nhịn thêm được nữa.

Thầy huấn luyện gầm lên một tiếng, nắm lấy con cặc của Nghiêm Lực định đút vào lỗ đít mình, thế nhưng, Nghiêm Lực lại nắm lấy con cặc của mình, nhất quyết không đút vào, mà lại đưa tay móc vào lỗ đít thầy huấn luyện, không cho ông ta ngồi xuống.

“Làm gì thế thầy?”

“Tao… tao…” Thầy huấn luyện nuốt nước bọt, rồi nói nhỏ, “Tao muốn bị cu mày chơi!”

“Cái đệt! Thầy huấn luyện đùa em đấy à?” Nghiêm Lực kêu lên, “Không phải lúc nào cũng là thầy chơi em sao?”

“Tao… tao muốn thử, cảm giác thấy cũng sướng đấy.”

Thấy giọng điệu của thầy huấn luyện đã xuống nước, Nghiêm Lực liền nói: “Thầy tự nhét vào đi.”

Thầy huấn luyện đã sớm nhịn không nổi, thấy Nghiêm Lực đồng ý, liền banh lỗ đít ra, áp con cặc to tướng vào cửa sau, rồi ngồi xuống.

“A!”

Thầy huấn luyện rống lên một tiếng. Lỗ đít bị nhồi đầy, tuy rằng rất đau, nhưng cảm giác bị lấp đầy đó lại khiến ông ta vô cùng hưng phấn.

“Thầy huấn luyện nặng thế, em chơi không nổi đâu.” Nghiêm Lực vừa mân mê đầu ti của thầy huấn luyện vừa nói.

“Mẹ kiếp, mày muốn chơi tao phải không?” Thầy huấn luyện tức giận, “Mày mà cũng có lúc chơi không nổi?!”

“Vậy thì gọi em một tiếng “thầy huấn luyện”, em sẽ chơi cho.” Nghiêm Lực cào cào ngực, nhất quyết không chịu ra tay.

“…” Thầy huấn luyện im lặng một lúc, rồi gọi, “Thầy Lực.”

“Gọi em là gì cơ?”

“… Thầy Lực.”

“Làm gì?”

“Thầy Lực chơi em đi!”

Nghe thấy câu đó, Nghiêm Lực cuối cùng cũng ra tay, ôm lấy người thầy huấn luyện, dùng cơ eo và cơ bụng rắn chắc, mạnh mẽ đẩy hông, đâm vào sâu trong lỗ đít. Còn Trần Lộ ở dưới, chẳng cần phải động đậy gì nữa, mỗi lần Nghiêm Lực ôm thầy huấn luyện luyện tập, con cặc lại rời khỏi cậu ta, chỉ còn đầu khấc ở bên trong, rồi lại đâm mạnh vào, ra vào như vậy còn sướng hơn cả tự luyện tập.

“Địt mẹ, anh Lực, đỉnh vãi! Sướng!”

“Còn sướng hơn nữa ở phía sau cơ!”

Nghiêm Lực bế thốc thầy huấn luyện lên, đứng dậy khỏi người Trần Lộ, hai tay banh hai chân ông ta ra, sau đó ngồi xổm trước mặt Trần Lộ, cười dâm: “Ha ha, mày không chơi được lần đầu của tao, nhưng tao lại “xơi” được lần đầu của thầy huấn luyện đây!”

Trần Lộ nhìn thầy huấn luyện đang bị Nghiêm Lực bế như bế con nít đi tè, hai chân dang rộng, quần bóng rổ treo lủng lẳng trên một bên chân, con cặc cứng như thép, chổng ngược lên trời, nước cặc chảy lênh láng.

“Địt mẹ, thầy huấn luyện sexy vãi!” Trần Lộ nuốt nước bọt, vô thức đưa tay nắm lấy con cặc của thầy huấn luyện, vừa to, vừa nóng, to hơn của đám con trai bọn nó nhiều.

“Đừng… đừng sờ… a… cu… cu tao…” Thầy huấn luyện che mặt, rên rỉ.

“Ha ha, thầy huấn luyện, lỗ đít anh chảy nước rồi kìa.” Nghiêm Lực sờ vào chỗ tiếp xúccủa hai người, tay dính đầy tinh dịch, rồi cười dâm với Trần Lộ, “Muốn thử không?”

“Địt mẹ, nhét vào được không?” Trần Lộ liếm môi, cảm giác con cặc của mình sắp nổ tung.

“Lỗ đít tao mà còn “xơi” được, thì của thầy huấn luyện chắc chắn ok!” Nghiêm Lực cười dâm, “Thử xem nào!”

Trần Lộ đưa ngón tay, móc vào lỗ đít thầy huấn luyện. Lỗ nhỏ chưa từng được bóc tem của thầy huấn luyện đang bị con cặc của Nghiêm Lực lấp đầy, thậm chí nước cặc cũng không chảy ra được, nhưng Trần Lộ cứ thế mà “làm bừa”, vậy mà lại nhét được hai ngón tay vào trong.

“Địt mẹ, thầy huấn luyện, anh to khỏe thế, sao lỗ đít lại non thế này?!”

“Địt mẹ… hai thằng nhãi ranh…”

“Thầy huấn luyện, anh có muốn thử không?” Nghiêm Lực dụ dỗ bên tai thầy huấn luyện, “Em với Trần Lộ, hai con cặc khủng này cùng đút vào lỗ đít thầy, nhé?”

“Mẹ kiếp…” Giọng của thầy huấn luyện nhỏ dần.

Nghiêm Lực rút con cặc ra, dùng ngón tay to tướng đút vào lỗ đít thầy huấn luyện, rồi dùng sức banh ra, để lộ lớp thịt non đỏ hồng bên trong. Cơ bụng thầy huấn luyện co rút, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ.

Trần Lộ áp con cặc của mình vào con cặc của Nghiêm Lực. Hai con cặc to tướng, dính đầy dịch ruột, tỏa ra thứ ánh sáng dâm mỹ, cùng lúc đâm vào lỗ đít đang bị banh ra của thầy huấn luyện.

“A!”

Thầy huấn luyện rống lên một tiếng. Hai con cặc to tướng đâm vào khiến đầu óc ông ta trống rỗng, sau đó là cảm giác đau đớn như bị xé toạc.

“Địt mẹ! Rút ra cho tao!”

Nghiêm Lực và Trần Lộ đều im lặng. Thầy huấn luyện ngẩng đầu lên, thấy đám học trò đang nhìn mình với ánh mắt kinh ngạc.

“Thầy huấn luyện, lúc nãy thầy… địt mẹ, đỉnh vãi!”

Cái gì?

Thầy huấn luyện cúi đầu xuống, mới nhận ra trên bụng mình toàn là tinh dịch trắng đục, còn có cả dịch trong suốt.

“Đàn ông mà cũng chảy nước à?!” Trần Lộ quệt một ít tinh dịch của thầy huấn luyện, cho vào miệng, “Phì, tanh vãi!”

Trần Lộ gác hai chân thầy huấn luyện lên vai, cùng Nghiêm Lực hợp sức, bế ông ta lên, đứng luyện tập, “sữa” từ chỗ giao nhau của ba người chảy lênh láng trên sàn.

“Địt mẹ, tao chịu hết nổi rồi!”

Một đứa con trai gào lên, kéo quần xuống, con cặc cứng ngắc chĩa ra, tiến về phía Nghiêm Lực.

Nghiêm Lực cười dâm, vỗ vào mông, nói: “Lại đây!”

Cùng với tiếng thở dốc ngày càng dồn dập, không khí trong phòng thay đồ như bị đun sôi, tiếng gầm gừ, rên rỉ của những chàng trai trẻ tuổi vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Đêm nay, chắc chắn sẽ là đêm lên đỉnh khó quên của đám học sinh thể thao.





Ngoại truyện 1: Mùa tốt nghiệp


Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, cuộc sống cấp ba đã kết thúc. Đám con trai trong đội thể thao thi đỗ vào các trường đại học, tụ tập với nhau lần cuối trước khi mỗi đứa một nơi. Chiều tối, bọn họ tập trung ở khu phố nướng BBQ phía sau trường. Vài thùng bia đã xuống bụng, ai nấy cũng bắt đầu thấy no căng.

“Địt mẹ, anh Lực sao còn chưa đến nhỉ? Chỉ có mỗi nó là thi được điểm cao nhất.” Trần Lộ ném vỏ chai bia xuống bàn, “Chờ tí nữa đến là phải chơi một trận ra trò mới được!”

“Chơi mẹ mày, lúc nào cũng thèm khát lỗ đít của anh Lực!”

Vương Hạo trừng mắt nhìn nó, thò tay vào trong quần nó kiểm hàng. Thằng chó này, con cặc đã dựng đứng lên rồi, tuy rằng vẫn còn hơi mềm, nhưng cũng sắp cương tới nơi rồi.

Cả lũ cười ầm lên.

“Cười cái đéo! Đứa nào chả thèm?!” Trần Lộ vênh mặt, ưỡn thẳng con cặc, “Trong đội có đứa nào mà không thích chơi nó? Ngon muốn chết!”

Lời này đúng là sự thật. Đám con trai trong đội thể thao, đứa nào đứa nấy cũng sung như trâu như hổ. Mỗi lần chạy bộ tập luyện, con cặc trong quần bị cọ xát nhiều quá, thế là chào cờ luôn, nước cặc chảy ra ướt đẫm cả đũng quần. Lũ kia mà nhìn thấy, là được dịp cười ầm lên, trêu chọc. Đứa nào cứng rồi cũng chẳng sợ bị nhìn, cười đầy khiêu khích với đồng đội, kéo quần xuống, khoe hàng, phô trương “niềm tự hào” của giống đực. Đám kia lại được dịp sờ mó cây súng to khỏe của nhau, lột bao quy đầu, mân mê đầu khấc. Chúng nó thích thú khi được đồng đội chơi của quý của mình, đến khi sắp lên đỉnh, mới chạy vội vào nhà vệ sinh cạnh sân vận động. Chẳng quan tâm đến đám bạn đang hò reo ầm ĩ, cùng với những người vào nhà vệ sinh, chúng nó kéo quần ướt đẫm xuống, nắm lấy con cặc bất trị, sục hăng say cho đến khi bắn hết tinh dịch ra ngoài.

Con cặc to khỏe là “niềm tự hào” của đám con trai, ngoài cơ bắp cuồn cuộn ra, là thứ khiến cho anh em phải ghen tị, là thứ cho chúng nó cảm nhận sự sung sướng trong “chuyện ấy”, là thứ thể hiện sức mạnh của giống đực. Bọn con trai trong đội chẳng bao giờ ngại ngùng che giấu, chúng nó thẳng thắn với nhau, đứa nào đi “ăn hàng”, đứa nào làm to bụng con gái, đều được coi là một loại “thành tích”, được mang ra khoe khoang, so bì.

Thế nhưng, chơi gái nhiều rồi cũng chán. Cởi quần ra, chơi cho con kia đến mức “van xin” là xong. Nhưng chơi với Nghiêm Lực thì khác, lần nào cậu ta cũng hào phóng cởi quần áo, cười dâm khiêu khích đồng đội. Những thân hình rắn chắc, trẻ trung của đám con trai quấn lấy nhau, nhét con cặc vào lỗ đít của nhau, mồ hôi túa ra như lúc tập luyện, cùng nhau cảm nhận mọi thứ của anh em. Là dân thể thao, Nghiêm Lực chẳng bao giờ xin tha, càng bị chơi thì càng trâu chó, cho dù có bị chơi đến bắn ra, cậu ta cũng vẫn vênh váo, khinh thường nói: “Mẹ mày, yếu sinh lý à?” Đám con trai thích thú với trò chơi chinh phục và bị chinh phục này, chẳng có ai thực sự khuất phục được ai.

“Địt mẹ, anh Lực đến rồi kìa!” Đứa mắt tinh nhìn thấy Nghiêm Lực từ xa đi tới. Cậu ta cắt tóc ngắn gọn gàng, mặc một bộ đồ bóng rổ, trên mặt là nụ cười dâm đặc trưng của đám con trai cấp ba.

“Cái đệt, sao anh lại mặc đồ này?”

“Tao mượn của Khương Bằng.” Nghiêm Lực vừa ngồi phịch xuống ghế, vừa nói, “Mẹ nó, bị thầy huấn luyện túm đi khuân vác, ướt hết cả quần áo.”

“Địt mẹ, anh với thằng Khương Bằng đội bóng rổ vẫn còn húp qua húp lại à?” Trần Lộ nghiêm mặt hỏi, “Có phải anh bị nó chơi quen rồi không?”

“Mẹ mày!” Nghiêm Lực chửi, “Tao không chơi với nó!”

“Ai mà tin!” Trần Lộ uống rượu vào, gan to hơn, “Tụi bây có tin không?!”

“Không tin!” Cả lũ hùa theo.

“Địt mẹ!” Nghiêm Lực cười mắng, “Tao phải làm sao tụi bây mới tin?”

“Kiểm tra hàng!”

Trần Lộ cười dâm, vỗ “bốp” vào mông Nghiêm Lực. Nghiêm Lực bất lực nhấc mông lên khỏi ghế, để cho Trần Lộ thò tay vào trong quần bóng rổ, sờ soạng xuống dưới.

“Ha ha, anh Lực, lỗ đít anh ướt thế này, mà còn bảo là không chơi.” Trần Lộ sờ vào lỗ đít ẩm ướt kia, “Cái đệt, ướt thế này, chắc chắn là chơi rồi?”

“Chơi con mẹ mày! Mồ hôi đấy! Tao vừa mới khuân vác xong!” Nghiêm Lực mắng.

Trần Lộ đút thẳng ngón tay vào. Nghiêm Lực rên lên một tiếng. Lỗ đít bị ngón tay Trần Lộ banh ra, nó còn xoay xoay bên trong.

“Thật đúng là chưa chơi. Nếu chơi rồi thì đã rộng ra.” Trần Lộ rút ngón tay ra, cười dâm, lau đại vào quần, “Lỗ đít anh Lực sạch sẽ đấy.”

“Địt mẹ mày! Lần nào tao chả rửa!” Nghiêm Lực trừng mắt, “Đệt, tao khát khô cổ rồi, đứa nào lấy cho chai bia đi!”

“Anh Lực đến muộn, không show hàng bù cho anh em à?” Trần Lộ cười dâm.

“Tao đi khuân vác mà, được chưa?” Nghiêm Lực làu bàu, “Cần gì mà show với chả hàng?”

“Luật cũ!” Đám con trai hưng phấn.

“Địt mẹ, đây là ngoài trường học đấy!”

“Có bạt che rồi, sợ cái đéo!”

Ông chủ quán nhậu thân thiết với đám nhóc này, nên cũng chiếu cố, nhường cho bọn nó cái lều trong cùng, mặc kệ cho lũ trâu chó này quậy phá.

Nghiêm Lực nghĩ cũng đúng, bèn mặc kệ cho lũ kia xúm vào, cởi áo cậu ta ra, hai tay cậu ta khoanh sau đầu, để lộ cơ bắp đẹp mắt, rắn chắc. Đây là trò chơi mà đám con trai thường chơi, đứa nào làm chuyện gì khiến anh em không vui, là sẽ bị lột đồ show hàng cho mọi người chiêm ngưỡng. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Nghiêm Lực nhướng mày, một phát kéo tuột quần bóng rổ và chiếc quần lót đen bên trong xuống, để lộ bắp đùi rắn chắc cùng với con cặc to tướng. Lông mu đen rậm rạp mọc um tùm ở chỗ giao nhau của những đường cơ bắp, con cặc mềm oặt thòng xuống giữa hai chân.

“Anh Lực, sau này tụi em không được nhìn thấy của quý to như này nữa rồi!”

Nghiêm Lực cười dâm: “Ha ha, vậy thì phải liếm cho kỹ vào!”

“Cút mẹ mày đi. Ui, hàng to thế, trứng cũng to vãi! Thế này chơi mới đã!” Lũ kia phấn khích gào lên.

“Hôm nay chơi không?” Nghiêm Lực cười dâm, “Vì lo thi đấu mà cả tháng nay tao chưa được xả rồi!”

“Chơi chứ sao! Chơi luôn bây giờ!”

“Anh Lực đã lên tiếng, không chơi sao được!”

“Rửa cho anh Lực trước đã! Kẻo tí nữa chơi ra cả cứt!” Trần Lộ cười dâm.

“Địt mẹ, Trần Lộ mày kinh vãi!” Đám con trai đội thể thao la ó.

“Nào, nốc hai chai đã!” Trần Lộ cầm chai bia lạnh.

“Nốc thì nốc!” Nghiêm Lực gầm lên, “Tao làm một hơi hai chai cho bọn mày xem!”

“Ai bảo mày nốc bằng miệng?” Trần Lộ liếc xéo, khóe miệng nhếch lên.

Đám con trai này lúc nào cũng tràn trề năng lượng, ngày nào cũng chỉ có ba việc: tập luyện, nghịch cu, và bày trò chơi khăm người khác. Trò gì chúng nó cũng nghĩ ra được. Trần Lộ vừa nói xong, lũ kia liền hiểu ngay, hò reo ầm ĩ, chờ xem Nghiêm Lực bị chơi.

“Dám không?” Trần Lộ cười khiêu khích, đấm vào ngực Nghiêm Lực.

“Địt mẹ, có gì mà không dám!”

Trần Lộ nhìn quanh, cầm một chai bia, mở nắp, nhìn Nghiêm Lực, cười dâm. Nghiêm Lực hiểu nó muốn làm gì, giơ ngón giữa về phía nó, rồi quay người, banh mông ra.

Mông của đám con trai chơi điền kinh đúng là “không phải dạng vừa”, cơ bắp săn chắc, mông cong đẹp, phụ tùng cũng ra vì và này nọ. Bị đám con trai trong đội chơi suốt ba năm, lỗ đít của Nghiêm Lực vẫn chặt như ngày nào.

“Anh Lực, anh nên dọn cỏ đi nhớ.” Trần Lộ vừa nói, vừa giơ chai bia lên cho đám kia xem, “Nhìn cho kỹ nhé!”

Nghiêm Lực quay đầu lại, thấy Trần Lộ lắc mạnh chai bia, rồi dí vào lỗ đít cậu ta, sau đó đút vào trong. Cặp mông rắn chắc của cậu học sinh điền kinh co rút lại, kẹp chặt miệng chai. Bia bị lắc mạnh, phun ra, chảy vào trong ruột, khiến cậu ta rên lên một tiếng.

“Sướng không?” Trần Lộ nhìn bia trong chai biến thành bọt, chảy vào lỗ đít Nghiêm Lực.

Nghiêm Lực hít một hơi thật sâu, nở nụ cười dâm đãng, rồi “bốp” một tiếng, tự vỗ vào mông, gào lên: “Sướng vãi!”

Bia lạnh khiến lỗ đít mát lạnh, bên trong ruột tê tê, râm ran, một dòng điện chạy dọc từ bụng xuống, khiến con cặc ngay lập tức cương cứng lên.

“Địt mẹ, lên bàn đi!” Trần Lộ vỗ vào mông Nghiêm Lực.

Nghiêm Lực leo lên bàn, cười dâm đầy hoang dại, hai tay chống bàn, nâng mông lên cao hơn. Trần Lộ hiểu ý ngay, banh hai mông Nghiêm Lực, đút chai bia vào sâu hơn.

“Địt mẹ, đâm vào được thật kìa!”

Đám con trai ngạc nhiên nhìn bia trong chai vơi dần, rồi cuối cùng biến mất trong lỗ đít Nghiêm Lực.

Nghiêm Lực rút chai bia ra, nhảy xuống bàn, nhướn mày với Trần Lộ: “Thế nào?”

“Địt mẹ, nốc vào được thật!” Trần Lộ đưa tay sờ bụng Nghiêm Lực. Bụng căng phồng, chắc chắn là toàn bia.

Tên trâu chó này nổi hứng, bèn ngẩng đầu lên, nói: “Dám ăn hai quả đấm của tao không?”

“Địt mẹ, nhanh lên!” Nghiêm Lực vỗ vỗ vào bụng, “Bố mày đợi!”

Trần Lộ phấn khích, “khởi động” nắm đấm, rồi đấm bịch một phát vào bụng Nghiêm Lực. Chàng trai cơ bắp rắn chắc kia rên lên một tiếng, sau đó nhướn mày, cười khẩy.

“Lại nào!”

“Bịch, bịch, bịch!” Nắm đấm liên tiếp giáng xuống bụng Nghiêm Lực, để lại những vết bầm đỏ, thế nhưng, cậu ta vẫn cười khẩy, ra hiệu cho nó tấn công tiếp.

“Mạnh nữa! Sướng! A! Dùng sức lên! Địt mẹ mày đấm không hỏng đâu!”

“Đệt, trâu chó thật!” Trần Lộ chửi một câu.

“Bài tập “kháng đòn” của tao là trâu bò nhất,” Nghiêm Lực nhếch miệng, “Mày đấm thêm một tiếng nữa cũng chẳng sao.”

“Cái thằng…” Trần Lộ vừa dứt lời, ánh mắt vô thức liếc xuống, vừa lúc nhìn thấy con cặc của Nghiêm Lực, “Địt mẹ, đấm vài cái, mày cứng thế này luôn á?!”

Bị Trần Lộ “tẩn” vài cái, con cặc của Nghiêm Lực đã cương cứng lên, bao quy đầu tuột xuống, lỗ sáo mấp máy, nước cặc chảy ra, nhỏ giọt xuống đất. Dân thể thao thường như vậy, chỉ là Nghiêm Lực hơi nặng hơn chút. Bọn họ tập luyện ra một thân cơ bắp rắn chắc, thi thoảng lại đùa nghịch, cho anh em đấm vài cái, để thể hiện sự trâu bò của mình. Đấm nhiều quá, con cặc lại cứng, nước cặc chảy ra không ngừng.

“Mẹ nó, mày đấm sướng chết tao!” Nghiêm Lực ưỡn háng, thở hổn hển, “Thêm vài cái nữa là tao bắn đấy!”

“Địt mẹ, mày một ngày không bắn là không chịu được phải không?!” Vương Hạo vừa cười mắng, vừa đưa tay nắm lấy con cặc của Nghiêm Lực. Một con cặc nóng hổi, cương cứng, to tướng lấp đầy bàn tay nó.

“Mày còn nói! Tao nhịn lâu thế này rồi, đũng quần như muốn nổ tung! Cho chim sổ lồng đúng sướng vãi!”

“Sau này không học cùng trường nữa, nhưng tụi mình vẫn là anh em, coi như đây là kỷ niệm!”

Vương Hạo nói xong, há miệng, ngậm lấy con cặc của Nghiêm Lực. Đó là con cặc của anh em! Biểu tượng của những thằng con trai hy sinh hết mình vì thể thao đang phồng lên trong miệng nó, thể hiện sức mạnh nam tính nhất!

“Địt mẹ, Vương Hạo, mày giành phần của tao!”

Trần Lộ huých vai một đứa, đi đến phía sau Nghiêm Lực, cởi quần.

“Anh Lực, “cửa sau” có muốn sướng không?”

“Địt mẹ, đút vào đây! Cho lỗ đít anh em được sướng nào!”

Trần Lộ cười phá lên, banh mông Nghiêm Lực ra, liếm láp. Đầu lưỡi đảo quanh hậu môn, rồi luồn vào trong, khiến Nghiêm Lực sướng đến mức không kịp co rút, một ít bia bắn ra ngoài.

“Thế nào? Sướng không?” Trần Lộ liếm chút bia, cười dâm hỏi.

“Sướng! Địt mẹ, Trần Lộ mày liếm đỉnh vãi!” Nghiêm Lực gầm lên, “Đút vào đi!”

“Phụp” một tiếng, Trần Lộ đâm vào. Lỗ đít của Nghiêm Lực bị chơi nhiều lần rồi nhưng vẫn rất chặt, âm thanh bắp thịt va vào nhau nghe thật sexy. Mỗi lần đâm vào, lại có một ít bia màu vàng bắn ra.

“Sướng!”

Trần Lộ hăng say luyện tập. Bia theo hai chân rắn chắc của nó chảy xuống, ướt cả giày. Cuối cùng, dòng tinh dịch đặc quánh của giống đực phun vào sâu trong lỗ đít Nghiêm Lực.

“Sướng!” Trần Lộ rút con cặc ra, còn chưa kịp lau chỗ nước cặc chảy ra từ lỗ đít Nghiêm Lực, thì đã có một đứa con trai khác, cầm súng tiến đến.

“Anh Lực, “sữa” của em cho anh hết! Sau này phải làm nên trò trống cho anh em tự hào đấy!”

“Địt mẹ, nói nhảm! Nghiêm Lực mắt cũng đỏ hoe, gầm gừ, “Tao mà không “làm nên trò trống” gì, thì bọn mày coi như không có thằng anh này!”

“Chuẩn men!” Cậu em rống lên một tiếng, đút con cặc vào lỗ đít Nghiêm Lực, chẳng mấy chốc cũng gửi gắm bao nhiêu tinh hoa của mình.

“Còn tao nữa!”

“Còn tao nữa!”

Bị đứa thứ ba chơi, Nghiêm Lực cuối cùng cũng không nhịn được nữa, gầm lên một tiếng, bắn đầy miệng Vương Hạo. Vương Hạo nuốt lấy nuốt để tinh hoa của anh em, nhìn thẳng vào mắt cậu ta, không nói gì.

Chờ đến khi tất cả anh em đều đã “ghi dấu” trong lỗ đít Nghiêm Lực, Vương Hạo mới đứng dậy. Nghiêm Lực thấy mắt nó đỏ hoe.

“Khóc cái con cặc! Có phải là không gặp nhau nữa đâu! Sau này vẫn là anh em!” Nghiêm Lực tuy rằng miệng thì mắng, nhưng trong lòng cũng thấy buồn.

“Ai thèm khóc!” Vương Hạo mắt đỏ hoe.

Hai người im lặng. Cuối cùng, một đứa con trai khác lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.

“Thôi nào, nói mấy chuyện đó làm gì! Ai mà chẳng biết anh Lực trâu bò! Là đàn ông! Là “chuẩn men”!”

Nghiêm Lực cười toe toét, đưa tay lau mồ hôi trên mặt, nói: “Đương nhiên! Tao công nhận bọn mày là anh em, cả cặc tao cũng công nhận rồi!”

Nói xong, cậu ta banh mông, để lộ lỗ đít hơi sưng đỏ.

Đám anh em hùng dũng, cầm súng xông lên, luyện tập hăng say. Nghiêm Lực không kêu một tiếng, gân xanh trên trán nổi lên, chịu đựng từng cây hàng của anh em.

Cuối cùng cũng đến lượt Vương Hạo. Nó cũng là thằng đàn ông đích thực, lau nước mắt, hỏi:

“Anh Lực, “chỗ đó” với “chỗ này”, chỗ nào sướng hơn?”

“Địt mẹ, chỗ nào chả sướng!” Nghiêm Lực cử động chân tay, ưỡn cặc về phía Vương Hạo, “Bọn mày chơi cho tao cứng lại rồi này! Sướng!”

Dân thể thao, sức khỏe trâu bò, “chuyện ấy” cũng trâu bò, bắn xong rồi cứng lại là chuyện thường. Đứa nào “khỏe”, bắn năm sáu lần liên tiếp cũng được, đến khi nào bắn ra toàn nước, vẫn còn quay tay.

Vương Hạo không nói hai lời, bế thốc Nghiêm Lực lên, ném bịch một cái xuống bàn, banh hai chân cậu ta ra. Hai chân vừa bị banh ra, đã lộ ra lỗ đít bị đám con trai đội thể thao chơi cho toang hoác kia. Từ lỗ đít bị banh rộng, tinh dịch trắng đục chảy ra, theo khe mông chảy xuống.

“Ha ha, anh Lực không kẹp được “sữa” của bọn em nữa rồi kìa!”

“Hạo, chơi nó đi!”

Đám con trai chơi xong, giờ cặc đã dần ỉu xìu, đứng xem Vương Hạo giao lưu với Nghiêm Lực.

Vương Hạo ghé sát vào lỗ đít Nghiêm Lực, liếm sạch tinh dịch đang chảy ra, sau đó mút mạnh, hút hết tinh dịch bên trong, cả miệng đầy ắp, rồi hôn lên môi Nghiêm Lực.

Tinh dịch đặc quánh, tanh nồng được truyền qua truyền lại giữa hai người, cuối cùng được nuốt xuống cổ họng Nghiêm Lực.

“Địt mẹ, tanh vãi!”

“Địt, toàn “tinh hoa” của các anh em cả đấy!” Vương Hạo nắm lấy cổ chân Nghiêm Lực, cười dâm, “Anh Lực, còn nhớ tao chơi mày thế nào không?”

“Mẹ mày, có thể không nhắc đến chuyện này không?”

“Nói nhảm! Nói mau, tao chơi mày thế nào?” Vương Hạo đút ngón tay vào lỗ đít Nghiêm Lực, móc ngoáy, “Không nói là tao không chơi đâu đấy!”

“Địt! Khốn nạn thật!”

Nghiêm Lực thở dốc, chửi một câu, rồi bắt đầu kể.

“Mẹ mày thích nhất là bắt tao ngửi chân thối của mày, nhất là sau khi tập luyện xong, cởi tất ra, giẫm lên mặt tao, rồi tròng tất vào cu tao, bắt tao liếm. Nói chứ, mùi nồng vãi! Cứ ngửi thấy mùi chân mày là cu tao cứng như thép, chảy nước tùm lum.”

“Còn gì nữa?”

“Sau đó là giẫm lên cu tao. Địt mẹ, bị mày giẫm lên sướng đến mức cu tao run bắn lên.” Nghiêm Lực nuốt nước bọt.

“Địt mẹ, muốn tao phải “ép” mày nói ra phải không?” Vương Hạo đâm mạnh ngón tay vào lỗ đít Nghiêm Lực, khiến cậu trai cường tráng kia run bắn người.

“Sau đó, mày lại bắt tao tự móc lỗ đít. Địt mẹ, bên trong ướt sũng, móc một cái là đầy tay nước, móc vài cái, chân tao run lẩy bẩy, chỉ muốn có cặc to đút vào!”

“Tao đút vào rồi còn gì nữa?”

“Địt mẹ mày, lần nào mà mày không đút?!”

Nghiêm Lực chửi một câu, ưỡn mông, để cho ngón tay Vương Hạo vào sâu hơn, “Vừa to vừa dài, nhét đầy lỗ đít tao. Địt mẹ, cái biến thái nhất của mày là…”

“Là gì?”

“Là mẹ mày thích nhất bế tao ra ban công chơi! Lần nào cũng banh chân tao ra, gác lên tường, chơi tao trước mặt phòng ký túc xá đối diện. Lần trước, thằng cu phòng đối diện thấy tụi mình tụi mình ở bên này chơi nhau, nó ở bên kia vừa quay tay vừa quay phim, địt mẹ!”

Giọng của Nghiêm Lực nhỏ dần, có vẻ hơi ngại ngùng.

“Có phải thế này không? Hửm?”

Vương Hạo bỗng nhiên bế thốc Nghiêm Lực lên, để cậu ta đối diện với đám con trai, phơi hết cả hàng họ. Con cặc và lỗ đít của hai chàng trai trẻ tuổi kết hợp chặt chẽ với nhau, từ lỗ đít bị chơi đến ướt át, chảy ra tinh dịch trắng đục, tỏa ra mùi hương của hormone nam tính. Còn con cặc của Nghiêm Lực bị Vương Hạo chơi cho lỗ sáo mở rộng, nước cặc vẫn đang chảy ra.

Đám con trai ồ lên, túm lấy Nghiêm Lực, sờ mó ngực bụng cậu ta.

Nghiêm Lực dù sao cũng đã bắn một lần, con cặc hơi mềm. Thế nhưng, những người này là ai? Đều là anh em cả! Cũng là chim cặc với nhau thôi, ai mà chẳng từng thấy? Anh em muốn nghịch chim của cậu ta, sao có thể từ chối!

Nghiêm Lực khoanh tay sau đầu, để mặc cho Vương Hạo ôm mình, mặc kệ cho lũ kia sờ soạng cơ thể, xoa bóp cơ bắp của cậu ta.

Đám con trai hò reo ầm ĩ, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Cũng may là chúng nó toàn là những tên to xác, cao lớn, che chắn cho Nghiêm Lực kín mít, không để cho ai nhìn thấy của quý của anh em mình.

Có đứa cầm chai dầu mè trên bàn, bôi lên người Nghiêm Lực, khiến cho cơ bắp vốn đã bóng loáng càng thêm săn chắc, quyến rũ. Có đứa còn bạo gan hơn, lấy một chiếc đũa, chấm vào bát tương ớt, rồi banh lỗ sáo của Nghiêm Lực ra, đút thẳng vào!

“Địt mẹ!”

Nghiêm Lực rên lên một tiếng, con cặc giật nảy lên, còn cứng hơn lúc nãy. Kỳ lạ là, càng đau, thì lại càng sướng. Ớt chảy vào trong, như lửa, thiêu đốt con cặc to lớn kia, khiến nó cứng hơn, to hơn, đỏ au, gân xanh nổi lên.

“Địt mẹ, sướng thế á?” Vương Hạo cầm chai tương ớt, cười dâm, rút con cặc ra, bôi tương ớt lên, rồi lại đút vào lỗ đít đã hơi nát bét của Nghiêm Lực.

“A!” Nghiêm Lực gào lên, lập tức bị Vương Hạo nhét thứ gì đó vào miệng - không phải thứ gì khác, chính là đôi tất của nó. Tuy rằng không “nồng nặc” như sau khi tập luyện, nhưng vẫn phảng phất mùi hôi chân đặc trưng của đàn ông.

Mới “đút vào” được vài giây, Nghiêm Lực đã co rút cơ mông, con cặc giật giật, tinh dịch trắng đục bắn ra từ khe hở giữa chiếc đũa và lỗ sáo. Vương Hạo rút đũa ra, tinh dịch bị chặn lại tuôn ra ào ạt, chỉ là không đặc sệt như lần trước ở trong nhà vệ sinh, khi mà nó đặc đến mức gần như đông cứng lại.

Đám con trai thấy Nghiêm Lực trâu bò như vậy, đều trầm trồ.

“Hạo ngon vãi! Chơi cho anh Lực bắn luôn rồi kìa!”

“Chơi bắn thì là cái đéo!” Vương Hạo cười dâm, “Tao phải chơi cho nó tè ra quần!”

Nói xong, nó đâm mạnh vào, gồng mông, gầm to, bắn tinh dịch vào sâu trong lỗ đít Nghiêm Lực. Lỗ đít của Nghiêm Lực cũng co rút lại, con cặc chĩa thẳng lên trời, cơ bụng căng cứng.

“A! Địt mẹ!”

Dòng nước tiểu trong suốt bắn ra từ lỗ sáo bị chiếc đũa banh rộng, bắn cao lên, bắn cả lên mặt nó và Vương Hạo, phải mất nửa phút mới dừng.

“Địt mẹ, đái cả lên mặt tao!”

Vương Hạo chửi một tiếng, lau mặt, rồi không chút do dự cắn lên môi Nghiêm Lực. Nghiêm Lực thở dốc, cười dâm, ngậm lấy lưỡi nó. Đám con trai vây quanh hai thằng, từng con cặc lại bắt đầu chào cờ.

[Hết]





Ngoại truyện 2: Có qua có lại mới toại lòn nhau


【 Thượng 】

Khương Bằng bực bội ném mạnh chai nước khoáng trong tay xuống đất, có vẻ cạn lời nhìn thằng con trai đang nhe hàm răng trắng ởn cười với mình.

“Sao nào? Đồng ý thì chỉ cần một câu thôi, đám ranh trong đội bóng rổ của tụi mày muốn chơi thế nào anh đây cũng không có ý kiến, không được thì dẹp.” Tên đó tựa người vào cột bóng rổ, cười bất cần đời.

Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này vốn do Khương Bằng tự chuốc lấy.

Đội bóng rổ là một lũ suốt ngày động đực, khoái chơi nhất là mấy trò "kích thích". Lần trước chơi Nghiêm Lực một trận đã đời rồi, thế mà lại có khối đứa vẫn thòm thèm, còn muốn làm thêm lần nữa.

Thật ra, Khương Bằng cũng thấy làm một cuốc với Nghiêm Lực rất sướng. Nghiêm Lực không làm bộ, chơi rất phóng khoáng, cần rên thì rên, cần đĩ thì đĩ, mà đến lúc cần đàn ông thì còn đàn ông hơn bất cứ thằng nào. Lỗ ass nó khít chỉ là thứ yếu, cái loại hàng họ cơ bắp chất lượng cao thế này đứng sừng sững trước mặt, mở miệng nói “Anh đây muốn bị mày địt”, Khương Bằng thấy cứ là người thì đều phải lao vào phang thôi, chần chờ đéo gì.

Trong đội bóng rổ, lời của Khương Bằng là nhất, nhưng gã cũng không phải loại độc tài ngang ngược, quan hệ với anh em cũng không tệ. Cả bọn xúi gã đi hỏi Nghiêm Lực, thế là chờ khi Nghiêm Lực tập xong, gã liền dẫn theo mấy thằng em ra sân điền kinh. Danh nghĩa là xem Nghiêm Lực tập luyện, rồi tiện mồm nhắc một câu, biết đâu Nghiêm Lực lại đồng ý thì sao.

Nghiêm Lực đồng ý thật, nhưng nhìn vẻ sung sướng ra mặt của Khương Bằng, hắn lại bồi thêm một điều kiện:

“Muốn chơi tao cũng ok, nhưng anh Bằng phải cho tao địt lại một trận đã. Địt mày xong thì mặc kệ bọn mày trong đội bóng rổ muốn làm gì thì làm, làm không sướng không lấy tiền.”

Ánh mắt Khương Bằng liền tối sầm lại. Điều khiến gã khó chịu hơn nữa là một thằng trong đội bóng rổ đứng bên cạnh gãi đầu, lí nhí: “Em cũng muốn xem anh Bằng bị địt trông sẽ thế nào…”

“Mẹ mày, chán sống rồi à?” Khương Bằng liếc một cái hung ác, thằng nhóc kia liền câm như hến.

Nghiêm Lực cúi đầu, ra vẻ bất cần. Vừa tập xong đã bị Khương Bằng chặn đường, hắn cũng không vội, ngược lại còn thấy khá hứng thú với cuốc này.

Khương Bằng nhìn hắn chằm chằm. Nghiêm Lực trông rất ổn, đủ nam tính, một thân cơ bắp cuồn cuộn chẳng giống học sinh cấp ba. Lúc tập luyện, đám sinh viên thể dục thể thao này đều thích cởi trần, chỉ mặc độc một chiếc quần short thể thao cũn cỡn, lại vung vẩy tay chân dài ngoằng. Nghiêm Lực đã tập lâu như vậy, mảnh vải ít ỏi kia sớm đã ướt sũng, những giọt mồ hôi to như hạt đậu trên người còn men theo đường rãnh cơ bụng trượt xuống, chảy tuột vào trong cạp quần.

Khương Bằng liếm môi, thấy hơi khô miệng khát lưỡi.

“Tao nói này, một người vip pro như anh đây địt mày thì có làm sao,” Nghiêm Lực thấy bộ dạng u ám của Khương Bằng cũng có chút không vui, bèn sáp lại gần, hất cằm nhìn Khương Bằng đầy khiêu khích, “Đảm bảo địt xong mày sẽ mê không dứt ra được.”

“Cút,” Khương Bằng cười khẩy một tiếng, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, “Đòi địt bố mày à, được thôi, đấu tay đôi một trận, thắng rồi hẵng nói!”

“Thật không?” Nghiêm Lực nheo mắt nhìn gã.

“Giả cái lồn mẹ mày à!” Khương Bằng giơ thẳng ngón giữa một cách hung hãn, “Thua thì cho mày địt, thắng thì mày phải cho ông địt, ông đây sẽ địt mày ngay trên sân tập này!”

“Chốt kèo,” Nghiêm Lực cười cười, đổi sang vẻ mặt gian xảo, “Anh Bằng à, có phải anh nghĩ rằng dân điền kinh bọn này chơi bóng rổ chắc chắn sẽ không bằng các anh không?”





“Địt mẹ! Chó má!” Khương Bằng ném mạnh quả bóng rổ trong tay xuống đất. Quả bóng nảy lên, văng ra ngoài sân. Gã tức đến đỏ cả mắt.

“Thế nào?” Nghiêm Lực đắc ý giơ tay chữ V, “Đã bảo dân điền kinh bọn tôi cũng không thua bố con thằng nào mà!”

Khương Bằng không nói gì, một phần vì bực bội, một phần vì cảm giác sợ hãi và mất mặt đột ngột ập đến – gã đã hứa nếu Nghiêm Lực thắng sẽ cho hắn địt.

Bình thường Khương Bằng chơi bạo thì có bạo, nhưng lỗ đít của gã lại là một cái lỗ trinh chính hiệu. Lúc địt Nghiêm Lực, gã cũng soi thấy con cặc của hắn rồi. Trước đây lúc địt gái, gã cũng từng thấy cái cảm giác khổ sở khi bị cây hàng khủng của mình chơi cho lên bờ xuống ruộng. Nếu để khúc thịt của Nghiêm Lực đâm vào, thôi thì mình liệm đi là vừa, địt mẹ.

Thấy bộ dạng do dự của gã, Nghiêm Lực nhướng mày, lộ vẻ khinh bỉ: “Không có gan à?”

“Thằng nào không có gan!” Khương Bằng không chút yếu thế, giơ ngón giữa đáp trả, “Địt thì địt! Chỉ sợ mày địt không sướng được bố mày thôi!”

“Đảm bảo địt cho mày sướng quên lối về!” Nghiêm Lực vươn tay định túm lấy Khương Bằng, muốn bắt gã quỳ xuống bú cặc cho mình trước, nào ngờ Khương Bằng lại né được.

Nghiêm Lực sốt ruột: “Đã bảo cho địt, mẹ nó né cái cặc à?”

“Ông mày né cái lồn! Về ký túc xá tắm rửa đã, mẹ mày người toàn mồ hôi. Lúc mày địt lồn có thích làm với một con bé người đầy mồ hôi mồ kê không?”

“Mẹ mày,” Nghiêm Lực bị gã chọc cho bật cười, biết thừa thằng này vẫn còn hơn rén, “Ông đây không chê, ở đội ngày nào cũng ngửi quen rồi, cứ ngửi là nứng. Mau qua đây liếm cho bố mày, không thì coi như mày là thằng nhát cáy!”

Câu này kích thích Khương Bằng không chịu nổi, gã liền lao tới một mạch ba bước chân. Quan hệ giữa đội bóng rổ và đội điền kinh vốn không mấy hòa thuận, đám người Khương Bằng dẫn đến chơi bóng thấy tình hình này, cảm giác sắp đánh nhau, liền chuẩn bị sẵn sàng xông lên.

Ai ngờ Khương Bằng đi tới, vẻ mặt mất kiên nhẫn ngồi xổm xuống trước mặt Nghiêm Lực, vạch quần hắn xuống, một con cặc lớn đỏ rực tức thì bật ra ngoài.

“Đù, mày không đeo cái lồng chim nữa à,” Khương Bằng có chút tò mò, nhìn chằm chằm cặc của một thằng đàn ông thế này cũng hơi kỳ, “To vãi nhờ.”

“Khen thừa.” Nghiêm Lực cười đầy tự hào, “Huấn luyện viên bảo rồi, tuổi dậy thì thì phải để cho con cặc được thoải mái, cái lồng đó chỉ lúc nào cần hãm nứng mới đeo thôi.”

Khương Bằng lại giơ ngón giữa, rồi cẩn thận há miệng liếm một cái.

Cặc của Nghiêm Lực có vị mằn mặn, lại còn vương mùi mồ hôi và mùi khai nồng của háng đàn ông. Khương Bằng mới liếm một cái, thấy hơi không quen. Địt mẹ, gã chưa từng bú cặc đàn ông bao giờ, có chút bực bội, không nhịn được bèn cắn nhẹ một cái.

“Mẹ mày, tuổi chó đấy à?” Nghiêm Lực chửi một tiếng, rồi lại nhìn thấy phần háng của Khương Bằng đang ngồi xổm, bèn bật cười.

Khương Bằng mặc áo thể thao ở trên, bên dưới chỉ mặc độc một chiếc quần bóng rổ, không biết từ lúc nào đã dựng lên một cái lều, trông là biết kích cỡ không hề nhỏ.

Đúng thật là không nhỏ, Nghiêm Lực nghĩ đến cảm giác sướng rơn lần trước bị cái khúc cặc to này địt, nghĩ thôi đã thấy phê vãi lồn!

Hắn đưa chân gí vào đũng quần Khương Bằng, khàn giọng hỏi: “Cứng rồi à em?”

Khương Bằng chửi: “Nói thừa, mẹ mày thử xem!”

“Cứng rồi thì cởi mẹ ra, địt mẹ đã liếm cặc cho ông đây rồi còn ngại cái lồn!”

Khương Bằng nghĩ lại, cũng phải, dù sao cũng đã liếm cặc cho nó ngay trên sân bóng rổ rồi, còn sợ cái đéo gì nữa. Gã dứt khoát tụt quần xuống đến mắt cá chân, con cặc vung lên rồi dựng đứng, một cây vừa thô vừa chắc, bao quy đầu đã lộn xuống, lỗ sáo mở toác chĩa thẳng vào Nghiêm Lực.

Con cặc bị Nghiêm Lực đưa chân cọ vào, cứng đến mức sắp nổ tung. Khương Bằng vươn một tay túm lấy tuốt hai cái, ai dè Nghiêm Lực lại đá văng tay gã ra.

Nghiêm Lực cười đểu: “Hôm nay anh đây phải địt mày cho sướng, không có lệnh của ông, còn dám nghịch cặc nữa là ông phế mày luôn!”

Khương Bằng chưa bao giờ bị ai nói như vậy, bị Nghiêm Lực nói một câu lửa giận đã bốc lên ngùn ngụt. Nhưng Nghiêm Lực cũng không làm gì quá đáng, đàn ông con trai với nhau mà tính toán nhiều thế thì không hay. Nghĩ đi nghĩ lại, Khương Bằng vẫn nén giận.

Đám anh em trong đội thấy lạ, lần đầu chứng kiến cảnh đội trưởng bú cặc cho một thằng đàn ông. Hai thằng con trai nam tính móc cặc ra khỏi quần, thằng này bú cho thằng kia, mà oái oăm thay, cái thằng đang quỳ xuống bú cặc lại chính là anh Bằng nói một không hai trong đội. Mẹ nó kích thích thật, nhìn cặc của anh Bằng bị giày của Nghiêm Lực cọ kìa, địt mẹ đã chuyển sang màu tím rồi.

Nghiêm Lực vừa liếc là biết ngay tâm tư của đám nắng cực này. Ở đội huấn luyện thể lực của hắn cũng thế, cả đám cứ thấy một thằng đàn ông vạm vỡ gợi cảm như mình bị giã là lại hứng như hốc cả bình cà phê, cũng bất giác tự đặt mình vào cảnh sex trước mắt, mà nhiều khi lại là đặt mình vào vai kẻ bị hành hạ, nghĩ tới nghĩ lui là cặc lại cứng.

Nghiêm Lực huýt sáo một tiếng, hỏi đùa: “Chú em, có vui lòng cho anh đây địt không?”

Khương Bằng đột nhiên sững người.

Câu này trả lời thế nào? Vui lòng? Gã là một thằng đàn ông chính hiệu, lại vui lòng cho một thằng đàn ông khác phá zin lỗ đít của mình à? Nhảm cứt; không vui lòng? Không vui lòng mà đã liếm cặc cho người ta, còn để cặc mình cho người ta đạp lên chơi? Có đĩ không cơ chứ?

Thế nhưng khi Khương Bằng nhìn vào mặt Nghiêm Lực, cái vẻ cà chớn của thằng này đã được thu lại, dường như có chút trêu chọc, lại có chút mong chờ. Khương Bằng thầm nghĩ, thật ra Nghiêm Lực cũng không phải người xấu, dù sao lần trước mình cũng đã địt hắn rồi, chơi quá trớn như vậy mà người ta cũng không nổi cáu, còn một mực phối hợp với gã, hắn có thể là loại lòng lang sói dạ chó tha sao?

Khương Bằng đột nhiên giật mạnh quần bóng rổ xuống, nắm chặt tay đầy vẻ thị uy, giơ một ngón cái lên rồi chỉ vào háng mình. Rất đúng lúc, con cặc của Khương Bằng sớm đã bị mấy cú đạp của Nghiêm Lực chơi cho cương cứng hoàn toàn, bao quy đầu lộn ra sau để lộ đầu khấc bựng chảng, dường như muốn nghênh ngang thị uy với Nghiêm Lực.

Hành động này trông như khiêu khích, giống như chú sư tử đực vừa đến tuổi trổ giò, đang khoe khoang móng vuốt và răng nanh với bạn đồng lứa, nhưng bọn họ biết không phải vậy. Ngày nào cũng ngâm mình cùng nhau, chơi bóng, chém gió, nghịch cặc, đám trai trẻ này sớm đã đồng cảm sâu sắc, biết rõ hành động này của Khương Bằng có ý gì:

Đàn ông nói lời giữ lời, trọng nghĩa khí, không chơi trò lươn lẹo, đã nói thua cược thì phải chịu địt, thì phải ngoan ngoãn chổng mông mà chịu địt, dám chơi dám chịu!

Nghiêm Lực thuộc đội điền kinh, trước giờ vẫn không ưa đội bóng rổ của họ, nhưng tất cả đều là dân thể thao, xem như thẳng thắn, không chơi chiêu trò. Đừng thấy Khương Bằng và đám anh em đội bóng rổ lúc địt Nghiêm Lực chơi rất điên, nhưng đó là do Nghiêm Lực mồm mép cà khịa, chọc vào ngọn lửa của đám trai trẻ hừng hực hormone này. Anh em với nhau đấu võ mồm vài câu, chẳng phải rất bình thường sao?

Chơi thì điên, nhưng cả đám cũng thật lòng nể trọng thằng chó này. Quyết đoán, nói là làm, không hề lằng nhằng dây dưa. Miệng không nói, nhưng mọi người cũng coi hắn là anh em, là đàn ông đích thực!

Đàn ông bị đàn ông địt, không thể coi là sỉ nhục. Giao phó thân thể mình không chút giữ kẽ cho người anh em mình nể trọng, đó là một niềm vinh hạnh!

Nghiêm Lực rõ ràng đã hiểu ý nghĩa hành động của Khương Bằng lúc này, hắn nhìn sâu vào mắt gã. Hắn cũng chỉ thuận miệng hỏi, không mong Khương Bằng đáp lại. Dù sao thì chuyện phá zin lỗ đít một thằng đàn ông, người có thể giao ra chuyện này chắc chắn phải là anh em chân chính. Anh em đã tin tưởng mình như vậy, đã cho mình mặt mũi như vậy, không hề cảm thấy bị hắn địt trước mặt anh em trong đội là chuyện mất mặt, thì hắn cũng không thể làm Khương Bằng mất mặt được, nhất định phải hầu hạ người anh em này cho tốt, cho sướng đã đời!

Không nói hai lời, Nghiêm Lực đột nhiên cúi người, vòng tay qua, kéo giật Khương Bằng lại rồi hôn ngấu nghiến. Khương Bằng thoạt đầu hơi sững sờ, sau đó không cam chịu yếu thế, bèn đưa lưỡi đâm mạnh vào môi Nghiêm Lực, khuấy đảo không ngừng.

Đám anh em đội bóng rổ đứng sau lưng tức thì bùng nổ, đứa nào đứa nấy gân cổ lên hò reo cổ vũ.

Nghiêm Lực đẩy Khương Bằng ra, cười gian, đột nhiên hô lớn một tiếng:

“Anh em đội bóng rổ đâu, vác đội trưởng của chúng mày đến nhà vệ sinh tầng một, làm chút công tác chuẩn bị đi nào!”

Đám trai tráng đội bóng rổ nhìn nhau, rồi đột nhiên đồng loạt xông lên, khiêng lấy Khương Bằng lên.

“Địt mẹ! Làm phản à!” Khương Bằng tuy miệng chửi rủa nhưng không hề phản kháng, bị cả đám vây quanh đưa vào nhà vệ sinh tầng một khu ký túc xá nam. Giờ này người ta vừa ăn tối xong, có đứa vội đi học tối, cũng còn nhiều đứa ở lại ký túc xá giết thời gian. May mà đám anh em trong đội cũng nể mặt Khương Bằng, chứ không thì cảnh đội trưởng của họ vểnh cặc bị mấy thằng em cùng chơi bóng khiêng đi qua nửa sân bóng rổ, đúng là mất mặt đủ để hướng nội nốt quãng đời còn lại.

Nhà vệ sinh tầng một khu ký túc xá nam bẩn không chịu nổi. Khương Bằng là tay mơ, nào biết Nghiêm Lực đưa mình đến đây làm gì, chỉ nghe Nghiêm Lực nói: “Giúp một tay nào, đè chặt tay chân đội trưởng của chúng mày lại!”

“Địt mẹ, cần phải đè à?” Khương Bằng tỏ vẻ bất mãn, hất tay một cái, “Bảo ông đây làm gì thì nói thẳng, đừng có vòng vo tam quốc!”

Nghiêm Lực cũng nể phục sự thẳng thắn của con hàng chịu chơi này, bèn bảo gã chống hai tay lên tường, chổng mông vạch đít ra.

Khương Bằng chống hai tay lên tường, cái áo thể thao lúc nãy mặc đã bị vứt đi xó nào, tấm lưng gồ lên cơ bắp ướt đẫm mồ hôi, dấp dính. Hai chân còn phải dạng ra, tự banh hai bên cơ mông lớn, để lộ lỗ đít nhỏ hẹp ở giữa.

Show lỗ đít cho một đám anh em xem, trong đó có cả Nghiêm Lực, Khương Bằng thật không ngờ mình có thể điên đến mức này. Bình thường cả đám nhiều nhất cũng chỉ vọc cặc nhau, làm gì có chuyện cho thằng khác xem đít. Thế mà bây giờ gã còn phải chủ động vạch mông ra, cho người ta thỏa sức ngắm nghía cái lỗ trai của mình. Khương Bằng cảm thấy kích thích không chịu nổi, cả tay lẫn chân đều run lên.

Nghiêm Lực vỗ một phát vào mông Khương Bằng: “Địt mẹ! Run con cặc gì? Cắm cái này vào!”

Khương Bằng cúi đầu, thấy Nghiêm Lực đưa cho mình một cái vòi nước, không khỏi nghi hoặc nhìn hắn.

“Bảo mày cắm thì cứ cắm,” Nghiêm Lực liếm vành tai Khương Bằng một cách gian xảo, liếm đi một giọt mồ hôi, “Thụt rửa cho mày một chút.”

Mặt Khương Bằng đỏ bừng lên, địt mẹ, Nghiêm Lực đâu có nói trước chuyện này.

Nhưng nhìn vẻ mặt cười gian đểu cáng của Nghiêm Lực, cùng với ánh mắt mong chờ của đám anh em, Khương Bằng chỉ đành hung hăng trừng hắn một cái. Đàn ông, đã hứa thì phải làm cho đến cùng!

Cái lỗ đít chưa bao giờ được khai phá khít như cái gì ấy. Khương Bằng cắn răng vật lộn hẳn mấy phút mới từ từ nhét vào được, mồ hôi nóng hổi lại vã ra như tắm.

Nghiêm Lực thì ung dung đứng một bên nhìn, đợi Khương Bằng cắm vào rồi, hắn liền vặn thẳng vòi nước.

“Địt con mẹ!” Khương Bằng mềm nhũn chân, khuỵu thẳng xuống đất.

Nghiêm Lực nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra đỡ kịp, ôm Khương Bằng đứng dậy. Đám anh em đội bóng rổ lại được một phen hò reo.

Khương Bằng không ngờ hắn lại ôm mình từ phía sau, hai chân vội vàng chống lên tường, cả người gần như song song với mặt đất. Ai dè Nghiêm Lực vẫn chưa xong, hai tay hắn nắm lấy má đùi trong của Khương Bằng, trực tiếp bửa thẳng hai cái đùi vạm vỡ ra, ấn cái vòi nước vào sâu hơn nữa.

Thế là Khương Bằng hoàn toàn lơ lửng trên không, dưới mông là bệ xí, dường như lúc nào cũng có thể rơi xuống. Nước lạnh trong bụng cứ từng đợt từng đợt tuôn vào, khiến bụng gã trướng lên khó chịu.

“Địt… con… mẹ… mày…” Gân xanh trên thái dương Khương Bằng nổi lên, gã cắn răng hít sâu, “Xong chưa… a…”

“Không nhịn được nữa à?” Nghiêm Lực khích gã, “Yếu sinh lý thế?”

“Địt mẹ!” Khương Bằng vòng tay ra sau tóm lấy cặc Nghiêm Lực, vặn mạnh một cái, “Thằng con mẹ mày mới yếu sinh lý!”

Nghiêm Lực mặc kệ cho gã tóm, đợi đến khi thấy hòm hòm rồi, liền rút thẳng vòi nước ra.

“Ư!”

“Sợ cái gì, cứ coi như đi ỉa, hơi lỏng tẹo.” Nghiêm Lực cười đểu, dùng con cặc đang vểnh lên của mình chọc vào Khương Bằng.

Khương Bằng hít một hơi thật sâu, đảo mắt trắng dã: “Mẹ nó mày định địt ông ngay ở đây à?”

“Nói nhảm cái gì,” Nghiêm Lực lại cọ cặc vào Khương Bằng, “Đương nhiên là lên phòng mày địt rồi, địt suốt đường đi lên, đủ nể mặt chưa?”

Khương Bằng nổi giận, nhưng cái ý nghĩ bị Nghiêm Lực địt suốt đường về phòng lại như một cái móc câu, khiến trong lòng gã ngứa ngáy. Tư thế này khiến lỗ đít gã vừa khéo bị cặc Nghiêm Lực thúc vào, tuy chưa đâm vào trong, nhưng cái khúc thịt nóng hổi không thua kém thằng em của mình cứ thỉnh thoảng lại thúc một cái, một luồng tê dại từ lỗ đít Khương Bằng truyền đến, cộng thêm cảm giác xấu hổ và hưng phấn, gã không nhịn được mà phun ra một dòng chất lỏng.

“Địt mẹ!” Nghiêm Lực cũng giật mình, “Thế mà đã không nhịn được rồi à?”

Lúc này Khương Bằng chỉ sợ mình không nhịn được mà són ra, thế thì đúng là mất mặt đến tận sao Hỏa. Nghiêm Lực muốn địt gã ở đâu cũng được, mau chóng kết thúc màn mất mặt này đi!

“Mẹ nó, lên phòng địt thì lên phòng địt! Mau cho ông mày…”

Nghiêm Lực chỉ chờ có thế, một ngón tay liền đâm vào lỗ đít Khương Bằng, ra sức nong ra!

“A! Địt mẹ!”

Toàn bộ nước trong bụng Khương Bằng đều từ lỗ đít phun ra, như giếng phun dầu, bắn ào ào lên bức tường bẩn thỉu của nhà vệ sinh.

Đám anh em đội bóng rổ sớm đã chết sững. Lũ trai hoang dã này chưa bao giờ thấy cảnh tượng như vậy, rõ ràng là ở cái xó bẩn không chịu nổi này, nhưng lại không thể ngăn háng mình nóng lên, con cặc cứng ngắc cộm lên trong đũng quần, khó chịu vô cùng.

Rồi rốt cuộc cũng có đứa không nhịn được nữa, lên tiếng.

“Đù má, có địt không đấy!”

“Địt mẹ mày, ông đây chưa sốt ruột mày sốt ruột con cặc!” Khương Bằng chửi ầm lên.

Nghiêm Lực tiện tay giật cái quần short của mình xuống, chùi đít cho Khương Bằng, chùi xong còn bóp mạnh một cái.

Mặt Khương Bằng đỏ ửng, gã ra vẻ đàn ông không chấp, hất tay nói: “Tới đi! Địt vào nhanh lên!”

Ngón tay của Nghiêm Lực không hề có chút gì gọi là mềm mại, đút vào cũng chẳng hề trơn tru, hoàn toàn là cố ép chen vào.

Khương Bằng thở hắt ra một hơi, đột nhiên giơ ngón tay lên, khiêu khích chỉ vào Nghiêm Lực, rồi lại hất cằm: “Chỉ có chút trình này thôi à?”

“Anh mày có mà thừa trình” Nghiêm Lực cười đểu, “Cứ từ từ chờ đấy!”

Nói xong, ngón tay trong đít Khương Bằng lại đâm vào thêm chút, rồi khuấy mạnh một cái!

Con cặc của Khương Bằng giật nảy lên một cái, một tiếng rên trong cổ họng bị gã nuốt xuống.

Đám anh em đội bóng rổ sớm đã không phanh được cái miệng:

“Vãi lồn, một ngón tay đã làm anh Bằng sướng rồi, thằng này được đấy!”

“Không lẽ chỉ dùng ngón tay đã địt ra rồi chứ? Anh Bằng cố lên chứ!”

“Mẹ, lỗ đít cũng sạch phết!” Nghiêm Lực rút ngón tay ra, cười gian, “Chỉ không biết sâu hơn chút nữa có sạch như vậy không!”

“Mẹ mày nói thừa! Đít thằng nào mà sạch như lồn được?” Khương Bằng đã hơi mất kiên nhẫn, “Muốn cắm thì cắm nhanh lên!”

“Địt mẹ mày đồ ngu,” Nghiêm Lực còn mất kiên nhẫn hơn, “Mày có thể so với ông đây được à? Ông đây địt bao nhiêu lần rồi, cái lỗ trinh của mày mà bị cặc ông đây đâm thẳng vào, cả đời mày chỉ có nước mặc tã!”

Khương Bằng không có kinh nghiệm với đàn ông, không có nghĩa là không có kinh nghiệm với con gái. Gã biết lần đầu phá trinh phải nhẹ nhàng một chút, đợi đến khi chơi mềm ra rồi thì sẽ dễ địt hơn. Nhưng một mặt gã là đàn ông, để Nghiêm Lực làm trò vờn chuột ngu ngốc thế này, dù biết là để lát nữa mình đỡ khổ, nhưng lòng tự trọng vẫn không cho phép. Mặt khác, gã cũng cảm thấy thế này rất khó chịu.

“Lắm chuyện,” Khương Bằng nghiến răng, “Thích địt thì địt, không thì thôi!”

“Được thôi, là mày nói đấy,” Nghiêm Lực hung hăng nhìn gã, “Lát đau cũng đừng kêu!”"

【 Trung 】

Theo những gì Khương Bằng nghĩ, Nghiêm Lực chỉ cần cắm con cặc vào lỗ đít gã, bắn thứ tinh dịch trắng đặc của hắn vào trong mông gã là xong chuyện. Kể cả thằng chó này có thể lực hơn người thì cũng chỉ được một lúc là cùng. Cứ địt ở đây một lát, đám trai trong ký túc xá cũng gần như đi học tối cả rồi, có gây ra động tĩnh gì thì cũng không đến mức bị chú ý.

Thế nhưng ai mà ngờ được Nghiêm Lực hoàn toàn không vội vàng nhét cặc vào đít gã, mà ngược lại, hắn dùng một luồng sức mạnh vũ phu, vươn tay đỡ lấy bẹn đùi gã, rồi cứ thế vác gã treo lên hông mình.

“Địt mẹ, thằng chó, mày làm cái đéo gì thế!?”

Nghiêm Lực có khỏe đến mấy thì Khương Bằng cũng là một thằng trai tráng cơ bắp nặng hơn trăm cân, chỉ bị đỡ hai cái đùi thì làm sao mà treo cho vững được. Gã chỉ đành vòng tay ra sau để bám, vừa hay vịn ngay vào hông và mông của Nghiêm Lực.

Nghiêm Lực thở hổn hển, vẫn không quên cười đểu khiêu khích: “Làm gì à? Làm mày sướng chứ làm gì.”

Khương Bằng thở hắt ra một hơi, mỉa mai hắn: “Muốn địt thì nhanh lên, anh mày đây đợi khii cả lỗ đít rồi… Mẹ mày!”

Thật ra vừa rồi nong nửa ngày trời, lỗ đít của Khương Bằng cũng coi như đã được mở rộng kha khá. Thằng chó Nghiêm Lực này, chờ ngay lúc gã lơi lỏng, liền gồng cái eo chó đực lên một phát, đâm thẳng đầu khấc vào!

“Mẹ mày… A A AA!”

“Còn cứng miệng nữa không? Hử? Còn oách nữa không?”

Đám sinh viên thể thao trong nhà vệ sinh chỉ thấy, đội trưởng đội bóng rổ vốn không coi ai ra gì đang bị một thằng cũng vạm vỡ không kém bế thốc lên, ép vào tường nhà vệ sinh. Con cặc phát triển đủ thô đủ to của gã cương lên ngạo nghễ, hai hòn dái căng mọng cũng bị kéo lên theo, cứ nảy lên từng nhịp, nước dâm chảy lênh láng khắp nơi, toàn thân vã mồ hôi như tắm.

Con cặc của Nghiêm Lực đâm một hơi ngập vào lỗ đít Khương Bằng, đến cả gốc cũng không thấy đâu, thật ra cũng chẳng dễ dàng gì. Bị hắn đâm như vậy, gân xanh trên cổ Khương Bằng nổi lên hằn từng đường một, rõ ràng đã đến giới hạn. Lỗ đít siết chặt như cái gì ấy, cắn chết con cặc của Nghiêm Lực, gần như muốn kẹp nát cây hàng kia.

Chuyện này không thể trách Khương Bằng, gã là một thằng đàn ông chưa bị chơi lỗ hậu bao giờ, đột ngột bị một cây hàng khủng của Nghiêm Lực đâm vào, cái cảm giác đó, so với nhét cái vòi nước kia vào quả là một trời một vực.

Thế nhưng dù bị Nghiêm Lực đâm ác như vậy, Khương Bằng cũng không hề cầu xin tha thứ. Trong lòng khóc là một chuyện, nhưng mấy thằng tứ chi phát triển ở tuổi này, chẳng đứa nào phục đứa nào, ta đây bắt buộc phải ngầu hơn, phải đàn ông hơn anh em mình mới được!

Đàn ông thì phải ngầu thế nào? Xét đến chỗ trần trụi và thẳng thắn nhất, chẳng phải là đẹp trai, dáng ngon, cặc to, bắn nhiều sao. Bình thường bá vai bá cổ anh anh em em, nhưng thật ra trong lòng lại để ý nhất chuyện cặc mình có to bằng của anh em không. Trong lúc đùa giỡn thì đánh úp một đòn Ngộ Không trộm đào, ước chừng kích cỡ cặc của anh em và mình, lúc đi vệ sinh thì càng phải liếc cho bằng được. Nếu nhỏ hơn, mặt sẽ sưng sỉa lên rồi mỉa mai một câu kiểu hàng to thế chơi có lâu không.

Nếu ở trong ký túc xá, đứa bị cà khịa có khi còn tụt quần ngay tại chỗ, vung cặc la lối đòi đọ sức một trận. Tiếp đó, con mãnh thú cơ bắp nắm lấy hung khí cường tráng của mình, ra sức tuốt lấy tuốt để. Vừa tuốt cái vòi bắn tinh này, vừa sờ lên những múi cơ đẹp đẽ đầy tự hào trên người, hai bên trừng mắt nhìn nhau, không phục nhưng cũng phải thừa nhận, thằng bro mình một thân cơ bắp đủ rắn chắc, con cặc cũng xứng với cái dáng người này.

Cố gồng đến mấy, cứ tuốt mãi tuốt mãi, sớm muộn gì cũng phải bắn. Đứa nào không cầm cự được trước, vừa không cam tâm lại vừa sướng điên người, sẽ gầm nhẹ nắm chặt cây súng lớn của mình, người run lên bần bật.

Nếu cặc của thằng bạn nhỏ hơn của mình, hoặc bắn sớm hơn, thằng còn lại chắc chắn sẽ vừa châm chọc không chút nể nang, vừa ra vẻ rộng lượng khoe hàng của mình ra, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, để tuyên bố với thằng em rằng, cây hàng này, cứ chơi thoải mái, quan hệ là phải như thế. Hồi đó anh em với nhau còn hoàn toàn không biết, lỗ đít đàn ông cũng có thể địt được. Nếu để cho lũ nhóc choai choai ở tuổi này bén mùi rồi, chắc chắn sẽ phang nhau quên trời đất, địt và bị địt, thay phiên nhau mà làm, mỗi kiểu có cái sướng riêng.

Khương Bằng bây giờ chính là đang bị Nghiêm Lực địt sướng như thế. Lúc con cặc kia đâm vào, lỗ đít gã vừa rát vừa đau, cứ như bị một cây sắt nung nhét vào, nó ngứa nó nóng không chịu nổi. Nếu không phải Nghiêm Lực đã nong trước một chút, có khi đã chẳng đâm vào lọt.

“Thế nào, cặc của anh có to không?”

“To… to cái con cặc!” Khương Bằng cứng miệng, thậm chí còn đưa tay sờ thử lỗ đít mình. Cái lỗ ỉa nhỏ hẹp kia đã bị con cặc thô bạo của Nghiêm Lực lấp cho đầy ắp, không còn một kẽ hở nào.

“To chính là cặc đấy.” Nghiêm Lực hừ một tiếng trong mũi, nói rồi, vậy mà cứ thế bế Khương Bằng đi ra ngoài.

Mẹ nó!

Đầu óc Khương Bằng trống rỗng. Gã không sợ bị người ta nhìn thấy mình trần truồng. Bình thường chơi bóng đùa giỡn, cũng có lúc tự lột sạch quần áo. Còn có mấy thằng em tính tình ham chơi, kẹt tay vào cạp quần người khác kéo xuống, vung cặc ra, huýt sáo với đám bạn đang xem trận ngoài sân, nhiều lúc còn không quan tâm có con gái nào ở đó hay không.

Không phải run vì sợ, vậy thì là sướng: Dù gã có thừa nhận hay không, gã chính là có chút máu phô dâm, thích được người khác chú ý, được người ta săm soi toàn diện cơ thể hoàn hảo mà gã đã rèn luyện bằng mồ hôi và tuổi trẻ.

Bây giờ đúng là tình huống như vậy: Đội trưởng đội bóng rổ bị lột sạch quần áo, chân chỉ còn độc một đôi giày thể thao, bị người ta bế ra khỏi nhà vệ sinh, đằng sau còn có cả đám anh em bình thường vẫn hay nghênh ngang theo mông. Tư thế dạng háng, không chỉ cơ ngực cơ bụng lộ hết ra ngoài, mà đến cả cặc và bọc dái dưới háng cũng bị nhìn phát thấy sạch!

Nhưng mẹ nó bây giờ trong lỗ đít đang bị cây hàng của thằng chó Nghiêm Lực này cắm vào, có thể để người ta nhìn được sao?

Nghiêm Lực nào có quan tâm những thứ đó. Khương Bằng còn chưa kịp phản ứng, thằng trai máu dâm đầy não này đã bế gã lên lầu.

Vừa qua khúc cua, Khương Bằng đã bị người ta nhìn thấy ngay: mấy thằng con trai đang hút thuốc chém gió bên ngoài ký túc xá vừa hay thấy Khương Bằng bị Nghiêm Lực bế đi lên.

Khương Bằng là ai, Nghiêm Lực lại là ai chứ? Phải gọi là anh đại ban thể thao! Chưa nói đến một loạt giấy khen bắt mắt của Nghiêm Lực, Khương Bằng cũng đã nổi đình nổi đám trong các trận thi đấu bóng rổ với trường khác. Cả hai tính cách đều ngông cuồng nên thật sự không có ai là không biết họ.

Nhưng biết thì biết, cảnh tượng trước mắt thì tuyệt đối chưa thằng nào từng thấy: đội trưởng đội bóng rổ Khương Bằng trần như nhộng, bị dân điền kinh Nghiêm Lực bế bằng tư thế xi tè cho con nít, con cặc dưới háng cương lên như điên, vậy mà lại toát ra một vẻ gợi tình rất đàn ông.

Khương Bằng không phải đứa mù, đương nhiên thấy được ánh mắt của người khác, nhưng gã cũng đã ngông quen thói, nhìn ai cũng mang một vẻ kiêu ngạo. Gã nghĩ bụng dù sao cũng bị thấy rồi, ông đây có vốn, thế là liền ném ra một ánh nhìn khinh miệt, buông hai tay đang vịn mông Nghiêm Lực ra, giơ một ngón giữa, ngạo mạn hết mức có thể.

Nghiêm Lực thừa biết tỏng tâm tư của thằng nhóc này, cũng vui vẻ hùa theo, bèn ghé vào tai gã nói: “Mẹ kiếp, Bằng chó, đừng để lũ gà mờ này coi thường, khoe dáng của mày ra cái đi!”

Lúc này Khương Bằng đang muốn ra oai, Nghiêm Lực vừa nói vậy, gã liền làm theo ngay: hai tay nắm thành quyền, đưa lên ngang hông, gồng một cái, giống như người Saiyan trong Dragon Ball mà đám con nít hay xem, làm nổi lên toàn bộ cơ bắp trên người, phối hợp với mồ hôi đầm đìa khắp đầu khắp người, trông đàn ông hết mức có thể.

Thế nhưng vừa làm vậy, eo của gã lại nâng lên thêm một chút. Để gã không bị tuột xuống, Nghiêm Lực dùng sức trên tay, nâng mông gã lên cao hơn. Lúc này đám người qua đường kia mới nhìn rõ: giữa hai cánh mông tròn trịa gợi cảm của Khương Bằng, đang kẹt một cây cặc to thô đỏ rực, không phải của Nghiêm Lực thì còn của ai.

Mấy người qua đường trợn mắt há mồm, hai thằng này chơi bạo vãi lồn!

Nhưng chỉ nhìn được vài giây, Nghiêm Lực đã bế Khương Bằng đi lên cầu thang, để lại một bóng lưng, vậy mà lại khiến người ta cảm thấy rất bình thường!

Đàn ông địt đàn ông, phải là loại trai tơ cơ bắp ngang tàng bất trị thế này! Không có gánh nặng tư tưởng gì, thuần túy chỉ vì sướng! Phải là địt đến nước nứng bắn tung tóe, hung hãn ngông cuồng, thế mới có khí thế!

Khương Bằng biết con cặc khốn nạn của Nghiêm Lực trong lỗ đít mình chắc chắn đã bị người ta nhìn thấy, nhưng bây giờ gã hoàn toàn không che đậy, chỉ cảm thấy kỹ thuật của thằng này gà vãi lồn, một con cặc ngon to như thế cắm trong đít gã, đi lên đi xuống cầu thang thế này, mà lại chẳng mấy động đậy, làm gã bực bội vô cùng.

“Mẹ nó mày có biết nắc hay không đấy!” Khương Bằng nghiến răng nghiến lợi, “Lần trước ông đây địt mày sướng điên người, sao nào, đến mày lại liệt dương rồi à? Liệt dương thì đổi người, để anh đây lên!”

“Cặc của ông cứng thế này, liệt cái trứng,” Nghiêm Lực cười khẩy, “Muốn bị địt à? Nói vài câu dễ nghe xem nào, để anh nghe sướng tai, rồi địt sướng cái lỗ đít nhà mày!”

Khương Bằng khinh bỉ: Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, bảo gã chịu thua, không thể nào!

Đám trai trẻ đội bóng rổ vừa nghe, tức thì cũng kích động, nhao nhao hét lên: “Đội trưởng, đừng nhận thua!”

“Nghe thấy chưa? Đội bóng rổ bọn tao chính là ngầu hơn đội điền kinh chúng mày!” Khương Bằng nén đau, đắc ý nhướng mày.

“Kẹp chặt vào!” Nghiêm Lực vỗ một cái vào mông Khương Bằng, nhào nặn không ngớt trên hai khối cơ mông tròn lẳn đó, “Đừng để rơi xuống đấy!”

“Địt mẹ, cắn phát này!” Khương Bằng không chịu thua, hung hăng siết chặt cơ vòng, cảm nhận được cây cặc trong lỗ đít giật lên mấy cái, tức thì đắc ý, “Cảm nhận được sức mạnh của bố mày chưa?”

“Rõ ràng là bị ông đây địt cho sướng điên người,” Nghiêm Lực cố tình châm chọc gã, “Nhìn mày xem, đội trưởng đội bóng rổ đàn ông thế này mà nước lồn chảy đầy đất!”

Khương Bằng bị Nghiêm Lực vác lên địt, sớm đã mồ hôi đầm đìa, mồ hôi men theo chỗ hai người giao hợp chảy xuống tận bìu dái của Nghiêm Lực, rồi nhỏ xuống đất thành một vũng nhỏ.

“Địt mẹ mày!” Khương Bằng chửi, “Có biết nói chuyện không, rõ ràng là mồ hôi!”

“Thế chỗ này nhiều nước thế này,” Nghiêm Lực buông một tay, dùng sức vuốt một cái vào cặc Khương Bằng, “Mẹ nó đây cũng là mồ hôi à?”

“Cặc của ông đổ mồ hôi, sao nào, không được à?”

Khương Bằng tuy miệng thì cứng, lỗ đít cũng thật sự bị nong đến sắp rách, nhưng cảm giác căng trướng kỳ lạ ở bụng dưới khiến trong lòng gã thấy chột dạ.

Mình lẽ nào thật sự thích bị đàn ông thông đít? Trong lòng Khương Bằng thoáng hoang mang, có chút không vui, đường đường là một thằng đàn ông đích thực, sao có thể để thằng nhóc Nghiêm Lực này địt cho sướng quên đời được. Lùi một bước mà nói, cho dù có bị địt sướng thật, cũng phải chối biến, chuyện này liên quan đến nguyên tắc!

Nhưng cũng không biết có phải Nghiêm Lực đang giở trò chơi xấu hay không, Khương Bằng chỉ cảm thấy, con cặc của thằng này bắt đầu mài qua mài lại trong lỗ đít mình. Nó lên lên xuống xuống, còn đâm trái thúc phải, phạm vi không lớn, nhưng lại khuấy đảo mọi ngóc ngách trong lỗ đít gã, làm lỗ đít gã nóng rực lên, một cảm giác bức bối không nói nên lời, chỉ hận không thể để hắn xông thẳng lên, đâm hùng hục như máy đóng cọc.

Nghĩ vậy, cơ thể Khương Bằng cũng xuất hiện những phản ứng theo bản năng, lỗ đít bắt đầu chủ động co thắt, không ngừng nuốt lấy cặc Nghiêm Lực, đến cả cái eo cũng không yên phận, cứ xoay tới xoay lui.

Nghiêm Lực ở đội huấn luyện điền kinh bị địt nhiều rồi, làm sao không rõ phản ứng này của Khương Bằng. Hắn cười gian, thổi hơi vào tai Khương Bằng: “Gọi bố đi, rên cho bố sướng rồi sẽ địt mày thật mạnh.”

Khương Bằng nghiến răng: “Ông đây là ông nội mày!”

Nghiêm Lực cũng chẳng mong chút công phu này đã khiến Khương Bằng chịu thua. Tuy đang bế một tên to xác như Khương Bằng, lại còn là tư thế khó nhằn cắm cặc vào đít người ta, nhưng cuối cùng cũng về đến phòng ký túc của Khương Bằng. Không nói hai lời, hắn dồn sức ở eo, để Khương Bằng dùng một chân đá tung cửa ra.

Trong phòng ký túc xá sặc một mùi hôi chân đàn ông. Nghiêm Lực vào cửa, cũng không nhiều lời, quăng thẳng Khương Bằng lên giường. Con cặc “phốc” một tiếng rút ra khỏi lỗ đít gã, đám anh em đằng sau đều nhao nhao dồn ở cửa.

“Mẹ, mày có địt hay không đây!” Khương Bằng ngồi trên giường, hai chân dạng ra, mặt đỏ bừng. Đoạn cầu thang đi lên này, gã cũng chẳng nhẹ nhàng hơn Nghiêm Lực là bao. Đã quen với cây hàng khủng của Nghiêm Lực cắm trong lỗ đít, bây giờ rút ra, một cảm giác trống rỗng lành lạnh ập đến, khiến gã bất giác cọ cọ mông trên tấm chăn.

Ai ngờ Nghiêm Lực nhướng mày, nhấc chân lên, đạp lên mép giường giữa hai chân Khương Bằng, nghiêng đầu, ra vẻ phắc boi lưu manh:

“Đã nói, hôm nay muốn anh đây địt thì mày phải gọi bố trước đã!”

【 Hạ 】

Nghiêm Lực cũng không mặc quần mà cứ thế địt Khương Bằng suốt đường lên lầu. Bây giờ, một chân hắn đạp lên mép giường, con cặc cứ thế xiên xiên chĩa lên trời, chiếm trọn tầm nhìn của Khương Bằng.

Con cặc của Khương Bằng thật ra cũng đã cứng đến muốn phát nổ, chảy nước không ngừng, nhưng nhìn cái vẻ bố đời của Nghiêm Lực, gã thấy không ưa chút nào!

Thế nhưng không ưa thì không ưa, Khương Bằng vẫn là một thằng trai trẻ cơ bắp đang tuổi dậy thì, trong xương tủy đã có sẵn cái công tắc theo đuổi khoái cảm tình dục. Bị Nghiêm Lực bế địt suốt cả quãng đường, cây buồi ngựa của hắn cứ thúc trong lỗ đít gã, bây giờ “phốc” một tiếng bị rút ra, khỏi phải nói là khó chịu đến mức nào, cả một trong cả ngoài lỗ đít đều đang ngứa ran.

Khương Bằng thầm nghĩ, đều là anh em cả, sĩ diện thật ra cũng chỉ đến thế mà thôi. Bình thường gân cổ lên bắt anh em gọi mình là bố cũng chỉ là để đùa cho vui. Nếu thật sự muốn hờn dỗi, thì lũ trai trẻ máu nóng này có đứa nào không tôn sùng nắm đấm, mẹ nó đã sớm lao vào choảng nhau rồi. Nghiêm Lực lúc này bắt gã gọi bố, cùng lắm cũng chỉ là mất mặt một chút. Nếu không có đông anh em vây xem thế này, gã cũng gọi rồi.

Nghiêm Lực thừa biết tỏng tâm tư của Khương Bằng, biết thừa thằng này giữ thể diện, bèn treo một nụ cười đểu trên môi, cúi đầu nói: “Thế này nhé, nếu anh em đây có thể làm mày tự mình phải cầu xin được địt, thì coi như mày phục, tao sẽ lập tức địt mày cho sướng, dám không?”

Khương Bằng nhíu mày, phép khích tướng này cũng thuộc loại hạ cấp, nhưng hạ cấp lại có cái hay của hạ cấp, dù sao cũng chẳng bắt bẻ được gì. Vả lại, bây giờ lỗ đít của gã đang khó chịu không đủ hay sao, nếu Nghiêm Lực thật sự chịu dùng cây cặc kia của hắn để gãi ngứa cho gã, gã còn mong còn không được, nghĩ thế là liền thoải mái gật đầu.

Nghiêm Lực không nói hai lời, cúi người xuống, một thân da ngăm phơi nắng trên sân điền kinh bóng loáng. Khương Bằng chỉ thấy thằng này vươn tay cởi dây giày, nhấc chân lên một cái, đạp văng đôi giày thể thao đang mang trên chân ra, rồi huơ huơ trước mặt gã.

“Địt mẹ!”

Khương Bằng hét toáng lên.

Đôi vớ này của Nghiêm Lực, không gọi là thối, mà phải gọi là nồng, cái mùi nồng đặc trưng của trai mới trổ giò!

Không biết thằng chó này đã bao lâu không giặt vớ, ngày nào cũng xỏ đôi này đi tập, thấm đẫm mồ hôi chân thối của đàn ông! Không chỉ thế, lần trước Nghiêm Lực đi một đôi vớ trắng, lần này là một đôi màu đen, lớp vải cotton dày cộm bọc lấy đôi bàn chân to, trông không có gì khác thường, nhưng lại tỏa ra một thứ mùi khiến người ta ngộp thở.

Khương Bằng nuốt nước bọt, không hiểu vì sao, cái mùi nồng này lại cứ như móc vào tim gã, khiến gã muốn dừng mà không được.

Nói đến mùi hôi chân đàn ông, Khương Bằng đã ngửi nhiều rồi. Chơi một trận bóng xong, chưa cần nói đến người khác, chỉ riêng gã thôi, đôi chân đã bí bách không chịu nổi vì bị bó trong giày thể thao. Cộng thêm việc đám trai cơ bắp lộn xộn này đứa nào cũng xuề xòa, vớ bẩn vứt lung tung, có khi đi mấy ngày liền, cái mùi đó cả phòng ký túc xá cũng không tan đi được. Nếu lúc nào cũng ngửi mùi này mà động đực thì còn ra thể thống gì nữa! Khương Bằng không tin mình lại đói khát đến mức này.

Thế nhưng Nghiêm Lực vừa cởi giày ra, cặc gã liền giật nảy một cái, bụng dưới một trận chùng xuống, dâm thủy rỉ ra càng lợi hại hơn.

Khương Bằng nuốt nước bọt nói: “Địt mẹ, mùi mày còn kinh hơn lần trước!”

Nghiêm Lực cười ha hả: “Đương nhiên rồi, chú em biết không, đôi vớ này ngoài mồ hôi chân và tinh trùng của anh đây, tinh trùng của anh em trong đội cũng đều bắn vào nốt. Là tinh hoa của đàn ông cả, hiểu không!”

“Mẹ mày ngày nào cũng đi cái này, không sợ lúc tập luyện bắn ra à!”

Nghiêm Lực cười rất dâm đãng: “Cần mày quản à, lại đây, mút cho anh một chút.”

“Mẹ nó! Địt!”

Chỉ thấy Khương Bằng đột nhiên bật dậy, tóm lấy bàn chân to của Nghiêm Lực, hung hăng gặm lấy gặm để.

“Địt mẹ, mày thuộc giống chó à!” Nghiêm Lực để Khương Bằng tóm chân, lộ ra nụ cười gian xảo, “Thế nào, thơm không?”

Khương Bằng không rảnh trả lời hắn, cứ ấn bàn chân to của Nghiêm Lực lên mặt mình, mũi bị cái mùi trai tráng nồng ấm kia chiếm trọn, mỗi lần hít sâu, con cặc lại cứng ngắc vểnh lên từng nhịp.

“Nghiện rồi à?” Nghiêm Lực vỗ vỗ đầu Khương Bằng, “Không sợ nói cho mày biết, đôi chân này của anh mày cũng coi như dày dạn trận mạc, anh em trong đội ai cũng thích. Sao nào, bây giờ chịu cho bố địt chưa?”

Khương Bằng sưng mặt lên: “Mẹ nó còn sớm chán, muốn chơi ông thì phải để ông đây phục mới được!”

“Được lắm bro, đủ ngầu đấy.” Nghiêm Lực cũng không cáu giận, ngược lại còn hứng chí bừng bừng, nhất định phải làm cho thằng nhãi này chịu thua bằng được.

“Vòng tay ra sau lưng cho tao!” Nghiêm Lực khẽ dùng sức dưới chân, Khương Bằng liền ngoan ngoãn vòng tay ra sau lưng, ngồi đè lên hai tay, con cặc cũng dựng lên cao vút.

Nghiêm Lực cười dâm, dùng bàn chân thối gạt gạt cây hàng lớn của Khương Bằng, một cây vừa thô vừa đen, cứng như đá.

“Đây là gì?”

“Địt mẹ, biết rõ còn hỏi! Đây là… cặc… a… cặc to của bố mày…”

Mũi chân Nghiêm Lực hất xuống dưới: “Thế còn đây?”

“Đây là… ô… dái…”

Thấy Khương Bằng vào vai như vậy, Nghiêm Lực cũng càng lúc càng hưng phấn, bèn dùng ngón chân thúc thẳng vào lỗ đít của Khương Bằng. Thằng em cơ bắp trời không sợ đất không sợ trước mặt hắn tức thì run lên toàn thân.

Lần này Nghiêm Lực cũng không hỏi Khương Bằng đây là đâu nữa, ngón chân cứ mài tới mài lui quanh lỗ đít của Khương Bằng, làm gã toàn thân như bị chuột rút, cơ bắp căng cứng.

“Sướng không? Kỹ thuật chân của anh đây không phải ai cũng được lĩnh giáo đâu.”

Khương Bằng nhắm mắt, không nói một lời, nhưng rõ ràng đang tận hưởng "chân nghề" mát-xa của Nghiêm Lực dưới lỗ đít mình, thậm chí còn dạng hai chân ra, để lỗ đít lộ ra triệt để hơn.

“Muốn sướng hơn nữa không?” Nghiêm Lực cười hì hì như đang trêu ghẹo gái nhà lành, “Anh đây lấy chân chơi nát lỗ đít mày trước, lát nữa lại đâm cặc vào, địt cho lỗ đít mày nở hoa, sau này ngày nào cũng muốn cặc to của anh đây địt.”

Khương Bằng muốn châm chọc lại một phen, nhưng bây giờ khoái cảm trong cơ thể cứ ập đến từng đợt. Chỉ riêng bàn chân thối của Nghiêm Lực đã có thể làm lỗ đít gã sướng đến thế này, vậy nếu để cây cặc thối của Nghiêm Lực nhét vào bạch bạch bạch thì mẹ nó phải sướng thành cái dạng gì nữa!

Trai thể thao suy nghĩ đơn giản, trước giờ vẫn luôn trung thành với dục vọng. Lúc này mà Khương Bằng còn làm màu nữa thì đúng là thằng ngu đích thực. Cuối cùng, gã gầm lên một tiếng: “Địt mẹ, chịu không nổi nữa rồi, mau gãi ngứa cho lỗ đít ông mày!”

Thấy Khương Bằng cuối cùng cũng chủ động xin được địt, trong lòng Nghiêm Lực cũng sướng điên, ngoài mặt thì cười đến là đê tiện: “Vậy gọi một tiếng bố nghe xem nào?”

Khương Bằng thở sâu một hơi, mặt mày không vui: “Bố.”

Nghiêm Lực dùng sức dưới chân, đạp cho Khương Bằng ngửa đầu ra sau: “Chưa ăn cơm à? To lên! Báo cáo kiểu quân đội, biết không? Lấy cái khí thế đó mà hô lên!”

Khương Bằng cũng không biết mình bị làm sao nữa, lúc này nhìn Nghiêm Lực, một mặt thì không vui, một mặt lại cảm thấy thằng chó này quá đàn ông, quá hoang dã. Kể cả lần trước mình và đám anh em bóng rổ đã chơi hắn ở sân tập, hắn vẫn toát ra một vẻ đàn ông thứ thiệt, hoàn toàn không hề nao núng. Bị hắn ép gọi bố, trong lòng lại có một sự hưng phấn không nói nên lời.

Nghĩ đến đây, Khương Bằng thẳng lưng, gồng cơ bắp trên người lên, gầm lên: “Bố!”

Đám con trai đội bóng rổ đều chết sững, không ngờ đội trưởng thường ngày nam tính vô cùng, nói một không hai lại đi gọi thằng khác là bố, thế mà trông lại kích thích quá chừng. Đũng quần đứa nào đứa nấy đều dựng lên sắp thủng cả vải.

“Được, qua kia, tự mình banh mông ra đi,” Nghiêm Lực cười gian, túm lấy cặc mình vung vẩy, “Chuẩn bị sướng chết nhé chú em!”

Khương Bằng nhanh chóng đáp lại bằng một ngón giữa: “Sướng không chết được ông đây thì ông đây địt chết mày!”

Nói xong, gã liền đi tới trước tủ, chống hai tay lên tủ, nhấc mông lên.

Nghiêm Lực địt người cũng thuộc hàng kinh nghiệm phong phú. Thấy tư thế này của Khương Bằng, hắn liền đi qua vác một chân gã lên, vừa hay để lộ lỗ đít ra, rồi đâm thẳng cây cặc to thô vào.

“A!”

Lỗ đít Khương Bằng một trận đau rát như lửa đốt, nhưng cây cặc to thô của Nghiêm Lực đang lấp đầy cái lỗ phía dưới dường như còn to hơn cả lúc địt gã trên đường lên lầu. Hai khối cơ ngực của hắn ép vào lưng gã, thở hì hục như trâu.

Lẽ ra cái lỗ trinh của Khương Bằng bị một cây hàng cỡ của Nghiêm Lực địt vào, phải đau đến không nói nên lời, huống hồ Nghiêm Lực hoàn toàn không dùng chút kỹ thuật nào, chỉ vác một chân Khương Bằng lên, rồi phang tới phang lui như máy đóng cọc, hai hòn dái đập vào mông Khương Bằng kêu bùm bụp. Bị con cặc lớn của thằng to xác này cắm vào, trong lỗ đít Khương Bằng căng đến nóng hổi, vừa trướng vừa đau, vậy mà mẹ nó lại cảm thấy, đâm chưa đủ sâu, chưa đủ mạnh! Khương Bằng thầm nghĩ mình đúng là con chó nứng, không hơn không kém!

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên, Nghiêm Lực tóm lấy gã, lật một vòng, để gã quay người về phía đám cầu thủ bóng rổ, rồi gầm lên một tiếng: “Anh em đội bóng rổ nhìn cả đây, xem đội trưởng của chúng mày có ra hồn không! Địt mà sắp không có cảm giác gì rồi!”

Nói xong, hắn còn khiêu khích chỉ vào con cặc đã mềm đi một nửa vì đau của Khương Bằng.

Bị Nghiêm Lực khích như vậy, đám anh em đội bóng rổ đang xem trò vui tức thì nắm chặt tay, nhao nhao hưởng ứng:

“Đù má, địt nửa ngày trời, đội trưởng vẫn chưa bị địt cho cứng à!”

“Đúng là thế thật! Đội trưởng, lần trước anh em mình còn chơi anh Lực đến bắn hết cả đạn, yếu thế này, không đủ sức chơi à anh Bằng!”

Cũng có đứa không ưa vẻ ngạo mạn của Nghiêm Lực, bèn lôi Nghiêm Lực ra nói:

“Mẹ, là cặc của mày không đủ sức thì có, không địt cho anh Bằng bắn ra, lát nữa bị anh em bọn tao địt lại, thì mẹ nó còn gì là thành tựu nữa!”

“Là đàn ông thì địt cho anh Bằng bắn ra đi!”

“Địt cho bắn cái con khỉ! Mẹ nó thế này còn chưa địt cho cứng nữa là!”

Các cầu thủ bóng rổ đã bị kích động, có đứa bạo gan đã xông lên, không nói hai lời, đi đến sau lưng Nghiêm Lực, vạch mông hắn ra, chuẩn bị đâm vào, dập tắt cái uy phong của thằng chó này.

Ai ngờ vừa vạch ra đã giật mình: “Địt mẹ, thằng chó này đang đeo nút bịt lỗ hậu!”

Nghiêm Lực thấy chuyện này không có gì mà phải hô hoán lên. Hắn lúc nào cũng tập luyện độ đàn hồi cho hậu môn của mình, cắm nút hậu là chuyện thường tình, hơn nữa độ khó còn tăng dần. Ví dụ như cây này, không quá thô nhưng hình dạng rất hợp với đường ruột, lại không có đế. Cắm trong lỗ đít, phải dùng sức mới đẩy ra được, là một cách rèn luyện rất tốt cho cơ vòng. Phần đầu của nút hậu có một chỗ lồi ra, thúc vào tuyến tiền liệt, không sâu, bình thường đi lại không có vấn đề gì, hoàn toàn không nhìn ra được, nhưng một khi vận động mạnh, nó sẽ ép mạnh vào tuyến tiền liệt của hắn, vắt ra thứ nước dâm sền sệt, cũng là một cách rất tốt để rèn luyện sức bền của cặc.

Cả đám đều là người hiểu chuyện, mấy cái trò này nghĩ một chút là hiểu ra vấn đề, tức thì tỏ ra khâm phục Nghiêm Lực: Thằng này vừa bị nút hậu địt, vừa đi địt đội trưởng của họ!

Lấy nút bịt hậu ra, cầu thủ bóng rổ cảm thấy cần phải bày tỏ sự kính trọng với hắn. Con cặc đang vểnh lên cao chĩa thẳng vào cái lỗ đít vừa mới lấy nút hậu ra, từ từ đâm vào. Vừa đâm, hai tay vừa vòng ra trước chơi cơ ngực của hắn.

Nghiêm Lực được huấn luyện bài bản, không chỉ thể thao chuyên nghiệp, mà lỗ đít cũng được rèn luyện đủ chuyên nghiệp. Cầu thủ bóng rổ vừa cắm vào, con cặc đã bị hút chặt lấy, được bao bọc nóng hổi, thoải mái không nói nên lời.

Vào rồi thì phải bắt đầu địt. Lũ nhóc cơ bắp này, lúc địt đàn ông thì không cần lo nghĩ, tuyệt đối không cần tiết kiệm sức. Đàn ông con trai chịu đòn giỏi, cứ địt thoải mái, không hề lằng nhằng một câu, thế là cũng đâm vào eo và cơ mông của Nghiêm Lực kêu bôm bốp.

Nghiêm Lực sướng, Khương Bằng cũng sướng. Đằng sau thằng em thúc một cái, cặc của Nghiêm Lực trong lỗ đít gã lại to ra một vòng, từng nhát từng nhát, dốc hết sức, lần nào cũng đâm đến lút cán.

Địt mẹ! Phải như thế này mới đúng! Khương Bằng hung hăng nắm chặt tay, hài lòng vô cùng: cái cảm giác này, giống như sự phối hợp khi chơi bóng rổ bình thường. Một ánh mắt, một bước di chuyển, đều biết rõ anh em mình muốn làm gì. Bây giờ, sức mạnh cuồn cuộn của anh em trên sân cỏ đang dùng một cách khác, đâm vào cơ thể một người đàn ông, rồi lại đâm vào cơ thể mình, có một cảm giác phối hợp rất tự nhiên.

Sướng như được địt lên thiên đường, Khương Bằng cũng bắt đầu tự chơi vú mình. Hai khối cơ ngực to sụ bị gã túm trong tay, ra sức véo đầu ti, véo cho chúng cứng ngắc lên, hệt như hai hạt đậu khô. Con cặc dưới háng lơ lửng giữa hai chân, thẳng tắp, nước nứng chảy xuống còn kéo thành sợi.

“Ư ưmmmm!” Nghiêm Lực vừa địt Khương Bằng, vừa bị tên cầu thủ bóng rổ địt, sớm đã sướng không còn biết trời đất là gì. Lúc này không nhịn được cũng không muốn nhịn nữa, cái eo hổ chấn động một cái, dùng cặc bịt chết lỗ đít của Khương Bằng.

“Địt mẹ, thằng chó, mẹ mày bắn vào đít ông!” Mặt Khương Bằng đen lại, vừa rồi con cặc của Nghiêm Lực trong lỗ đít gã đột nhiên co giật một trận rồi tự nhiên thấy có cái gì âm ấm ngập tràn, chắc chắn là thằng nhóc Nghiêm Lực này bắn rồi!

“Đội trưởng, em cũng bắn rồi! Thằng này là bị em địt bắn nhớ!” Cầu thủ bóng rổ rút cặc ra, khoe khoang cho Khương Bằng xem cây hàng to thô đầy dịch trắng. Anh xem, đội bóng rổ chúng ta, không hề mất mặt!

Tiếp đó, lại một cầu thủ bóng rổ khác vuốt vuốt cặc, bước ra phía sau lưng Nghiêm Lực…

_Hết_





Nhận xét

Follow nha 🥺