AI CHƠI CHỒNG TÔI?

 

 


 

Chương 1 - Xung đột

Chương 2 - Mất zin

Chương 3 - Suy

Chương 4 - Uy hiếp

Chương 5 - Đêm đen

Chương 6 - Hừng đông

Chương 7 - Tập kích

Chương 8 - Rời bỏ

Chương 9 - Tương phùng





Chương 1 - Xung đột


Chương 1 - Xung đột

Tôi và Đan Dục chênh nhau một khóa, yêu đương từ thời đại học. Đến khi ra trường, anh cùng đám bạn hùn vốn làm ăn, đến một thị trấn nhỏ miền Nam khởi nghiệp, tôi dĩ nhiên cũng theo anh đến đó định cư. Cuộc sống lúc ấy tuy chưa phải khấm khá gì, nhưng thật sự làm tôi nhớ mãi không quên.

Đáng tiếc, vẫn không thể nắm tay nhau đến cuối. Cả câu chuyện nhắc đến thì không dài, nhưng đào mọi việc năm đó lên tìm hiểu lại thì thật sự không dễ dàng.

Rạng sáng một ngày tháng sáu, vì nửa đêm cãi nhau với tôi mà Đan Dục đi uống đến say bí tỉ. Ra khỏi quán bar, anh chẳng biết trời đất gì, lảo đảo đi đến nhà vệ sinh công cộng ở lưng chừng núi sau thị trấn. Nhà vệ sinh này không đến nỗi xuống cấp trầm trọng, nhưng cũng chẳng có ai lui tới, tự nhiên trở thành nơi lý tưởng để đám đồng tính trong thị trấn giải tỏa lúc đêm hôm. Dĩ nhiên, mục đích của Đan Dục đến đó cũng rõ như ban ngày. Chẳng qua, những gì xảy ra sau đó lại vượt quá khả năng chịu đựng của anh.

Một gã côn đồ họ Tào trong thị trấn, tối hôm đó tình cờ cũng đang “làm việc” trong nhà vệ sinh. Cái gọi là “làm việc”, tóm những kẻ vay tiền không trả, trực tiếp trói gô lại, lôi đến nhà vệ sinh, tự mình hưởng dụng một phen, rồi chụp ảnh lại để uy hiếp. Hơn nữa, cách uy hiếp này, phần lớn trường hợp ngoài khoản nợ gốc, còn có thể thu thêm một chút lãi.

Đan Dục say khướt, lao vào nhà vệ sinh. Anh ấy vốn dĩ đã quen thói ngang ngược, lại đang thượng hảo trong người, nên chẳng hề ngại ngùng trước hai gã đàn ông trần truồng đang mây mưa dưa cúc trước mặt, cởi sạch quần áo, rồi tiến lại gần. Nói thật, lão Tào cũng quen mặt Đan Dục, dù sao thị trấn nhỏ này, mở app quẹt lên quẹt xuống cũng chỉ có ngần ấy gương mặt.

“Này, chẳng phải là anh Dục nhà ai đó sao? Sao tối nay lại lén vợ ra ngoài tìm trai trẻ thế?” lão Tào là người lên tiếng trước, nói chuyện vẫn không quên tiếp tục đâm vào rút ra đứa thiếu nợ kia. Đan Dục không nói gì, chỉ bước nhanh về phía trước. “Này, đừng tiến lại gần nữa. Thằng này nợ tôi một khoản, tôi đang quay phim làm bằng chứng đây. Xem!” lão Tào dẩu môi, chỉ vào phía trước, “Cái camera kia đấy, đừng để nó chụp vào, lát nữa nói không rõ với vợ bây đâu!”

Rõ ràng Đan Dục hoàn toàn không nghe lời lão Tào, tiến lên đẩy một cái một, tách lão Tào và con cặc của hắn ra khỏi người con nợ kia với một tiếng “bốp”. Lão Tào ngã ngồi xuống đất, lập tức gào lên: “Mẹ kiếp, mày bị điên à! Cút ngay cho tao!” Hắn đứng dậy, định lao vào túm lấy Đan Dục, nhưng cả về sức mạnh lẫn thể hình, lão Tào chỉ cao 1m72, không làm gì được anh. Ngược lại, trong lúc giằng co, Đan Dục càng sung sướng hưởng thụ cái lỗ đít nóng bỏng của con nợ kia.

Thấy chuyện tốt của mình bị phá bĩnh, lão Tào tức sôi máu. Hắn đã xử lý hơn chục đứa thiếu nợ rồi, đây là lần đầu tiên gặp phải kẻ chọc gậy bánh xe. Vấn đề là camera còn đang quay, cảnh hắn bẽ bàng bị chụp lại hết, nếu xóa video, con nợ kia lần sau sẽ không dễ lừa như vậy nữa, không xóa thì hình tượng của lão coi như tiêu tan. Nghĩ đến đây, lão Tào quyết định, hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, hắn móc trong túi ra một miếng vải tẩm sẵn thuốc tê: “Anh Dục, cho xin lỗi trước nhé!”, rồi dí chặt khăn vào mặt Đan Dục.

Lượng thuốc nhỏ như vậy không đủ để khiến người ta ngất luôn, chỉ khiến ý thức tỉnh táo nhưng cơ thể tê liệt, toàn thân mất kiểm soát. Đan Dục đang chìm đắm trong thiên đường khoái cảm bỗng nhiên bị bịt mũi, cảm giác nguy hiểm khiến anh tỉnh rượu phần nào, nhưng đã quá muộn, anh chỉ thấy cơ thể đã tê liệt hoàn toàn.

“A? anh Tào, tôi… tôi không cố ý. Uống say quá nên hơi chóng mặt, không nhìn rõ là anh.” Đan Dục đã tỉnh táo hơn, nhận ra mình đã say rượu làm khùng làm điên đắc tội người ta, vội vàng xin lỗi. “Xin lỗi, tao vừa mới té ngã đụng đầu, bây giờ đầu vẫn còn choáng váng, mày là ai vậy, tao biết đéo đâu?” lão Tào đang tức giận, căn bản không nghe lời xin lỗi, trực tiếp rút dây thừng ra, vài đường thao tác thành thạo, đẩy Đan Dục đến bên cạnh bồn tiểu, trói hai tay ra sau lưng, buộc dây vào ống dẫn nước xả. Để tránh Đan Dục đạp loạn, lão Tào còn cố tình kéo hai chân anh ra một góc rộng, buộc vào bồn tiểu hai bên.

“Giờ thì ngoan rồi chứ gì, vừa nãy còn ngang ngược với tao đấy! Mẹ kiếp, đã bảo mày đừng lại gần, thế nào, giờ máy quay phim toàn cảnh mày rồi đấy. Cho bạn trai mày xem, chồng nó bị trói rồi phá trinh, cái mác chuẩn top của mày còn giữ được không? Ha ha ha.” lão Tào vừa nhục mạ Đan Dục, vừa hung hăng đá vào con cặc vẫn còn cứng của anh bằng đế giày độn. “Lão Tào, tao với mày chẳng thù oán gì. Mày đối xử với tao như vậy, cẩn thận tao trả thù mày!” Đan Dục biết đã đến nước này, dù có năn nỉ cũng vô dụng, bắt đầu liều mạng đe dọa lão Tào. “Uy hiếp tao? Giờ mày là nhân vật chính trong phim con heo biết không? Lát nữa tao cho vợ mày xem video này, còn cho cả người trong nhà máy của mày xem nữa, ha ha. Dù sao tao cũng chỉ là một thằng ất ơ thất nghiệp, cùng lắm thì tao chuồn, mày làm được không?” Nghe lão Tào nói vậy, Đan Dục bắt đầu giãy giụa điên cuồng, không ngừng chửi rủa lão Tào. Lão Tào bình chân như vại, thong thả cởi dây cho tên thiếu nợ, lôi hắn ra khỏi nhà vệ sinh rì rầm vài câu.





Chương 2 - Mất zin


Chương 2 - Mất zin

Khi trở lại, chỉ còn mỗi thằng thiếu nợ, hắn quay camera về phía Đan Dục, điều chỉnh lại vị trí. Đan Dục nhìn thấy thì cố thuyết phục: “Anh nói cho mày biết, đừng giúp lão Tào, mày nợ hắn tiền, hắn sẽ không tha cho mày đâu. Mày giúp anh cởi trói, tao giúp mày dạy dỗ hắn, cùng lắm thì giúp mày trả nợ luôn cũng được.” Gã thiếu nợ không nói gì, lấy trong túi của lão Tào một cuộn băng dính tĩnh điện, kéo mạnh, dán kín mắt, mũi và miệng của Đan Dục, hoàn toàn không thể thở, Đan Dục sợ hãi, không ngừng rên rỉ. Nhưng ở giữa sườn núi này, ai có thể nghe thấy. Khoảng chừng vài chục giây sau, do thiếu oxy, Đan Dục đã hơi chóng mặt, hoàn toàn không còn sức lực giãy giụa, chỉ cảm thấy tai ù ù. Bỗng nhiên, băng dính trên miệng được cởi ra, Đan Dục hít lấy hít để không khí. Trước đó, khi miệng bị bịt kín, Đan Dục đã lo lắng rằng khi cởi ra, miệng mình sẽ bị nhét thứ gì đó, nhưng sau khi thiếu oxy một thời gian, suy nghĩ của anh hoàn toàn không theo kịp. Quả nhiên, một cục đồ vật ướt sũng bị nhét vào miệng, do đang đà hít mạnh, anh bị chất lỏng đó sặc một ngụm, theo phản xạ ho khan sù sụ, định khạc ra, nhưng miệng lại bị bịt kín nhanh chóng. May là băng dính trên mũi được tháo ra, hô hấp đã thông thoáng.

Không biết trong miệng là thứ gì, Đan Dục điều khiển lưỡi đảo nhẹ, cảm nhận một chút, lập tức biết đéo ổn rồi. Cái thứ đó mềm mềm, mặn và có mùi tanh nồng, Đan Dục vừa tức giận lại vừa nhục nhã. Lúc này, bên tai vang lên tiếng của gã thiếu nợ: “Anh Tào bảo tao nói với mày, thứ trong miệng là giấy vệ sinh đã qua sử dụng trong thùng rác, bên trong có hai viên thuốc kích dục, sau đó được ngâm trong bồn tiểu bị tắc bên cạnh một lúc, hy vọng mày sẽ thích. Hắn nói lần đầu tiên bị đâm, chắc chắn sẽ rất đau, chỉ cần mày nhai mạnh giấy vệ sinh trong miệng, thuốc tan ra, trộn với nước tiểu uống xuống sẽ không đau nữa. Câu cuối cùng là tao tự muốn nói với mày, anh Dục, cảm ơn nhiều hén, anh Tào nói, tiền của tao chỉ cần trả hắn một nửa là đủ rồi.”

Cái gì! Giấy vệ sinh? Nghĩ đến thứ trong miệng toàn là chất thải của đám gay trong thị trấn, Đan Dục chỉ cảm thấy dạ dày như muốn lộn ngược ra ngoài. Vừa đang nhục nhã với thứ ô uế trong miệng, Đan Dục bỗng cảm thấy sau lưng mát lạnh, một vật lạ đâm vào lỗ hậu, ngay sau đó là cơn đau như phanh thây. Anh liền nghiến chặt răng theo phản xạ, chỉ cảm thấy “rộp rộp” một cái, có thứ gì đó bị cắn vỡ. Nhận ra điều không ổn, Đan Dục cố gắng kiểm soát bản thân, không nuốt xuống thứ chất lỏng đầy miệng. Người phía sau như phát hiện ra điều gì đó, vài lần thăm dò nông nông, rồi đột ngột đâm sâu vào, cơn đau ập đến, anh muốn hét lên nhưng không thể, ngược lại lại nuốt phải vài ngụm nước tiểu tanh nồng, sặc đến mức nước mũi nước mắt chảy ròng ròng. Cả cổ họng toàn mùi nước tiểu và phân. Vốn là top rặt, Đan Dục nhiều nhất cũng chỉ từng nuốt tinh dịch của tôi, anh làm sao có thể ngờ rằng mình lại bị phá trinh đồng thời nuốt phải chất thải của người lạ, cảm giác sỉ nhục khủng khiếp khiến Đan Dục muốn nổ banh xác ngay tại chỗ.

Đan Dục dần cảm thấy nóng bừng bừng, cái cảm giác bị đâm phía sau khiến anh khó chịu, dù sao trong lòng anh cũng rất ghét điều này. Trong tình huống bất lực như vậy, anh phải cố gắng khống chế cổ họng để tránh nuốt thêm nước tiểu, đồng thời giữ cho cơ thể ổn định, tránh mỗi lần bị đâm đầu đều va vào thành bồn tiểu, anh không còn sức lực để quan tâm đến cảm giác của lỗ đít nữa. Khoảng nửa tiếng sau, tần suất đâm vào rút ra ở phía sau ngày càng chậm, Đan Dục đã tê liệt, hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của lỗ đít, nước tiểu trong miệng cũng dần dần chảy xuống cổ họng, vào dạ dày, chỉ còn lại nước bọt nhạt nhẽo không mùi vị. Con cặc của anh cũng đã mềm nhũn, tưởng chừng mọi chuyện sắp kết thúc, ai ngờ cây hàng phía sau bỗng nhiên phát lực, sau một hồi đâm chọc điên cuồng, sau một lúc, thọc một cú thật mạnh rồi dừng lại. Một dòng nóng chảy vào trực tràng, nóng rực như muốn thiêu cháy thành ruột, Đan Dục nhận ra mình bị chơi trần, còn bị bắn vào. Sau khi xả hàng, con cặc kia không vội rút ra khỏi hậu môn của Đan Dục, anh cảm nhận được một cơ thể đè lên phía sau mình, phản kháng theo bản năng nhưng bị ôm chặt từ phía sau. Bên tai vang lên tiếng của lão Tào: “Mày tưởng là thằng nhóc kia địt mày à? Không phải đâu. Lần đầu tiên của mày phải thuộc về tao, tao chưa bao giờ sướng như vậy, anh Dục của tao, à không, có lẽ tao nên gọi mày là chó Dục nhỉ. Từ nay về sau, mày là con chó của tao.” Đan Dục tuy muốn phản kháng, nhưng chân đã hoàn toàn tê liệt. Lão Tào cởi trói hai chân của Đan Dục, lật anh lại, để anh ngồi nửa người trên bồn tiểu, rồi kéo hai chân anh ra hết cỡ, cố định vào hai bên bồn tiểu theo cách cũ. Băng dính trên mắt được gỡ bỏ, Đan Dục nhìn thấy lão Tào gầy gò nhỏ thó đang đứng trước mặt anh, ánh mắt anh nhìn về phía con cặc dài 12cm của lão đang vung vẩy trước mặt. Lão Tào thấy cảnh này, lên tiếng: “Sao nào, bị bố mày địt sướng không? Còn nhìn chằm chằm nữa, mày đúng là con điếm trời sinh. Top chuẩn cái đéo gì, thế nào, vừa uống nước đái vừa bị bắn vào có sướng không? Video tao lưu lại rồi, sợ trả thù lắm, tao phải để lại chiêu bài dự phòng, ha ha.”

Đan Dục hung dữ nhìn lão Tào, nhưng không nói được gì. “Đừng có trừng, lát nữa mày van xin tao còn đéo kịp đâu.” Lúc này, thằng nhóc kia trở lại, tay cầm một con dao cạo râu và một hộp giấy. Đan Dục hiểu chuyện gì sắp xảy ra, ra hết sức lực để giãy giụa, nhưng lão Tào chỉ nói một câu: “Cạo rách con cặc mày thì tự mày chịu lấy.” Đan Dục nghe thế thì im ra. Lão Tào đánh bọt, cố ý ra vẻ khó xử: “Anh Dục à, không có nước thì đánh bọt không được, cạo khô đau lắm. Hay là mày đái một chút lên con cặc của mày? Bắn nhiều quá thì chốc tao lau người cho mày, được không?” Đan Dục quay mặt đi, không để ý đến hắn, lão Tào nổi giận, túm lấy bìu dái của anh bóp mạnh, cơn đau dữ dội lập tức đánh úp cơ thể Đan Dục. “Nghe hiểu thì gật đầu!” lão Tào gần như gào lên, Đan Dục phát hãi, chỉ có thể khuất phục gật đầu. “Tao cho mày mười giây, nếu không xè ra tao sẽ nhổ từng sợi một!” Ra lệnh xong, bụng Đan Dục phập phồng, không lâu sau, nước tiểu từ từ chảy ra, chạm vào bọt trắng, lập tức tan ra, con cặc của anh phủ một lớp trắng xóa. Cứ như vậy, Đan Dục trơ mắt nhìn bộ lông của mình bị cạo sạch từng chút một. “Này này này, tao nói chứ anh Dục, có muốn đái thêm một chút, rửa trôi bọt trên con cặc đi không?” Tưởng rằng Đan Dục sẽ phản kháng, nhưng không ngờ chỉ hai giây sau, nước tiểu lại phun ra, lão Tào rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của bạn trai tôi. Chờ Đan Dục đái xong, rửa sạch bọt, lão Tào lấy ra từ hộp một chiếc khóa trinh bằng kim loại. Lúc này, Đan Dục trợn mắt sợ hãi, liều mạng lắc đầu, tỏ ý không chịu. Lão Tào nhìn phản ứng của Đan Dục, nói: “Lắc đầu theo ý tao là thích đấy. Xem ra mày rất thích nhỉ, đúng không?” Đan Dục không dám lắc đầu, đổi thành liên tục gật đầu, ai ngờ lão Tào cười càng lớn: “Gật đầu là đồng ý rồi. Ha ha, anh Dục, ngoan thật đấy.” Khi Đan Dục còn đang bàng hoàng, chỉ nghe “răng rắc” một tiếng, con cặc của anh bị khóa lại. Nhìn con cặc vốn oai vệ nay đã bị cạo sạch lông, nhét trong lồng sắt, Đan Dục thực sự sững sờ một lúc không tỉnh lại được.

Lão Tào tháo máy quay phim, đi đến trước mặt Đan Dục, cho anh xem lại quá trình được quay lại từ đầu đến cuối. Anh nhìn thấy thằng nhóc kia lấy giấy vệ sinh từ thùng rác, còn cố ý khoe giấy vệ sinh có những vết vàng héo trước ống kính. Đan Dục hiểu ra thứ trong miệng mình dơ bẩn đến mức nào. Nhưng dù anh vẫn cảm thấy ghê tởm, khi xem đoạn video này, Đan Dục lại vô thức nhai nhai giấy trong miệng, đắng ngắt. Nhận thấy Đan Dục đang nhai, lão Tào vui vẻ. “Xem ra, anh Dục rất thích công thức nước ép của tao nhỉ. Thế nào, mày nuốt phần trong miệng xuống, tối nay coi như xong, được không? Không sao đâu, toàn là vàng của người trong thị trấn thôi, không bẩn lắm đâu. Mày nuốt, tao lập tức thả mày đi, được không?” Đan Dục nhắm mắt lại, ừng ực hai tiếng, mở mắt nhìn lão Tào, gật đầu.

Lão Tào cũng giữ lời, bảo thằng nhóc kia cởi trói cho Đan Dục. Được tự do, Đan Dục định lao vào đẩy ngã lão Tào, nhưng vừa đứng dậy đã té dúi dụi, chân và tay tê buốt như kim châm, khiến anh không thể nhúc nhích. Lão Tào thong thả mặc quần áo, nhìn Đan Dục trần truồng, nằm bò trên đất, đi đến, đá ngửa Đan Dục, lão kéo khóa quần rồi tè một bãi lên mặt lên người anh. Đan Dục không hề có cơ hội phản kháng, chỉ có thể nhắm chặt mắt, quay đầu sang một bên, để chất lỏng tanh nồng chảy vào tai, chảy xuống khóe miệng. Tè xong, lão Tào ngồi xổm xuống, nhổ một bãi nước bọt vào mặt Đan Dục, dùng đế giày đạp mạnh vào mặt anh, nói một câu: “Về sau ngoan ngoãn cho tao.” rồi ung dung rời đi.

Thằng nhóc kia vẫn ở cạnh Đan Dục, nó cũng học theo lão Tào, tè một bãi lên đầu Đan Dục. Nó lấy điện thoại ra, chụp một loạt ảnh, đèn flash lóe tắt khiến Đan Dục không thể mở mắt, mặc quần áo xong, thằng nhóc nhảy đến bên cạnh Đan Dục, sờ sờ con cặc bị khóa, cười hì hì nói: “Cảm ơn anh Dục đã giúp em bảo toàn trinh tiết với túi tiền nhá. À, để cảm ơn anh, em sẽ giúp anh thêm chút.” Nói rồi, thằng nhóc cầm lấy quần áo của Đan Dục, nhét hết vào bồn tiểu bị tắc kia, “Trong bồn tiểu có nước tiểu của em đấy, hy vọng anh Dục có thể ngửi được mùi của tôi từ trong ra ngoài.” Nói xong, nó chạy biến.

Trong nhà vệ sinh nhập nhoạng chỉ còn mỗi Đan Dục, sau một lúc lâu, anh cố gắng đứng dậy, nhặt bộ quần áo đã bị ngâm nước bẩn, đờ ra một lúc, rồi vắt khô nước tiểu trên quần áo. Nhìn vào bồn tiểu vẫn còn khá nhiều nước tiểu, Đan Dục đột nhiên “thình thịch” một tiếng, quỳ xuống vùi đầu vào bồn tiểu, ừng ực uống cạn nước tiểu bên trong. Đan Dục đứng dậy, đi đến cửa nhà vệ sinh, tiện tay ném bộ quần áo đã vắt khô vào bụi cây nhỏ, cứ thế trần truồng đi xuống núi. Chiếc khóa inox và lồng kim loại, theo mỗi bước đi lại va vào nhau, phát ra tiếng leng keng, âm thanh nhục nhã đó theo chân người đàn ông không còn lông, vang vọng về ngôi nhà trống vắng của anh.





Chương 3 - Suy


Chương 3 - Suy

Gặp lại Đan Dục là ba ngày sau. Hai ngày đầu, tôi cứ nghĩ anh vẫn còn giận, nên cũng không để ý mấy. Đến ngày thứ ba, Đan Dục vẫn biệt tăm biệt tích, lần này tôi thực sự sợ rồi. Bình thường, dù có cãi nhau, anh ấy cũng sẽ mua bánh tráng trộn đến xin lỗi tôi vào ngày hôm sau, vậy mà lần này mãi chẳng thấy đâu?

Tối hôm đó tan làm, tôi vội vã chạy đến nhà anh, thấy cửa hé mở một khe nhỏ. Bên trong nhà, mọi thứ hỗn loạn, quần áo vứt lung tung trên sàn, trên bàn toàn là chai nước súc miệng đủ kích cỡ, còn có vài chiếc bàn chải đánh răng đã bị chải hết lông. Đan Dục chỉ mặc quần đá banh rộng thùng thình, trần truồng, ngồi trước bàn, im lặng chơi game.

“Em… em không nên giận anh. Xin lỗi anh, anh yêu. Anh không sao chứ? Nhà cửa bừa bộn thế này, em giúp anh dọn dẹp một chút nhé.” Cảm thấy bầu không khí không ổn, tôi miễn cưỡng cười, cố gắng nói ra những lời này. Vừa mới ngồi xổm xuống định nhặt quần áo vương vãi trên sàn, Đan Dục đột ngột đẩy bàn phím vào, đứng dậy, cầm lấy sợi dây phơi đồ dài, hai chân dang rộng, đứng trước mặt tôi: “Ngồi xổm xuống, đừng nhúc nhích.” Ra lệnh một tiếng, tôi giật cả mình. Đan Dục thế này tôi chưa từng thấy bao giờ, cầm dây thừng để làm gì? Hôm đó, chỉ vì một chuyện nhỏ mà chúng tôi cãi nhau cả buổi tối, rõ ràng là tôi sai, nhưng tôi nhất quyết bắt Đan Dục nhận lỗi, rồi còn nói chia tay để dọa anh ấy. Tôi hơi tủi thân, Đan Dục vốn rất chiều chuộng tôi, sao giờ lại ra lệnh cho tôi như ông chủ vậy? Tư thế hai người để vừa vặn mặt tôi đối diện với con cặc đã gắn bó được mấy năm.

Tôi khá có kinh nghiệm trong việc đối phó với Đan Dục đang trong cơn giận. Bình thường, khi anh không chú ý, tôi sẽ cắn nhẹ vào khúc thịt của anh, cắn nhẹ nhàng thôi, nhưng tuyệt đối không thể nhả ra. Đan Dục sẽ tức giận bảo tôi buông ra, lúc đó tôi sẽ dùng lưỡi tấn công mạnh mẽ vào đầu khấc của anh ấy, chỉ cần anh ấy cứng lên mọi việc coi như xong. Không những tôi được ăn ngon, mà còn có thể làm Đan Dục hết giận, sau đó còn được anh ấy ôm vào lòng, tận hưởng một đêm ân ái hoàn hảo.

Nghĩ đến đây, tôi khẽ đưa đầu về phía trước, lợi dụng lúc Đan Dục vừa đứng vững, vội vàng kéo quần của anh xuống, định cắn một miếng, nhưng phát hiện ra con cặc của anh bất thường. Con cặc dài thường ngày bị nhốt trong một cái lồng kim loại màu bạc, da đỏ ửng, chật kín lồng, hơn nữa, vùng háng của anh hoàn toàn không còn một sợi lông nào! Đan Dục trước đây, khi xem GV cùng tôi, từng chế giễu những nam diễn viên bị cạo lông, nói đàn ông không có lông như không có cặc, trong mắt anh, cạo lông chẳng khác gì bị thiến.

Tôi định mở miệng hỏi lý do, nhưng chưa kịp nói, Đan Dục đã túm lấy cổ áo tôi, kéo tôi ra khỏi cửa, tôi không dám phản kháng, sợ chọc giận anh. “Rầm” một tiếng, cánh cửa chống trộm quen thuộc của nhà Đan Dục đóng sầm lại. Từ bên trong vọng ra tiếng của Đan Dục: “Mấy ngày này để anh yên tĩnh một mình được không? Anh cầu xin em đấy.” Bởi vì trong lòng rất lo lắng, rất sợ hãi, tôi đờ đẫn ngồi trước cửa, không biết làm sao. “Ừ, chồng yêu, em hiểu rồi. Mai em lại đến thăm anh nhé, anh giữ gìn sức khỏe, bất kể chuyện gì, em sẽ cùng anh gánh vác. Được không?” “Ừ, hiểu rồi, yên tâm đi.” Tôi chỉ có thể uể oải rời khỏi nhà Đan Dục, dù không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi vẫn phải tin tưởng anh, bởi vì tôi yêu anh.

Ngoài cửa không còn tiếng của tôi. Đan Dục lấy điện thoại ra, nhìn tin nhắn của lão Tào: “Muốn mở khóa, thì trói vợ mày lại trong nhà mày, gọi điện thoại cho tao đến. Tao xong việc với vợ mày, tao sẽ mở khóa cho mày, video bản gốc cũng trả lại cho mày. Hạn chót là ba ngày, nếu không muốn cho tao chơi vợ mày, video của mày sẽ được sáng khắp cõi mạng, nhớ đấy.” Hôm nay vừa đúng là ngày thứ ba, Đan Dục nghiến răng, xóa tin nhắn.

---

Tâm trạng tôi quá tệ, tôi mang theo cây sáo trúc của mình, ngồi trong đình nhỏ ở lưng chừng núi, khi hoàng hôn chưa hoàn toàn lặn, tôi ngân nga vài bài hát, hy vọng có thể xua tan tâm trạng ấm ức. Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, tôi quay đầu lại, thấy lão Tào đang đi đến. Hắn ta nhanh nhẹn bước qua bậc thang, xoay người ngồi xuống bên cạnh tôi, nhìn hoàng hôn, nhìn tôi. “Nhóc, em không sao chứ? Sao mắt em đỏ hoe thế, có phải khóc không? Có phải thằng nhóc Dục lại bắt nạt em không? Đi, anh Tào đi bắt nó xin lỗi.” lão Tào kéo tay tôi định đi. Tôi không để hắn ta kéo dậy: “Không sao đâu, anh Tào, em bị trừ lương vì phạm lỗi trong công việc nên buồn thôi. Em với Dục rất tốt mà.” Nói những lời này, trong đầu tôi cứ vang lên nụ cười hiền lành của Đan Dục, đồng thời có cả con cặc đỏ ửng bị khóa, trụi không còn sợi lông nào. Vừa nghĩ thôi, nước mắt lại tuôn rơi.

“Đừng giả vờ nữa được không? anh nhìn mà thương. Chuyện tiền lương sao có thể khiến em khóc như vậy? Bỏ công việc ở thành phố lớn, chạy đến thị trấn nhỏ với thằng nhóc kia, nói sao cũng phải tủi thân chứ.” lão Tào xê dịch mông, đến gần tôi, đặt tay lên vai tôi. “Không có đâu, em yêu anh ấy nên mới đến đây. Điều này em không hối hận đâu, cuộc sống cũng rất vui vẻ. Chỉ là công ty em cách nhà Đan Dục quá xa, không thể mỗi ngày ở bên anh ấy. Nên, anh ấy…” Nói đến đây, tôi dừng lại, “Em phát hiện anh ấy hơi lạnh nhạt với em.” Chuyện xảy ra với Đan Dục, tôi không thể nói rõ ra được.

“Lạnh nhạt? Mẹ kiếp, thằng nhóc Dục có phải lén lút cặp kè với đứa nào không? Em không phát hiện gì bất thường trên người nó à?” lão Tào thêm mắm dặm muối. “Không có gì bất thường đâu. Hơn nữa, trong thị trấn chỉ có vài người chơi gay, đều quen biết nhau, ai cũng rất tốt. Anh ấy làm sao có thể có chuyện gì với người khác được.” Tôi cố gắng xua tan nghi ngờ của mình.

Sau câu nói đó, tôi và lão Tào ngồi im lặng trong đình một lúc, hoàng hôn lặn xuống, bầu trời đầy sao bắt đầu lung linh. Lão Tào bỏ tay đang đặt trên vai tôi, lấy trong túi ra một chai Fanta vị táo: “Nào, vị em thích nhất đấy, anh Tào nhớ rõ đấy.” Tôi không nhận: “anh Tào, không cần đâu, em vừa súc miệng trước khi thổi sáo, uống đồ ngọt rồi thổi sẽ ảnh hưởng đến sáo.” Thấy tôi không chịu uống, lão Tào lại lấy ra một chai khác, “Phụt” hai tiếng, hai chai Fanta đều được mở nắp. “Đừng thổi nữa, mỗi ngày thổi cho thằng nhóc Dục sướng thế, chẳng lẽ hôm nay không uống với anh Tào một chút à?” lão Tào nhét một chai vào tay tôi: “Nào nào nào, bất kể khó khăn gì, có anh Tào ở đây, sẽ không để em phải chịu ấm ức đâu. Cạn trăm phần trăm nhé.” Thật sự không thể từ chối lão Tào, tôi cầm Fanta, chạm vào ly của hắn, “Ừng ực ừng ực” uống hết nửa chai.

Có lẽ vì chuyện của Đan Dục quá đau lòng, lại thêm mệt mỏi, khi lão Tào vừa đụng vào vai thì tôi đã ngủ thiếp đi.





Chương 4 - Uy hiếp


Chương 4 - Uy hiếp

Bóng đêm đã dày đặc, 9 giờ tối, Đan Dục vẫn ngồi trước máy tính, chơi game như điên, chỉ mặc quần lót rộng thùng thình. Ting Ting, một tin nhắn được gửi đến điện thoại của anh, Đan Dục liếc mắt nhìn, thấy là tin nhắn của lão Tào, nên không thèm để ý. Nhưng tin nhắn tiếp theo khiến anh phải vội vàng đứng dậy, thậm chí không kịp mặc quần áo, chỉ đi dép lê chạy ra ngoài. Trên màn hình khóa, tin nhắn viết: “Vợ mày ở chỗ tao, ngoan ngoãn đến đây.”

9 giờ tối ở thị trấn nhỏ, trên đường gần như không có ai, dù có ai đó nhìn thấy một thanh niên cao lớn, chỉ mặc độc một cái quần boxer chạy bộ, cũng chỉ nghĩ là có người đang tập thể dục, ai mà ngờ được bên trong chiếc quần lót đó là một con cặc khủng trụi lông bị khóa lại.

Chẳng mấy chốc, Đan Dục đã đứng trước cửa nhà lão Tào, dù chạy nhanh một lúc, nhưng thể lực của anh rất tốt, chỉ hơi thở dốc một chút. Lão Tào thò đầu ra từ tầng hai, “leng keng” ném xuống hai thứ sáng loáng, Đan Dục nhìn kỹ, là hai chiếc còng tay: “Khóa tay chân của mày lại, tao đánh không lại mày. Đúng rồi, phải khóa tay trái chân trái, tay phải chân phải với nhau đấy. Không nghe lời thì thằng ghệ mày ăn đủ!” Nghe những lời này, Đan Dục chỉ cảm thấy máu nóng bốc lên, không nói hai lời, nâng chân, “rầm rầm” hai tiếng, cánh cửa gỗ lớn nhà lão Tào bị đá tung. Đan Dục vội vã chạy lên tầng hai, không thèm để ý đến còng tay mà lão Tào ném xuống.

Mở cửa phòng trong, Đan Dục nhìn thấy tôi bị trói thành chữ X trên giường, nằm mê man. Anh ấy mắt đỏ hoe, định lao vào, nhưng bị lão Tào hét lớn: “Trên cửa có dây, mày mà xông vào, đầu khấc thằng vợ mày bay luôn!” Nói đến đây, Đan Dục mới phát hiện trên cửa có vài sợi dây câu cá mỏng, được luồn qua ròng rọc, hai đầu cố định ở hai bên cửa, đầu kia buộc vào quy đầu của tôi, rõ ràng là chỉ cần kéo, sợi dây mỏng manh đó sẽ đâm vào thịt. Đan Dục liếc mắt nhìn, khoảng trống không đủ để anh chui qua. “Hừ, cắt đứt không phải tốt hơn.” Đan Dục hừ lạnh. “Cắt đứt thì vật nặng ở đầu kia sẽ rơi xuống, vợ mày vẫn thành thái giám.” lão Tào cười nói. Đan Dục nhìn kỹ, quả thật có một sợi dây buộc vào quy đầu của tôi, đã siết chặt một chút. “Ngoan ngoãn về khóa tay lại đi, tao đảm bảo bé cưng của mày sẽ không sao.” lão Tào dùng tay sờ ngực tôi, nhìn Đan Dục thong thả nói. Đan Dục nắm chặt hai tay, giận dữ nhìn lão Tào, hai giây sau, anh nhắm mắt lại, quay người đi xuống lầu.

Lão Tào thò đầu ra từ tầng hai nhìn xuống, Đan Dục đã khóa tay theo yêu cầu. Tư thế đó, muốn giãy giụa ngồi xổm lên thực sự không dễ dàng, Đan Dục xoay qua xoay lại mãi, mới miễn cưỡng ngồi xổm lên. Lúc này, lão Tào ném xuống hai sợi dây dài từ trên lầu. “Thằng điếm, mày buộc một đầu dây vào xích sắt ở giữa còng tay. Ngoan ngoãn, tao không có thời gian chơi trò con nít với mày.” Đan Dục làm theo, vừa mới buộc dây vào xích sắt, bỗng nhiên cảm thấy dây thừng siết chặt, anh ta lảo đảo, ngã ngửa ra đất. Nhà lão Tào khá xa trung tâm, trước cửa không phải đường bê tông mà là đường đất, cát và sỏi trên mặt đất khiến Đan Dục hơi đau.

Chẳng mấy chốc, lão Tào đi ra khỏi nhà. “Dễ lừa thế? Mày tưởng những sợi dây câu cá đó thật sự nối vào quy đầu vợ mày à? Tao biết thừa tính mày bướng, muốn chơi mày thì trước phải chơi chiêu.” Chưa đợi Đan Dục lên tiếng, lão Tào đã đạp lên vị trí con cặc của anh. Dù bị đạp hơi đau, nhưng Đan Dục mặt không đổi sắc: “Tao đã làm theo yêu cầu của mày. Còn gì nữa, tao nghe mày hết, đừng làm hại em ấy. Nếu em ấy bị thương một chút, tôi sẽ không tha cho mày!” Đan Dục gầm nhẹ, lý do anh không dám nói to là sợ làm kinh động hàng xóm, dù khu vực nhà lão Tào ít người ở nhưng cũng không phải là không có.

“Ha ha, không dám gào à? Vậy tao tiếp tục, tao muốn xem mày có thể nhịn được bao lâu.” lão Tào một chân một chân, đạp lên chiếc lồng kim loại qua lớp quần lót. Đan Dục co cơ bụng, chống đỡ từng cú đạp, cơ thể run lên bần bật. Đạp hơn chục cái, không nghe Đan Dục rên rỉ lấy một tiếng, lão Tào thấy chán, hào phóng lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ từ túi: “Ca-cạch”, khóa trinh tiết lập tức bị con cặc đang sưng phồng đẩy sang một bên. Trên con cặc đỏ ửng, rõ ràng có thể nhìn thấy những vết hằn tròn, rõ ràng là mấy ngày nay không thể cương cứng, khiến con cặc của Đan Dục bị tra tấn. Nhìn thấy con cặc nhanh chóng cương lên đủ 18 cm, lão Tào cười. “Thằng điếm, cái gì kích thích cho mày cứng lên thế, kìa kìa, sắp rách quần rồi đấy. Nói đi, sao lại cương lên, nói đúng tao sẽ mở còng ra cho mày, thế nào?” lão Tào kéo hai chân Đan Dục ra, hai chân đứng phân tán trên hai ngực của anh, ngực rắn chắc chỉ bị đạp lõm xuống một chút. Đan Dục không nói gì, gắt gao nhìn lão Tào. “Bốp” một cái tát giáng xuống, “Nói hay không!”. Không phản ứng, “Bốp” lại một cái tát. “Bốp bốp bốp” khoảng 30 cái tát, Đan Dục gần như bị đánh cho ngu người, nhưng vẫn nghiến chặt răng, không nói một lời. Lão Tào vẫy vẫy bàn tay sưng đỏ, nghĩ thầm, mẹ kiếp, tao không tin trị không được mày.

Lão Tào chạy về nhà, lấy ra một chiếc xích chó và một cái rọ mõm. Hắn ngồi phịch lên ngực Đan Dục, nhanh chóng đeo xích chó vào cổ anh, rồi ra lệnh: “Há miệng!” Đan Dục nhắm mắt lại, chần chừ há miệng, “Mở mắt nhìn tao. Mẹ kiếp, ai cho phép mày nhắm mắt!” lão Tào dùng chân liên tục vỗ vào mặt Đan Dục, thấy anh mở mắt, lão Tào mới đeo rọ mõm vào miệng Đan Dục. Ngay sau đó, “Ha ~ phi” một tiếng, một ngụm nước bọt không lệch một ly, rơi vào miệng Đan Dục. Đan Dục lập tức cảm thấy ghê tởm, vị nước bọt thật sự rất kỳ lạ, nhạt nhạt, nhưng lại rất ghê tởm. Lão Tào chú ý đến Đan Dục nhíu mày, ra lệnh: “Nuốt xuống, khạc ra thì mày sẽ ở đây cả đêm.” Đan Dục không nói gì, nuốt xuống, nhưng đôi mắt vẫn giận dữ nhìn lão Tào. “Mẹ nó, tao ghét nhất cái ánh mắt này. Mày tưởng mày là ai? Uống nước bọt của tao sướng không? Có phải không!” Thái độ bất khuất của Đan Dục khiến lão Tào rất khó chịu! lão Tào nhìn xung quanh, nghĩ xem có thứ gì có thể trừng phạt Đan Dục. Tìm một lúc, lão Tào đột nhiên cười.

Lão Tào ngồi trên người Đan Dục, bình tĩnh cởi giày chân phải, một mùi hôi thối tỏa ra. Đan Dục nhăn chặt mày, cố gắng quay đầu sang một bên. “Sao nào, sợ rồi à? Xem tao nhét vớ vào miệng mày nào.” Nói rồi, lão Tào bắt đầu cởi vớ. Đan Dục không nhịn được, bắt đầu giãy giụa, thấp giọng xin lão đổi trò khác. Lão Tào không nói gì, tiếp tục cởi vớ. Đan Dục giãy giụa dữ dội, động tác lớn đến mức suýt nữa làm lão Tào ngã nhào. “Mẹ nó, không được nhúc nhích!” lão Tào gào lên, nhưng hắn phát hiện ra Đan Dục, vốn rất ngoan ngoãn, giờ đây không nghe lời hắn một chút nào. “Đan Dục à Đan Dục, tao tìm được điểm yếu của mày rồi.” lão Tào vui mừng nghĩ. Bởi vì Đan Dục vẫn giãy giụa, lão Tào dù đã cởi vớ, nhưng không thể nào nhét vào miệng Đan Dục. Lão Tào tức giận, đạp lên đầu Đan Dục, định nhét vào, Đan Dục đột ngột nhúc nhích, mạnh mẽ hất lão Tào khỏi người mình! lão Tào thực sự tức giận, con chó này lại còn có sức lực như vậy! Hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh Đan Dục đang cố gắng giãy giụa ngồi xổm lên, đá một cước, rồi đạp lên đầu anh, tay kia luồn vào quần lót của Đan Dục, túm mạnh vào bìu dái. Trước là đầu bị đạp, sau là tinh hoàn bị túm, đau đớn liên tiếp khiến Đan Dục kêu lên, đồng thời, trong lúc anh ta mất tập trung, đôi vớ hôi thối kia hoàn toàn bị nhét vào miệng. “Ư ư ư (mau lấy ra)! Ưm! (lấy ra), ư ư (cầu xin mày)!” Nhìn Đan Dục lăn lộn trên đất, lão Tào cười đến ngả nghiêng. Đan Dục vẫn bị còng tay còng chân, còn bị buộc dây vào tầng hai, khiến anh ta không thể vặn vẹo quá mạnh khi giãy giụa. Lão Tào đi xuống, đạp lên Đan Dục, tiện tay cởi dây thừng trên còng tay. Khôi phục một chút khả năng vận động, Đan Dục giãy giụa mạnh mẽ hơn, mùi hôi mặn trong miệng đã khiến suy nghĩ của anh chậm chạp, vận động quá mạnh khiến anh thở hổn hển, càng hít vào nhiều mùi hôi của cái cục vải bẩn trong miệng. Bờ ngực rắn chắc của Đan Dục phập phồng dữ dội, khiến lão Tào rất thỏa mãn. Lão Tào ghé vào tai Đan Dục, hỏi: “Muốn lấy ra không?” Đan Dục hoảng sợ nhìn hắn, gật đầu lia lịa. “Thế có ngoan ngoãn nghe lời không?” Đan Dục vẫn nhìn lão Tào, gật đầu liên tục, nhưng lần này là đầy sự phục tùng và cầu xin.

Cười rạng rỡ, lão Tào rút vớ ra khỏi miệng Đan Dục, hỏi: “Có nên gọi tao một tiếng bố không, con trai ngoan?” Nghe những lời này, Đan Dục lộ vẻ hung dữ. Lão Tào cười cười, lắc vớ trong tay. Đan Dục lộ vẻ khó xử, nhưng vẫn nghiến chặt răng, nhỏ giọng gọi: “Bố.” Lão Tào vui mừng, không ngờ cái chân thối của mình lại có tác dụng như vậy. “Cái gì? Mày gọi tao cái gì? Tao không nghe rõ? Không muốn gọi thì tao nhét lại vào đấy.” lão Tào nắm chặt vớ, làm động tác định nhét vào. “Bố, bố, thưa bố ạ. Tào Tốn là bố của Đan Dục, Đan Dục là con của Tào Tốn. Cầu xin bố, đừng nhét vớ vào miệng con nữa. Con xin bố, cầu xin bố.” Đan Dục van xin lão Tào, vớ thối thực sự quá tởm. Lão Tào vui sướng, nhét vớ vào sau quần lót của Đan Dục, để lòi ra một đoạn dài trông như đuôi chó. Hắn ra lệnh: “Lên lầu với tao.” Đan Dục giãy giụa ngồi xổm lên, tay chân bị khóa lại, lê lết mà bò theo lão Tào lên cầu thang.

Lên lầu, lão Tào đẩy Đan Dục về phía bàn trà, anh ngã xuống. Lão Tào lại lấy ra dây thừng, trói Đan Dục thành tư thế “bốn chân chổng vó”, dùng băng dính bịt mắt anh, buộc dây thừng cố định anh trên bàn trà. Ngay sau đó, Đan Dục cảm thấy quần lót bị cắt ra. Nhận ra điều không ổn, Đan Dục bắt đầu giãy giụa, nhưng đã muộn, trong tình trạng này, anh ta gần như không thể nhúc nhích.

Lúc này, mùi hôi thối đó lại ập đến, miệng anh ta lại bị nhét đầy. Đan Dục thực sự không chịu nổi mùi đó, anh bắt đầu thở bằng mũi, mùi hôi ít đi nhiều. Nhưng không ngờ, bỗng nhiên một thứ gì đó đè lên mặt anh, cả mũi toàn là mùi hôi nóng hổi, rõ ràng là lão Tào vừa áp giày vào mặt anh. “Xoẹt xoẹt”, băng dính quấn vài vòng, giày thối và mặt Đan Dục đã được dán chặt lại, mũi ở chính giữa, hít thở từng chút một mùi chân hôi ghê người. Toàn thân hoàn toàn không thể động đậy, Đan Dục đã cảm thấy chóng mặt. Có thứ gì đó lạnh lạnh cọ xát vào mông anh ta rất lâu, sau đó, lông ở lỗ đít bị dao điện cạo sạch, một giọt nước mát lạnh chạm vào hậu môn của anh.

“Đêm của mày bắt đầu rồi, con chó!” Đó là câu cuối cùng Đan Dục nghe được, sau đó, một chiếc tai nghe được đeo lên, tiếng nhạc xập xình át đi tất cả âm thanh của thế giới. Trước đó, Đan Dục còn lờ mờ nghe thấy như có tiếng bước chân đi lên lầu.





Chương 5 - Đêm đen


Chương 5 - Đêm đen

Giờ đây, Đan Dục đã bị tước đoạt khả năng cảm nhận thế giới bằng thính giác, khứu giác, vị giác, thị giác, chỉ còn lại xúc giác, mà xúc giác giờ đây chỉ tập trung vào lỗ đít trần trụi. Chất lỏng lạnh lẽo được nhỏ giọt lên đó, Đan Dục hiểu rõ cảm giác lạnh lẽo đó đến từ đâu. Cộng thêm tiếng bước chân lên lầu lộn xộn mà anh nghe được trước đó, Đan Dục đã hiểu rõ mình sẽ nhận được “ân huệ” gì.

Chỉ là, anh cầu nguyện trong lòng, hy vọng tôi lúc ấy cũng bị trói trên giường, có thể may mắn thoát nạn. Không biết là do lòng chiếm hữu hay là tình yêu, Đan Dục thực sự không muốn lỗ đít của tôi bị đâm bởi con cặc nào vừa đâm vào mình.

Nhưng nghĩ đến vợ mình đang bị trói trên giường, quần áo xốc xếch, cơn giận dữ ban đầu của anh ấy bỗng nhiên chuyển biến. Nghĩ rồi lại nghĩ, con cặc của anh không khỏi chậm rãi phồng lên.

Bỗng nhiên, một đôi bàn tay nắm lấy con cặc của Đan Dục làm anh giật mình, thu lại suy nghĩ dâm đãng thì mới nhận ra giờ đây người cần lo lắng là chính mình, còn chưa biết đợt này có bao nhiêu người. Hơn nữa, đôi vớ hôi thối của lão Tào vẫn còn trong miệng, mùi hôi tanh nồng khiến anh không thể tập trung suy nghĩ thêm bất cứ điều gì khác. “A… Ừm…”, theo động tác của bàn tay nắm lấy con cặc, Đan Dục rên rỉ, đã ba ngày không được giải phóng. Bàn tay ấy di chuyển lên xuống, do không có bôi trơn, lại thêm bàn tay ấy đầy chai sạn, con cặc của anh như bị chà nhám, dù vậy, Đan Dục vẫn cảm thấy vô cùng sung sướng. Đang tận hưởng cảm giác bị chà xát, bỗng nhiên, lỗ đít bị một vật lạ đâm vào, dù lần trước bị ép uống thuốc, đã bị lão Tào phá trinh, nhưng Đan Dục vẫn không thích cảm giác bị đâm. Anh ấy nhận ra điều gì sắp xảy ra, cố gắng co rút hậu môn, hy vọng có thể ngăn cản. Nhưng thứ kia quá nhỏ, dù Đan Dục có chống cự thế nào, nó vẫn dễ dàng luồn qua, tiến vào bên trong. Khi Đan Dục đang bối rối, vì thứ tiến vào mình quá nhỏ, thì một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa trong trực tràng. “Súc ruột!” Hai chữ này đột nhiên xuất hiện trong đầu anh.

Nhiệt độ lạnh lẽo dần dần lan tỏa đến toàn bộ bụng dưới, cảm giác căng trướng cũng ngày càng rõ ràng, rất khó chịu. Phía sau bị súc ruột, phía trước bị tuốt, cảm giác nhục nhã khủng khiếp khiến Đan Dục mặt đỏ tai hồng, thở gấp. Thở gấp khiến nhiều mùi hôi hơn bị hít vào phổi, Đan Dục thậm chí cảm nhận được một luồng nóng từ mũi đi vào cơ thể, di chuyển xuống dưới, rồi dừng lại ở vị trí hậu môn. Cũng chính lúc đó, “Bụp” một tiếng, ống súc ruột bị rút ra khỏi lỗ đít anh một cách thô bạo.

Bàn tay nắm lấy con cặc của Đan Dục không ngừng sục, bàn tay khác di chuyển qua lại trên bụng dưới của anh, thỉnh thoảng ấn mạnh, bàn tay này nhỏ hơn, mềm mại hơn. Đan Dục biết, nếu anh thải nước ra ngoài, sẽ có lần súc ruột thứ hai, thứ ba, nên anh cố gắng nhịn, nhất quyết không chịu thải nước ra ngoài cơ thể. Thấy Đan Dục mãi không nhả nước, lập tức hai nắm đấm giáng xuống bụng dưới của anh, Đan Dục đau đến mức suýt nữa hét lên, nhưng miệng anh đã bị bịt lại. Nước bọt tích tụ trong miệng, trộn lẫn với mùi chân đặc trưng của lão Tào, trượt xuống cổ họng. Có lẽ do hít phải mùi chân của lão Tào quá lâu, Đan Dục trong lúc mơ hồ, lại thấy mùi đó không đến nỗi. Sau vài cú đấm, thấy Đan Dục vẫn không chịu thải nước, lão Tào dừng lại.

Ngay sau đó, một vật cứng lạnh chạm vào lỗ đít của Đan Dục, chưa kịp phản ứng, vật đó lao thẳng vào, như xuyên thủng toàn bộ phía dưới cơ thể, Đan Dục đau đến mức rú lên. Nhưng thứ đó không hề thương tiếc, bắt đầu điên cuồng thọc vào rút ra. Đan Dục chưa kịp giãn hậu môn, đau đến mức nghiến răng nghiến lợi, muốn vặn người thoát khỏi, nhưng bị trói chặt, hoàn toàn không thể nhúc nhích. Anh ta chỉ có thể để mặc thứ đó tàn phá trong cơ thể, không có cách nào chống cự. Đan Dục không còn cách nào khác, nhớ lại lời tôi từng nói, nếu bị đâm đau, thì cố gắng mở rộng lỗ đít, sẽ thoải mái hơn. Anh ấy làm theo, quả nhiên cảm giác đau đớn giảm bớt rất nhiều, nhưng khi áp dụng cách này, nước trong cơ thể cũng từ từ chảy ra ngoài. Lúc này, Đan Dục rõ ràng cảm nhận được mông mình bị bóp nhẹ, anh hiểu ý nghĩa của hành động này, bởi vì khi tôi bị anh địt, nếu tôi ngoan ngoãn, anh cũng sẽ bóp nhẹ mông tôi để khích lệ.

“Thôi đi, nếu các người muốn sướng đến vậy thì tao cho luôn.” Đan Dục không khỏi nghĩ thầm. Thế là, anh bắt đầu phối hợp, mỗi khi có con cặc lạ tiến vào, anh co bóp hậu môn, khi con cặc rút ra, anh lại nâng cơ mông. Cứ như vậy, ra vào, Đan Dục cố gắng phối hợp với động tác thọc vào rút ra. Mười mấy phút sau, nước trong cơ thể cũng thải sạch, Đan Dục cảm thấy thứ trong cơ thể phồng lên, anh hiểu đây là dấu hiệu sắp bắn, anh cố gắng co rút hậu môn, kẹp chặt thứ đó. Trong nháy mắt, Đan Dục cảm nhận được thứ nóng chảy vào đường ruột, anh bị bắn vào không đeo bao, Đan Dục thở dài một hơi: “May mà không đòi bắn vào miệng mình.”

Sau khi bắn, thứ đó không rời khỏi lỗ đít của Đan Dục, mà dần dần mềm đi. Đan Dục cố ý kẹp chặt thứ đó, như thể muốn nói: “Tao chưa sướng đủ đâu, chú mày đã mềm rồi à?” Kẹp vài cú, thứ đó không có ý định rời đi thật. Đan Dục trong lòng thắc mắc, chẳng lẽ… Đang nghĩ, quả nhiên không ngoài dự đoán, một dòng nóng hổi chảy vào bụng dưới, mạnh mẽ xối rửa thành ruột. Lập tức, Đan Dục hiểu rằng mình bị xối nước tiểu vào trong. Nước xả rất lâu, lúc Đan Dục đã cảm thấy không thể “uống” thêm nữa thì thứ đó rời khỏi cơ thể anh. Giống như mở van xả, chất lỏng màu vàng óng tuôn trào ra từ lỗ đít của Đan Dục. Không biết những chất lỏng đó đi đâu, nhưng nghĩ đến nước tiểu của người khác phun trào ra từ cơ thể mình, một cảm giác nhục nhã lại dâng lên trong lòng anh.

Một thứ gì đó lạnh lẽo chạm vào ngực trần, cọ qua lại vài lần, rồi rời đi. Đan Dục biết trên người mình chắc chắn đã bị viết gì đó, điều khiến anh không thể tin nổi là cảm giác nhục nhã trong lòng lại bị thay thế bằng sự tò mò. Anh ấy rất muốn biết, rốt cuộc mình bị viết gì.

Trong khoảng thời gian dài sau đó, khoảng 5 con cặc lần lượt tiến vào cơ thể Đan Dục, không ngoại lệ, đều bắn vào, bắn nước tiểu và viết chữ lên ngực. Đan Dục cũng từ từ chuyển từ kháng cự sang hưởng thụ, từng chút một. Ý thức mơ hồ, Đan Dục chỉ nhớ rằng con cặc cuối cùng quá dài, mỗi lần đều đâm mạnh vào tuyến tiền liệt, đó là một cảm giác rất kỳ lạ, không sướng, không đau, tê tê, mỗi lần bị đâm vào đó, đều có cảm giác ê ẩm, toàn thân rã rời, cảm giác mất kiểm soát khiến Đan Dục bắt đầu muốn ngừng mà không được.

Sau khi con cặc thứ năm phóng thích trong cơ thể Đan Dục, trong khoảng thời gian nghỉ ngơi mười mấy phút, anh mệt mỏi đến mức suýt nữa ngủ thiếp đi. Dù bản thân vẫn chưa được giải phóng, nhưng sau khi bị chơi rất lâu, cây hàng Đan Dục vẫn hơi mềm ra.

Bỗng nhiên, tai nghe bị tháo ra, cả thế giới yên tĩnh khiến Đan Dục hơi bối rối. “Xoẹt xoẹt”, băng dính bị xé ra, giày cũng bị lấy đi, không khí trong lành tràn vào mũi Đan Dục, một lúc không thể thích nghi với không khí không mùi, anh thử thở bằng miệng, nhưng vớ trong miệng cũng chỉ còn lại mùi hôi thoang thoảng. Đang lúc Đan Dục tìm kiếm nguồn mùi hôi, vớ trong miệng bị kéo ra, rồi lại bị nhét vào một vật hình cầu. Đan Dục giờ đây hoàn toàn không còn sức lực để phản kháng, để mặc quả cầu đó căng miệng mình, anh dùng lưỡi liếm liếm, bằng nhựa, có vài lỗ nhỏ. Đang bối rối không biết đó là thứ gì, thì băng dính trên mắt cũng bị xé rách một cách bạo lực. Dần dần thích nghi với ánh sáng, Đan Dục hoảng sợ phát hiện, quả cầu trong miệng nối với một cái phễu lớn, phễu trong suốt, rất lớn, và ống phễu xoắn vài vòng, rất dài. Nhìn xung quanh, chỉ có lão Tào đứng bên cạnh, tay cầm hai cái ly, một cái ly đựng chất lỏng màu trắng, cái ly còn lại đựng chất lỏng màu vàng óng.

“Uống cái nào trước?” lão Tào hỏi. Đan Dục không có phản ứng gì, chỉ nhìn hai cái ly. “Nào, uống cái trắng trước, rồi uống cái vàng. Cái vàng mùi quá nồng, uống trước sợ mày không cảm nhận được vị của cái trắng.” Ngay sau đó, lão Tào đặt ly vào miệng phễu, từ từ nghiêng, chất lỏng trắng sánh đặc chảy xuống, len lỏi qua ống phễu uốn lượn, cuối cùng chảy vào miệng Đan Dục. Đan Dục cảm thấy nhục nhã cực kỳ, dù mỗi lần tôi bị Đan Dục địt, anh rất thích nhìn tôi há miệng nuốt tinh dịch của anh, nhưng anh lại hoàn toàn không thể chấp nhận việc bản thân ăn tinh dịch, mà giờ đây, anh bị ép uống tinh dịch của ai không biết, dây thần kinh căng thẳng trong lòng anh sắp đứt. Vị đó rất tanh, mặn mặn, dính dính, Đan Dục không khỏi buồn nôn. “Nuốt xuống, uống hết ly!” lão Tào ra lệnh, Đan Dục muốn lắc đầu phản kháng, nhưng đầu bị cố định, hoàn toàn không thể động đậy. Khi lão Tào bắt đầu đổ nước tiểu, Đan Dục nhất quyết không nuốt, mắt thấy phễu đã đầy hơn nửa, anh vẫn cố gắng chống cự. Lão Tào cười khinh bỉ, lấy ra một cái kẹp, không nói gì mà kẹp chặt mũi Đan Dục, cảm giác khó chịu khi không thể thở, cộng thêm đau nhức ở mũi, khiến Đan Dục phải nuốt nước tiểu. Trước khi uống hết mọi thứ trong phễu, Đan Dục đã không thở nổi, cảm giác nghẹt thở khiến anh ta ho dữ dội khi vừa uống thứ chất lỏng bẩn thỉu kia. Nước tiểu vào phổi, mùi khai rình bao trùm mỗi lần hít thở. Cho đến khi ly không còn một giọt nào, lão Tào hài lòng gật đầu.

Sau khi cởi trói hoàn toàn cho Đan Dục, lão Tào đeo vòng cổ cho anh, lấy điện thoại ra, “Tách tách” chụp vài tấm. Đan Dục đã kiệt sức, nhưng đêm nay anh vẫn chưa được giải phóng, con cặc vẫn nửa cứng, gân xanh nổi lên, nước dâm chảy ướt khắp háng. “Hàng đẹp thế mọc trên người mày thật là phí phạm.” lão Tào vừa sờ vừa than thở, bỗng nhiên, Đan Dục cảm thấy con cặc nóng lên, cúi đầu xuống, lão Tào thực sự đang ngậm con cặc của anh, hút mạnh khiến Đan Dục không thể kiềm chế. Chẳng mấy chốc, anh bắn vào miệng lão Tào, lão Tào cũng không ngần ngại, nuốt trọn.

Có lẽ do cả đêm lăn lộn quá mệt, vừa bắn xong, Đan Dục đã dựa lưng vào bàn trà nhà lão Tào, mơ màng ngủ thiếp đi.





Chương 6 - Hừng đông


Chương 6 - Hừng đông

Ánh nắng buổi sáng chiếu rọi vào từ cửa sổ, Đan Dục khẽ mở mắt: “Vẫn là giường nhà mình thoải mái hơn”, anh nghĩ vậy, rồi xoay người. Đan Dục nhìn thấy tôi đang ngủ gục bên mép giường, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, anh vội vàng ngồi dậy, sờ soạng khắp người mình. Hồi tưởng lại chuyện tối qua, cứ như thật, nhưng tại sao anh lại ngủ trên giường của mình, tôi cũng ngủ cạnh anh? “Chẳng lẽ chỉ là một giấc mơ?” Đan Dục không khỏi tự hỏi. Anh quỳ gối trên giường, nhếch mông lên, đặt tay vào hậu môn, vươn ngón trỏ nhẹ nhàng thọc vào, kết quả cả ngón trỏ dễ dàng lọt vào sâu bên trong. Lúc này, Đan Dục mới hoàn toàn nhận ra chuyện tối qua là thật, anh bị một đám người thay nhau cưỡng hiếp, lại còn không biết đó là những ai!

Khi Đan Dục đang ngẩn ngơ, tôi tỉnh dậy. Mắt còn ngái ngủ, tôi nhìn thấy một người đàn ông trần truồng quỳ gối trên giường, một ngón tay đã luồn sâu vào hậu môn của tôi. “Anh tỉnh rồi à? Vậy em về đây. Buổi sáng tốt lành nhé, chồng yêu.” Tôi lắc lắc cái đầu vẫn còn nặng trĩu, nói xong lời chào, anh đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Đan Dục thấy tôi quay người định đi, vội vàng xuống giường, nắm lấy cổ tay tôi, không biết là do sốt ruột hay sao, anh không chú ý, cổ tay tôi bị siết chặt đến đau, tôi muốn rút tay ra, nhưng đau đến mức không còn sức lực. Tôi bị anh kéo tay, anh quỳ trên giường, tôi đứng bên mép giường, không khí như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy, tiếng nức nở nhỏ nhẹ phát ra từ miệng tôi.

Đan Dục giật mình, theo bản năng buông tay, ngây ngốc nhìn cổ tay tôi bị ấn đỏ. “Em... anh xin lỗi.” Đan Dục nói khẽ với tôi. “Không có gì phải xin lỗi, là em không đáp ứng được nhu cầu của anh. Từ nay về sau, anh và em đường ai nấy đi thôi.” Tôi cắn răng nói. Đan Dục rõ ràng bị lời tôi dọa sợ, khi tôi định bước đi, anh đột nhiên ôm tôi từ phía sau, kéo tôi ngã xuống giường, quay người lại, đè tôi xuống dưới người. Nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp trai luôn khiến tôi mê mẩn, tôi khóc, tôi đưa tay ôm lấy cơ thể anh, ôm chặt vào lòng, nức nở khóc.

Đan Dục ôm tôi, chỉ là lặng lẽ ôm tôi, không động đậy, ôm tôi, tôi cảm thấy rất ấm áp, rất ấm áp. Dần dần, tiếng khóc của tôi nhỏ đi, Đan Dục buông tôi ra, ngồi dậy, dùng tay lau nước mắt ở khóe mắt tôi, rồi hôn lên. Cái lưỡi mạnh mẽ của anh tàn phá trong miệng tôi, tôi có thể cảm nhận được dục vọng mãnh liệt của bạn trai. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận sự cuồng dã của Đan Dục, giống như anh trước đây.

Đan Dục một tay sờ lên ngực tôi, thành thạo từng nút một, cởi bỏ áo sơ mi của tôi, cho đến khi tôi hoàn toàn lộ ngực. Tiếp theo, tay anh di chuyển xuống háng tôi, cởi thắt lưng quần, tiện tay cởi quần tôi xuống, một tay nắm lấy con cặc cứng rắn của tôi. Nụ hôn của Đan Dục dừng lại, tôi cũng mở mắt, có thể nhìn thấy khóe mắt anh lấp lánh nước mắt. Anh dùng trán chạm vào trán tôi, chúng tôi nhìn nhau một lúc. Đan Dục đứng dậy, khóa ngồi lên người tôi, tôi há miệng, chuẩn bị như thường lệ, ngậm lấy con cặc anh đút vào. Nhưng, Đan Dục nhìn con cặc đã không còn lông của mình, anh dịch đầu gối, lùi lại. Tôi chưa kịp hiểu ý của bạn trai, anh đã ngậm lấy con cặc của tôi, một luồng ấm áp truyền đến từ háng, động tác hút liếm khiến tôi rất thích thú. Vừa sâu cổ họng, vừa rung cổ họng, tôi chưa từng nghĩ Đan Dục lại "khéo miệng" như vậy.

Bú cặc một lúc, Đan Dục ngẩng đầu, di chuyển cơ thể, hai chân đạp lên hai bên hông tôi, đỡ con cặc của tôi, rồi ngồi xuống, không có bôi trơn, chỉ còn lại nước bọt trước đó. “Chồng yêu, anh…”, tôi chưa kịp nói hết câu, Đan Dục đã dùng tay bịt miệng tôi: “Lần này, cho em làm top.” Tôi nhìn Đan Dục tự mình ngồi trên người tôi, di chuyển lên xuống, rõ ràng có thể cảm nhận được anh lúc thì co rút hậu môn, lúc thì giãn ra, phối hợp với tần suất thọc vào rút ra của mình. Chỉ là, hậu môn của Đan Dục hơi lỏng, không quá chặt, nếu không, lần đầu tiên ontop, chắc chắn tôi sẽ bắn ngay lập tức.

“Em tự dập đi, được không?” Đan Dục cắn môi, nhìn tôi. Tôi ngây ngốc gật đầu, lần đầu tiên đâm anh khiến tôi hơi bối rối. Đan Dục nằm xuống, nâng hai đầu gối lên, toàn bộ hậu môn lộ ra trước mắt tôi. Tôi đứng dậy, nhìn Đan Dục nằm ngửa trên giường, trong đầu không có suy nghĩ gì, chỉ bị khoái cảm mê hoặc. Ngây ngốc đưa con cặc vào hậu môn của bạn trai, thành ruột hơi khít kẹp chặt con cặc của tôi, nóng nóng, ấm ấm, thoải mái như khi Đan Dục ôm tôi. Chỉ nghe Đan Dục rên rỉ một tiếng: “Em nắc anh đi”, tôi ừ một tiếng, bắt đầu chậm rãi di chuyển eo, Đan Dục rên rỉ khẽ, nhắm mắt lại. Vì là lần đầu tiên làm top, không đến một lúc, tôi cảm thấy muốn bắn ra rồi.

“Chồng yêu, em muốn bắn.”

“Vậy bắn vào luôn đi.”

“Được luôn à anh?”

“Ừ, bắn nhanh đi.”

Tôi bắt đầu tăng tốc, chẳng mấy chốc, tôi bắn ra vài tia, dâng hiến hết thảy vào trong cơ thể Đan Dục. Tôi nhìn anh nằm dưới háng mình, bỗng nhiên cảm thấy rất xa lạ, con cặc của anh mềm nhũn, èo uột, trụi sạch lông, giống như một con giun lớn, thịt núng núng, không khỏi khiến tôi cảm thấy hơi buồn nôn. Lúc này, Đan Dục cũng mở mắt, nhìn tôi.

Lâu lắm, Đan Dục mới lên tiếng, phá vỡ sự im lặng: “Này, em rút ra được rồi đấy.” Lời của Đan Dục khiến tôi mặt đỏ bừng, sau khi bắn, tôi thực sự quên không rút ra. Giờ tôi luống cuống lùi ra vội quá làm Đan Dục đau đến mức nhíu mày. Không nói gì thêm, cũng không đi tắm rửa, tôi và Đan Dục ngồi dựa vào mép giường. Đan Dục là người lên tiếng trước, hỏi tôi khi nào đến nhà anh. Lúc đó, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra giữa Đan Dục và lão Tào. Mãi về sau khi mọi việc sáng tỏ tôi mới biết.

Tối hôm qua, khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình ngủ ở nhà lão Tào, lão Tào nói với tôi, đang uống thấy tôi bị ngất. Lão gọi điện thoại cho Đan Dục, nhưng mãi không ai nghe máy, đành phải vội vàng cõng tôi về nhà mình. Lão còn gọi bác sĩ trong thị trấn đến thăm tôi, bác sĩ nói chỉ là ngủ say quá vì mệt thôi, lúc ấy lão mới thở phào nhẹ nhõm. Trong lúc đó, lão liên tục gọi điện thoại cho Đan Dục, nhưng Đan Dục vẫn không nghe máy, lão ấy sợ tôi xảy ra chuyện gì, nên luôn ở bên cạnh cho đến khi tôi tỉnh dậy.

Nghe lão Tào nói vậy, tôi rất lo lắng Đan Dục xảy ra chuyện gì. Tôi cảm ơn lão Tào đã chăm sóc tôi, nhưng muốn đi xem Đan Dục sao rồi. Lão Tào hỏi tôi có muốn cùng đi không vì cũng đã khuya rồi, tôi cười nói không cần, nói không còn sớm, ngại ngùng làm phiền người không thân. Ban đầu, tôi đã nghĩ rất nhiều lý do để từ chối lão Tào đi cùng, vì Đan Dục có thói quen ngủ truồng, tôi sợ lão Tào nhìn thấy Đan Dục bị cạo sạch lông. Lão Tào khá hiểu chuyện, không đề cập đến việc đi cùng tôi nữa, chỉ bảo tôi về cẩn thận.

Rời khỏi nhà lão Tào, tôi chạy một mạch về nhà, cửa hé mở không đóng chặt. Đèn phòng khách không bật, chỉ có đèn phòng ngủ của Đan Dục sáng. Tôi tưởng là có trộm, cẩn thận đẩy cửa vào, đứng trong phòng khách một lúc, lắng nghe động tĩnh bên trong, nhưng ngoài tiếng ngáy nhẹ, không có tiếng động nào khác, tôi mới yên tâm. Đẩy cửa phòng ngủ ra, tôi thực sự sợ hãi. Đan Dục trần truồng nằm trên giường, nằm sấp, chân gập chống lên bụng, mông nhếch cao, như thể đang chuẩn bị bị địt. Tôi vội vàng đi lên, lật Đan Dục lại, cảnh tượng trước mắt càng khiến tôi kinh ngạc, ngực Đan Dục đầy những chữ viết lạ. Nhìn một lát tôi chợt nhận ra: những chữ đó là biệt danh của những tên gay trong thị trấn, và sau mỗi biệt danh đều có hai chữ: “Đã địt”. Tôi kiểm tra xem trên người Đan Dục có vết thương gì không, ngoài khuôn mặt đầy tinh dịch đã khô, và hậu môn sưng đỏ, tôi còn phát hiện trên người anh có vết hằn của dây thừng và băng keo, dấu vết không sâu, không giống như là Đan Dục đã giãy giụa hết sức. Rõ ràng là Đan Dục đã trải qua điều gì đó vào tối hôm qua, anh bị trói trong phòng mình, bị cưỡng hiếp tập thể mà không hề chống cự. Tôi không biết tại sao Đan Dục lại như vậy, nhưng trong lòng rất khó chịu, vốn định trực tiếp rời đi, nhưng sợ Đan Dục có thể là bị chuốc thuốc, sáng dậy nhìn thấy những dấu hiệu trên người sẽ điên mất. Tôi ở lại, đun nước nóng, thử xem có thể lau sạch những chữ viết đó không, may mắn là, những chữ viết đó được viết bằng bút dạ quang, lau mạnh là sạch. Khi lau mặt cho Đan Dục, tôi có thể ngửi thấy mùi nước tiểu trong miệng anh.

Thật ghê tởm. Đây vẫn là người trước nay vẫn bao bọc bảo vệ tôi sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Rất nhiều câu hỏi nghẹn trong lòng, nhưng tôi không thể hỏi. Tôi chỉ nói với Đan Dục, tối qua, trên đường về từ đình hóng gió ở lưng chừng núi, tôi ngủ gục, lão Tào đưa tôi về nhà mình ngủ một lúc, rồi đến thăm anh, thấy anh ngủ ở nhà, tôi dọn dẹp nhà cửa rồi ngủ. Tôi không để ý, khi nhắc đến lão Tào, Đan Dục nhíu mày. Đan Dục hỏi tôi, lão Tào có làm gì tôi không? Tôi rất nghi ngờ: “Làm gì em á? Không có gì đâu, ổng đối xử với em rất tốt.” Nghe tôi nói vậy, Đan Dục chỉ ừ một tiếng, không hỏi thêm gì nữa.

Khi tiễn tôi ra cửa, ánh nắng buổi sáng vẫn rực rỡ, chỉ là trái tim của hai người ở trong và ngoài cánh cửa đều xám xịt như sương mù, tôi vội vã rời khỏi nhà Đan Dục để đi làm. Một lúc lâu sau, Đan Dục chuẩn bị đóng cửa, một bàn tay xuất hiện chắn lấy khung cửa: “Tao có chuyện muốn nói với mày.” Khuôn mặt của lão Tào hiện lên trước mắt Đan Dục.





Chương 7 - Tập kích


Chương 7 - Tập kích

“Mượn một phút nói chuyện.” lão Tào đẩy cửa xông vào. Nhìn thấy Đan Dục trần truồng đứng đó, con cặc lủng lẳng, lại thêm tôi vừa mới ra khỏi cửa, lão Tào như hiểu ra điều gì. Hắn bước đến gần, ngón tay vươn tới đâm vào hậu môn của Đan Dục, rất dễ dàng, lão Tào còn nhìn thấy rõ trên ngón tay có tinh dịch trắng đục. “Tối qua chưa sướng đủ à? Sáng nay còn tìm vợ mày muốn một phát nữa?” lão Tào nâng tay, nhét ngón tay vào miệng Đan Dục mà ngoáy tròn. Khi Đan Dục phản ứng lại, nhận ra lão Tào đang cho mình ăn tinh dịch của vợ, dây thần kinh của anh như đứt phựt. Không nói hai lời, anh nắm lấy tay lão Tào, một cú vật khiến lão Tào ngã lăn quay, bị đè xuống dưới. Lão Tào không ngờ Đan Dục lại liều lĩnh ra tay với mình, nhất thời ngơ ngác, bị Đan Dục ấn chặt, dù giãy giụa thế nào cũng vô dụng.

“Tao nói cho mày biết, Đan…”, lời chưa dứt, Đan Dục tiện tay rút ra đôi vớ bẩn trong giày của mình ở kệ giày cạnh cửa, nhét vào miệng lão Tào, những lời còn lại chỉ còn lại tiếng “Ưm ưm” mắng chửi. “Mẹ kiếp, chơi tao sướng rồi chứ? Hôm nay tao cũng liều, mày đối xử với tao thế nào, tao sẽ trả gấp đôi!” Xô đẩy lão Tào vào phòng ngủ, Đan Dục ném lão Tào lên giường, rồi giữ chặt hai cổ tay hắn. Đan Dục nhìn xung quanh, chiếc áo choàng tắm nằm gần đó, rút ra chiếc thắt lưng dài vừa vặn có thể dùng để trói lão Tào. Đan Dục dùng trọng lượng cơ thể đè lên lão Tào, một tay như kìm sắt, kẹp chặt cổ tay hắn. Xác định lão Tào đã bị trói gô, Đan Dục duỗi tay lấy chiếc thắt lưng, nhanh chóng trói hai tay lão Tào ra sau lưng. Nhìn thấy lão Tào đã bị chế phục, Đan Dục lật hắn ngửa mặt lên, đạp một chân lên mặt hắn, nghiền mạnh xuống: “Chơi tao à? Tao cho mày biết kết cục khi chơi tao!” lão Tào cố gắng chống cự, nhưng sức mạnh chênh lệch khiến hắn bất lực. “Này thì quay video, phải không? Tao cũng sẽ chiêu đãi mày thật tốt.” Nói xong, Đan Dục đứng dậy, định tìm điện thoại.

Nhưng Đan Dục phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, khi anh đứng dậy, chân của lão Tào được tự do, không nói hai lời, hắn mau chóng ngồi dậy lấy đà, tung một cú đá trúng bộ ấm chén của Đan Dục. Cơn đau điếng người khiến Đan Dục cúi gập co rúm lại, lão Tào nhân cơ hội đứng dậy, không thèm cởi trói tay, vội vàng móc trong túi ra một lọ nhỏ, quay lưng lại, ngồi xổm xuống, xịt vài phát vào mũi Đan Dục. Ngay lập tức, cơn đau của Đan Dục giảm bớt, nhưng thay vào đó là chóng mặt, hoa mắt không ngừng, suy nghĩ của Đan Dục vẫn tỉnh táo, anh biết đó là thuốc mê, anh muốn tận dụng lúc thuốc chưa phát huy tác dụng, khống chế lão Tào. Trong lúc hoảng loạn, Đan Dục sờ đến dây lưng của mình, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, lao về phía lão Tào. Vốn tưởng rằng mọi chuyện đã an bài, đang chuẩn bị ung dung cởi trói rồi khống chế lại Đan Dục, lão Tào lập tức hoảng loạn, bị Đan Dục ôm chặt hai chân, dây lưng quấn quanh mắt cá chân của lão Tào một vòng, hai vòng, lão Tào cố gắng giãy giụa, nhưng vô ích. Lão Tào dần dần cảm thấy chân mình đã không thể động đậy, nghĩ thầm lần này là xong rồi.

Khi Đan Dục định cài khóa dây lưng, ý thức trong nháy mắt trở nên mơ hồ, bình thường cài hàng trăm lần, khóa dây lưng giờ đây không thể cài được. Đan Dục cố gắng ra lệnh cho hai tay, điều khiển chúng thực hiện động tác đơn giản này, nhưng đã quá muộn. Mắt hoa, Đan Dục ngã sõng soài ra đất, rõ ràng ý thức vẫn còn, nhưng cơ thể không thể phản ứng theo lệnh của não. “Thảm rồi” là hai chữ duy nhất mà Đan Dục nghĩ đến.

Lão Tào cố gắng đạp lấy đạp để, cởi bỏ dây lưng chưa cài chặt trên chân. Rồi đứng dậy, tìm một cái kéo, dù sao cũng phải cắt đứt dây thắt lưng, nhiều lần đâm vào cổ tay mình, đau đến gào lên. Cuối cùng cũng cởi bỏ được trói buộc, lão Tào thở phào nhẹ nhõm, đi đến bên cạnh Đan Dục, đang nằm bất động trên đất, ngồi xổm xuống, xách tai anh, nhẹ nhàng nói: “Cuối cùng vẫn là tao thắng, bị chơi chỉ có mày thôi. Tem của mày là tao bóc, sữa cũng bắn vào lồn mày rồi, mày sẽ mãi mãi là con chó nô lệ của tao. Từ từ tao sẽ nghĩ xem nên đánh dấu kiểu gì cho mày. Nhưng trước đó, mày phải chịu đựng một chút.” lão Tào đứng dậy, tìm kiếm trong phòng, tìm được một sợi dây dài dùng để phơi quần áo.

Đan Dục trên mặt đất cố gắng chống lại thuốc mê, cảm giác chóng mặt giảm bớt, anh cố gắng chống dậy, nhưng bị lão Tào, vừa cầm dây thừng trở lại, nhìn thấy, lập tức bị đá ngã. Lão Tào dùng chân đạp lên mặt Đan Dục, xoa nắn, mùi hôi quen thuộc lại xông vào mũi, nhưng lần này, Đan Dục không thấy ghê tởm nữa, thậm chí còn hít sâu hai hơi, lập tức cảm thấy con cặc mình hơi cứng lên. Khi đang say sưa với mùi chân, tay chân của anh đã bị trói lại, hai tay cột ra sau lưng, hai chân bị trói lại thành tư thế ngồi xổm. Lão Tào lật Đan Dục ngửa mặt lên, dùng tay vỗ vào mặt anh: “Mày không phải đòi chơi tao à? Giờ thì sao, còn muốn chơi tao không? Ha ha, mày muốn chơi cũng không chơi được nữa. Lần này tao sẽ cho mày nhớ đời.” lão Tào nhìn xuống háng Đan Dục: “À há, tao chưa bắt đầu chơi đâu mày đã cứng như vậy rồi. Cái gì nhỉ... Đã nghiện mà còn ngại à?” Đan Dục dần dần lấy lại ý thức, bị lão Tào đạp vào mặt, nhục nhã như vậy, không hiểu sao con cặc của anh lại càng cứng hơn.

Cảm nhận được bàn chân trên mặt mình dịch chuyển, Đan Dục quay đầu, không muốn nhìn lão Tào. Chưa đầy mười giây, anh cảm thấy con cặc mình bị một thứ ấm áp bao bọc, một cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, cúi đầu nhìn xuống, là lão Tào thực sự đang ngậm cặc của anh, thưởng thức từng chút một. “Mày- Đồ chó biến thái, đừng có liếm con cặc tao!” Đan Dục bắt đầu vặn người, muốn rút con cặc ra khỏi miệng lão Tào. Nhưng vặn mãi, con cặc vẫn bị lão Tào nắm chặt trong tay, quy đầu bị lưỡi thô ráp của lão Tào liếm đi liếm lại. Đan Dục từ bỏ giãy giụa, bắt đầu để mặc lão Tào thưởng thức con cặc của mình, kỹ xảo của lão Tào khiến anh bắt đầu sướng, từ đêm hôm đó bị khóa, đây là lần đầu tiên con cặc của anh được bao bọc nhiệt tình như vậy.

Cảm nhận được Đan Dục từ bỏ chống cự, lão Tào buông tay, bắt đầu ăn vào gốc con cặc, thử nhiều lần, nhưng do con cặc của Đan Dục khá lớn, lão Tào không thể nào nuốt sâu. Nhìn lão Tào mồ hôi nhễ nhại, phục vụ mình, Đan Dục không khỏi cảm thấy có chút tự hào. Khi lão Tào lại thử nuốt sâu, Đan Dục đột nhiên nhếch eo, con cặc của anh hoàn toàn chui vào miệng lão Tào. Lão Tào bị sặc, lập tức há miệng, nôn khan vài tiếng. Đan Dục đắc ý nhìn lão Tào, hỏi: “Sao? To không? Ngon không? Nhìn mày say sưa kìa. Cởi trói đi, tao cho mày bú một bữa, thế nào?” lão Tào nhíu mày, nhổ một ngụm nước bọt vào mặt Đan Dục: “Phì, mới cho khai vị mà đòi tưởng bở à cu, thôi giờ vào thẳng việc chính.” Nói xong, lão Tào đi vào phòng ngủ.

Khi trở lại, lão Tào một tay để sau lưng, tay kia cầm vớ của mình. “Ngoan, há miệng ngậm vớ của tao.” Đan Dục im lặng, “Mày không ăn à? Vậy thôi, lát nữa đừng có đòi.” Nói rồi, lão Tào cố ý làm động tác ném vớ. “Đừng đừng đừng, tao ăn, tao ăn.” Đan Dục nóng vội, lập tức kêu lên. Lão Tào sờ đầu Đan Dục: “Vậy há miệng đi, là vị mà mày thích nhất đấy.” Đan Dục nhắm mắt lại, há to miệng, đón nhận mùi hôi khiến người ta phát điên.

“Tao sợ lát nữa mày gào lên làm phiền hàng xóm, nên mới định bịt miệng mày thôi. Mày đúng là con điếm, vớ này hôi đến mức tao còn không chịu nổi, mày lại đòi lấy đòi để. Nếu thằng vợ mày biết mày thích mùi chân tao đến vậy, chắc lại khóc huhu.” Bị lão Tào nói vậy, Đan Dục mặt đỏ bừng, không nói gì, nhưng ngực trập trùng thở mạnh, suýt nữa nuốt vớ xuống. Lão Tào lấy ra tông đơ điện từ phía sau, ấn đầu Đan Dục, không nói hai lời, bắt đầu cạo tóc anh. Đan Dục muốn phản kháng, nhưng thuốc mê vẫn chưa tan hết nên không đào ra sức lực, cứ như vậy, mái tóc ngắn của anh hoàn toàn biến thành đầu trọc. “Tao không thích chó của tao có lông,” lão Tào giải thích, “Dĩ nhiên, lông mày cũng là lông.” Xoẹt xoẹt hai cái, hai hàng lông mày đậm của Đan Dục cũng biến mất. Đan Dục tức điên, giờ đây anh còn biết ra đường thế nào! Đầu trọc thì thôi, lông mày cũng… Nhưng miệng đang ngậm vớ, chỉ có thể “ưm ưm” coi như phản kháng.

Tiếp theo, lão Tào lấy ra bút dạ quang, viết chữ “Bồn tiểu” cạnh miệng Đan Dục, vẽ một mũi tên chỉ vào miệng. Trên ngực, lão Tào vẽ hai vòng tròn, mô phỏng hình ảnh bầu ngực phụ nữ, xung quanh đầu vú, lão Tào còn vẽ hai bông hoa nhỏ. Trên cơ bụng, lão Tào viết: “Tôi là một nô lệ tình dục, thích bị đàn ông địt, thích bú cặc đàn ông, thích uống nước tiểu, là con điếm phục vụ đàn ông.” lão Tào còn rất hứng thú, dùng bút dạ quang tô đen hoàn toàn con cặc của Đan Dục, bên cạnh viết ba chữ: “Cặc chó”. Đứng dậy, lão Tào nhìn Đan Dục, lấy điện thoại ra chụp một tấm, xem xong, không hài lòng. Lại ngồi xổm xuống, vụng về vẽ rất nhiều con cặc lên mặt, cánh tay, đùi của Đan Dục, tiện thể viết chữ “Nô lệ”, “Con điếm”,… lên mặt. Chụp vài tấm, lão Tào cởi quần, bắt đầu tự sướng trước mặt Đan Dục. Chẳng mấy chốc, lão Tào thở gấp, “hừ” một tiếng, bắn ra, tinh dịch trắng hếu không lệch một ly, để lại một đường cong dâm ô trên mặt Đan Dục. Lão Tào rất hài lòng, cầm điện thoại chụp thêm vài tấm, rồi rời khỏi nhà Đan Dục, để anh vẫn bị trói gô ở lại trong nhà.

Chẳng mấy chốc, một tin nhắn đa phương tiện được gửi đi.





Chương 8 - Rời bỏ


Chương 8 - Rời bỏ

Trong lúc làm việc, tôi nghe thấy điện thoại “Ting ting” rung lên, vốn tưởng là lãnh đạo giao việc, mở điện thoại ra xem thì thấy một tin nhắn đa phương tiện từ số lạ. Tôi mở ra xem, một bức ảnh, một cơ thể trần truồng quen thuộc, bị trói thành tư thế bị địt đầy nhục nhã, trên người đầy những lời lẽ bẩn thỉu, trên mặt hai đường tinh dịch đậm đặc, lông toàn thân đã bị cạo sạch, như con heo nái chuẩn bị đưa vào lò mổ. Nhìn thấy tin nhắn này, ngoài sự ngạc nhiên, tôi còn cảm thấy tức giận, tức giận đến mức không thể kiềm chế! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Đan Dục, đến lúc này tôi không hề biết gì cả. Người đàn ông vốn dĩ luôn là chỗ dựa vững chắc trong lòng tôi, giờ đây lại trở thành công cụ thỏa mãn dục vọng cho người khác, anh rốt cuộc muốn làm gì? Tôi không suy nghĩ thêm nữa, vội vàng chạy ra ngoài, đồng nghiệp thấy tôi chạy, lớn tiếng hỏi tôi đi đâu, không kịp giải thích, tôi chỉ kêu lớn: “Nhà có việc, buổi sáng tôi không đến nữa.”

Thân thể tôi vốn dĩ yếu ớt, chạy đến trước cửa nhà Đan Dục đã gập người thở không nổi. Cửa hé mở, không khóa, không kịp suy nghĩ nhiều, tôi dừng lại, thở hổn hển lấy hơi rồi xông vào. Vòng qua phòng khách đầy những thứ lộn xộn ngổn ngang, tôi đẩy cửa phòng ngủ, cảnh tượng trước mắt khiến tôi không thể tin nổi đó là người bạn trai mà tôi biết. Đan Dục nhìn thấy tôi đẩy cửa vào, không khỏi giãy giụa, nhưng bị trói quá chặt, hành động vô nghĩa này trông thật buồn cười, có thể thấy từ trong mắt đầy sợ hãi kia, rằng anh không muốn tôi nhìn thấy mình như vậy.

Ban đầu, trong lòng tôi toàn là nghi vấn, nhưng nhìn thấy Đan Dục hạ tiện như vậy, mọi cảm xúc chỉ còn lại sự tức giận! Vụng trộm sau lưng tôi, bị người ta khóa cặc, cạo lông, bị nhiều người như vậy thay phiên nhau đè ra địt; để giờ đây anh lại xuất hiện trước mặt tôi trong tư thế này! Tôi ngồi lên ngực anh, nhìn anh, anh cũng nhìn tôi. Nhưng anh chỉ mở một con mắt, vì con mắt kia bị tinh dịch dính chặt, không mở ra nổi. Tôi rút đôi vớ hôi thối ra khỏi miệng Đan Dục, anh ho khan hai tiếng. Tôi hỏi: “Tinh dịch của thằng nào?” Đan Dục không nói gì, tôi nâng giọng lên một quãng tám, hỏi lại: “Tinh dịch của ai!” Đan Dục há miệng, ấp úng nói: “Của... anh...” Tôi lập tức nổi giận: “Nói như vậy, là mày tự trói mình, tự viết chữ lên người mình à?” Đan Dục không trả lời.

Tôi đứng dậy, lấy điện thoại ra, chụp một tấm toàn thân anh, đưa cho anh xem. “Mày nhìn xem, trên người mày toàn là thứ gì. Thích uống nước tiểu của đàn ông à? Mày uống rồi à?” Đan Dục khẽ “Ừ” một tiếng. Tôi càng điên tiết! “Nước tiểu của đàn ông mày cũng uống! Mày còn muốn làm gì nữa! Mày uống nước tiểu của ai? Có phải là đứa đã viết tên lên người mày không?!” Đan Dục gật đầu, rồi lại lắc đầu, nói: “Còn có người khác.” Không biết phát tiết vào đâu, tôi cởi thắt lưng, rút con cặc ra: “Uống nước tiểu của nhiều người như vậy, mày cũng nên nếm thử của tao xem đi.” Không nói hai lời, tôi tè ra, tôi nhìn chất lỏng màu vàng nhạt, hơi khai, ào ào chảy vào miệng Đan Dục, mà anh lại bắt đầu nuốt từng ngụm, một cơn buồn nôn dâng lên trong lòng tôi. Chẳng thà Đan Dục sẽ mắng lại tôi một trận, tôi sẽ dễ chịu hơn, nhưng nhìn thấy anh ngoan ngoãn chấp nhận, tôi thực sự tuyệt vọng. Nhìn Đan Dục gần như uống hết nước tiểu của tôi, chỉ có một ít chảy xuống khóe miệng, tôi không biết tại sao nước mắt lại trào lên, không thể kiềm chế, nó cứ xoay tròn trong mắt, rồi từng giọt rơi xuống ngực Đan Dục, điểm xuyết như sương sớm, khiến lòng người đau nhói.

Hai mắt tôi đẫm lệ, hai tay tôi cởi trói cho anh. Đan Dục động động cơ thể, miễn cưỡng đứng dậy, nhìn tôi vẫn khóc nức nở, muốn ôm tôi, nhưng hai tay dang ra một nửa lại dừng lại, Đan Dục không có can đảm ôm tôi, anh không muốn những thứ bẩn thỉu đó dính vào tôi. “Em, cho anh xin lỗi.” Giọng Đan Dục rất nhỏ, rất khẽ, “Chúng ta chia tay đi.” Không biết từ đâu, tôi có sức lực, tát mạnh vào mặt anh: “Đan Dục, tôi hận anh!” Khóc lóc chạy ra khỏi cửa, chạy như điên, chạy rất lâu, rất lâu, cho đến khi tim đập quá nhanh, tôi mới phải dừng lại. Tôi thở hổn hển, ngồi xổm xuống, ôm đầu gối, giữa cánh đồng, tôi khóc rất lâu, rất lâu. Bàn tay phải nóng rát, trái tim cũng đau như bị dao cắt.

Buổi chiều, tôi làm thủ tục nghỉ việc ở công ty, mua vé tàu đêm, cứ như vậy, rời khỏi thị trấn này mãi mãi. Ban đầu, tôi đến đây vì Đan Dục, từ bỏ công việc ở thành phố lớn, muốn ở bên cạnh anh, vốn tưởng cuộc sống sẽ hạnh phúc vui vẻ, nhưng không ngờ mọi chuyện lại như vậy. Tôi đã không còn muốn tìm hiểu lý do, dù biết cũng chỉ thêm đau khổ mà thôi. Màn đêm buông xuống, ga tàu vắng lặng, chỉ có lác đác vài hành khách. Lên tàu, tôi nhìn về phía lối ra, tôi biết Đan Dục sẽ không đến tiễn tôi, tàu khởi hành, tôi nhìn vào gương mặt phản chiếu trong cửa sổ, nước mắt lại một lần nữa không thể kiềm chế, tràn ngập hai mắt, ướt đẫm khắp gương mặt.

Cùng lúc đó, Đan Dục rời khỏi nhà, trong phòng đã được dọn dẹp gọn gàng. Anh đội mũ, mặc áo ba lỗ quần đùi, bắt đầu chạy bộ.

Nhà lão Tào không thay cửa mới, chỉ dùng ván gỗ đóng tạm. Đan Dục đẩy cửa xông vào, thấy lão Tào đang chơi mạt chược với vài gã bạn gay. Những gã bạn gay nhìn Đan Dục, rõ ràng chú ý đến việc anh không còn lông mày: “Mày muốn trả thù lão Tào à? Nói cho mày biết, bốn người chúng tao, cân một mình…” Một gã béo chưa nói hết câu, chỉ nghe Đan Dục “Đùng” một tiếng, quỳ xuống, khom người, cúi đầu chào lão Tào vài cái: “Chủ nhân, xin nhận chó của ngài.”

Lão Tào nghe thấy những lời này, cười rất to, hắn chỉ vào gã béo đối diện: “Mày thua rồi, nó vẫn ngoan ngoãn đến còn gì. Đã đánh cược thì phải chịu thua, 500 tệ, tao thắng.” Gã béo cằn nhằn ném cho lão Tào 5 tờ tiền đỏ: “Không ngờ thằng này lại hèn như vậy, mẹ kiếp, hại tao thua tiền.”

“Còn quỳ làm gì, không thấy bố mập của mày tâm trạng không tốt à! Chui xuống gầm bàn đi, ngoan ngoãn phục vụ bố mày cho tốt!” lão Tào ra lệnh cho Đan Dục, Đan Dục nhanh chóng cởi bỏ hết quần áo, quỳ xuống, bò vào gầm bàn, vội vã lấy cởi thắt lưng của gã béo, lột quần lót, ngậm lấy con cặc không dài nhưng rất thô của gã. “Ê Mập mày vừa phải thôi, đừng có đè bài tao.” Một gã gầy bên cạnh nói. “Ha ha, tha mày đấy, để chốc nữa đè con chó này bù lại.” lão béo vừa đáp vừa đưa chân mân mê khắp từng thớ cơ bắp thịt trên cơ thể nóng hầm hập vì vừa chạy bộ của Đan Dục.

Gã béo mặt mày hớn hở, nói với lão Tào: “Nói này, Tào lão cẩu, cho tao mượn thằng này chơi hai ngày đi? Dù sao cũng đã trả mày 500 rồi.”

“Được thôi, đừng chơi chết là được.”

“Yên tâm đi, chờ tao trả lại, đảm bảo nó vẫn khỏe mạnh, nhưng lỗ hậu lỏng đến mức nào thì không dám hứa đâu.”

“Không sao không sao, đánh bài đánh bài tiếp. Nào nào nào, lấy tiền đây.”

Tiếng cười hi hi ha ha vang vọng trong phòng, đương nhiên còn có tiếng mút “bẹp bẹp” nhớp nhúa. Nhưng tất cả những điều này đối với Đan Dục, chỉ là chút khai vị nhẹ nhàng.





Chương 9 - Tương phùng


Chương 9 - Tương phùng

Từ ngày đó, Đan Dục không còn qua lại gì với tôi nữa. Tôi có vài lần chủ động gọi điện thoại cho anh lại không một lần thấy bắt máy.

Hồi năm ngoái tôi kết hôn với bạn trai mới, hiện đã là chồng hợp pháp, cũng có nhắn tin mời anh đến dự, cuối cùng vẫn không thấy người tới.

Hiện tại tôi đã là quản lý cấp cao trong một công ty tuyển dụng nhân sự ở thủ đô. Chồng hiện tại cũng là quen được trong một buổi phỏng vấn tìm nhân tài, khách hàng có ứng viên, bản thân tôi cũng tìm được chân ái. Sự nghiệp thăng tiến, cuộc sống mãn nguyện, nhớ lại năm xưa quyết tuyệt chia tay, đến tôi cũng không ngờ tình cảm ngày nào giờ đã thành nắm cát, hòa vào biển người mịt mờ, mãi mãi không tìm lại được.

Một buổi chiều thu, người cũ không rủ cũng đến. Lão Tào đã lâu không liên lạc bỗng nhắn tin cho tôi một đường link, bảo tôi tối 8 giờ lên mạng, nói có thứ hay ho cho tôi xem. Tối canh đúng giờ, tôi mở máy tính, đoán trước chắc chẳng phải thứ gì thơm tho, tôi cũng chẳng phải không biết mấy năm nay lão chơi "bạo" có tiếng trong giới. Còn may anh chồng mới đi công tác từ hôm qua nên tôi đỡ phải tìm cớ tránh đi xem lén.

Trong video là ở phòng tra tấn, trong phòng đèn sáng một nửa, vẫn nhìn ra được trang thiết bị đầy đủ, ngoài các dụng cụ tra tấn, còn có thiết bị quay phim. Chỉ thấy một nô bị bịt mắt, bị trói trên giá tra tấn đặc biệt, lỗ đít lộ ra ngoài. Ngoài nô, còn có tổng cộng 8 người khác, cao lùn mập ốm đủ cả, người nước ngoài cũng thấy mặt luôn. Nô trước tiên bị người nước ngoài địt mở bát, sau đó lão Tào nhét vào hậu môn nó 3 quả chuối đã bóc vỏ, 3 quả quýt đã bóc vỏ, 4 quả dâu tây, rồi 7 người thay phiên nhau địt nô, đều bắn vào hậu môn của hắn, có người còn tè vào hậu môn của hắn. Cuối cùng, họ lấy một cái chậu lớn, bảo nô kéo những thứ trong hậu môn ra chậu, rồi bò xuống ăn. Khi nô đang ăn những thứ trong chậu, có người tè vào chậu. Lúc này, lão Tào bảo nô vừa ăn những thứ trong chậu, vừa quay mông về phía video, có thể nhìn thấy hậu môn của nô là một cái lỗ bị địt toang, lão Tào đưa 3 ngón tay vào hậu môn của nô, cuối cùng thậm chí còn nhét cả nắm đấm vào hậu môn nó, lúc này, nô rất hưng phấn, dương vật cứng lên tôi mới thấy dương vật của nó bị xỏ 4 cái khuyên, tinh hoàn phía dưới xỏ hẳn 6 khuyên. Sau đó, họ lần lượt thay đổi tư thế, chơi fisting một nắm tay, rồi cả hai nắm tay. Nô trong lúc bị chơi rên không ngớt, bắn 4 lần. Cuối cùng, lão Tào bảo nô nằm ngửa ra, gã nước ngoài thử nhét bàn chân vào đít nó, lúc này tôi nhìn thấy hai núm vú của nô, mỗi bên bị xỏ một cái vòng lớn, trên bụng viết "Nô lệ công cộng của câu lạc bộ DJ". Lão Tào giới thiệu trong video, nô này đã ở đây 2 tháng, hiện tại luôn sống trong căn phòng này, không được phép ra ngoài, là nô cố định của câu lạc bộ họ, mỗi ngày đều có người book lịch chơi. Lúc này, tôi nhìn thấy một tên lùn ngồi xổm trên mặt nô, bảo nô liếm hậu môn, rồi một lúc sau bỗng lòi ra từng khúc "pa tê nóng", nô há miệng đớp lấy, có vẻ đã được huấn luyện nhiều. Lão Tào nói, hiện tại nô này không bao giờ uống nước, chỉ uống tinh dịch, nước tiểu của chủ nhân, mỗi ngày nô chỉ ăn một bát nhỏ cơm chan nước tiểu, thỉnh thoảng được ăn "pa tê nóng" của khách, hoặc là cơm trộn họ chế biến. Trong suốt quá trình, tôi nghe thấy nô luôn "Áu, áu" kêu to, có lẽ là hưng phấn, có lẽ là đau đớn, nhưng âm thanh trong video không rõ ràng lắm. Đến lúc khuôn mặt Đan Dục lộ ra sau khi tấm mặt nạ được gỡ xuống, lòng tôi cũng không quá bất ngờ, chỉ có chút khinh miệt. Thầm cảm thán một thanh niên đẹp trai tài giỏi khi ấy lại có thể sa đọa đến bậc này, cũng tự khen bản thân ngày ấy đủ sáng suốt mà dứt áo ra đi.

Đúng lúc này, video chuyển sang chế độ trò chuyện trực tiếp. Lão Tào xuất hiện trên màn hình, hỏi tôi có muốn nhìn mặt cố nhân một lần không? Không đợi tôi trả lời, lão Tào mở cửa phòng tối, rồi bật đèn. Chỉ thấy Đan Dục bị xích thành hình chó quỳ trên một cái bàn khá lạ mắt, thân mình ngọ nguậy liên tục. Nghe thấy tiếng động, Đan Dục vừa gật đầu vừa nói: "Con chào các cậu." Tôi đến gần, nhìn kỹ, Đan Dục đeo bịt mắt đặc biệt, lão Tào nói bịt mắt này có thể xuyên sáng, nhưng không nhìn rõ người chơi, nên nô đeo bịt mắt này liên tục vài năm cũng không sợ bị mù. Tôi nhìn thấy trên mũi Đan Dục xỏ 3 cái khuyên, trên lưỡi có 2 cái khuyên, cặc vú dái cũng xỏ khuyên như trong video ban nãy, nhưng nhìn ra được là cỡ lớn hơn. Dưới háng, ống gắn trên dương vật nối trực tiếp vào miệng. Lão Tào nói, hiện tại Đan Dục có thể chấp nhận bất cứ điều gì, hơn nữa mỗi lần đều rất hưng phấn, có thể bị chơi cho bắn tinh không cần nghỉ. Lão nói, tất cả những điều này đều là Đan Dục tự nguyện, chỉ cần quá 5 ngày không được chơi, hắn sẽ kêu gào ầm ĩ, cầu xin chủ nhân chơi.

Máy quay lia ra phía sau Đan Dục, thì ra còn một nô khác trên bàn xích, cả hai đang trò kéo co bằng lỗ ass, và tính ra thì Đan Dục đang thắng thế. Zoom kĩ hơn mới thấy, Đan Dục đúng là kéo co bằng hậu môn, mà tên nô còn lại bị buộc thẳng dây vào cặp trứng dái. Cơ thể tên này tuy cũng khá tráng kiện săn chắc, nhưng hầu như không thấy bị xăm hay xỏ khuyên chỗ nào. Đến lông nách lông mu rậm rạp cũng chẳng tỉa tót gì, nên tôi đoán hẳn là dân nghiệp dư đến chơi trải nghiệm.

Bất chợt, chụp mắt trên mặt tên nô kia bị kéo xuống, một khuôn mặt điển trai lộ ra. Dù lúc này miệng ngậm khóa cầu, ánh mắt mờ mịt, mồ hôi nhễ nhại thì tôi vẫn nhận ra. Khuôn mặt này, ngay lúc này, còn đang cười tươi rói trong bức ảnh cưới tôi treo ngay đầu giường, cách lưng tôi chưa đến nửa mét. Chính là người chồng đang "đi công tác" của tôi.

Trong cơn choáng váng, tôi vẫn nghe giọng lão Tào khanh khách từ đầu bên kia truyền lại, từng lời từng lời như lưỡi cưa cứa vào tâm trí tôi.

Thì ra năm ấy Đan Dục đã bị bẫy như thế...

Thì ra năm ấy tôi từng bị lão Tào quay clip nặng đô...

Thì ra năm ngoái, tin nhắn mời dự đám cưới vẫn có người đọc được...

Thì ra, Đan Dục khi nhận được tin báo tôi đang sống hạnh phúc lại khó cam lòng đến vậy...

Thì ra tháng trước tôi đi công tác mấy ngày thì ở nhà, chồng đã bị đè ra hiếp tập thể, trên chính chiếc giường tôi đang ngồi đây...

Nhìn bạn trai cũ và chồng hiện tại bị sờ mó, vuốt sục, rồi lần lượt bị dắt đi tiếp khách, bị chơi như chó, rồi lại chơi lẫn nhau, đầu tôi nổ ong ong. Mà phía dưới, tay trái đã mò vào trong quần từ khi nào không hay...

.

.

.

.

[Anh Tào, muốn hợp tác không?]

- tin nhắn đã gửi, 05:27

_Hết_





Nhận xét

Follow nha 🥺