ĐÁM CƯỚI QUÊ



 

 

Chương 1: Đón dâu 
 
Chương 2: Náo động phòng 
 
Chương 3: Về nhà 
 
Chương 4: Sống chung với bố vợ 
 
Chương 5: Sau cơn mưa (Hết) 
 
 
 
 
 
Chương 1: Đón dâu 
 
 
Chương 1: Top đến nhà bot đón dâu lại bị họ hàng nhà ngoại chặn cửa, bị moi lỗ @ss 
 
Sau 7 năm yêu đương, trải qua vô số lần tách ra dính lại, tình cảm của Chu Vân Chiêu và Kỳ Tiếu Trà càng thêm bền chặt. Cuối cùng hai người cũng quyết định về chung một nhà, cùng nhau bước vào lễ đường hạnh phúc trước sự chứng kiến của mọi người. 
 
Chu Vân Chiêu và Kỳ Tiếu Trà cùng nhau lớn lên từ nhỏ, đều là trai quê lên phố, cùng nhau nỗ lực học tập, trưởng thành. Sau khi tốt nghiệp lại cùng nhau phấn đấu, thăng tiến trong công việc. Hai người thấu hiểu lẫn nhau, yêu nhau say đắm, đã xác định mối quan hệ từ năm 18 tuổi, sau khi tốt nghiệp cấp 3. Mãi đến năm 25 tuổi, khi cả hai đều có sự nghiệp ổn định, tương lai xán lạn, họ mới quyết định đi đến kết hôn. 
 
Ban đầu, hai người định tổ chức đám cưới ở khách sạn trong thành phố, nhưng không lay chuyển được người cha cứng đầu nhà họ Kỳ nhất quyết muốn tổ chức ở quê. Chu Vân Chiêu và Kỳ Tiếu Trà cũng không muốn làm lớn chuyện, đành phải đồng ý. Mẹ Kỳ Tiếu Trà mất sớm, bố cậu là một gã nông dân chất phác nhưng tính tình nóng nảy, ai động vào là ông như pháo nổ. Bao nhiêu năm qua chẳng có người phụ nữ nào dám đến gần, ngay cả Kỳ Tiếu Trà cũng không dám chọc giận ông. Dù sao đây cũng là chuyện kết hôn, cả hai đều muốn mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, cùng lắm thì sau này sẽ tổ chức bù ở trong thành phố. 
 
Làng quê hẻo lánh, người đến tham dự đều là họ hàng, hai người dự định tổ chức đơn giản, cũng không mời phù dâu phù rể, dù sao bạn bè thân thiết đều ở xa. 
 
Chuẩn bị trước sau cả mấy ngày trời, cuối cùng cũng đến ngày cưới. Từ đầu làng đến cuối làng đều được trải thảm đỏ, bàn tiệc đã được dọn ra, mọi người tất bật nấu nướng trong bếp. 
 
Chu Vân Chiêu phải đến nhà Kỳ Tiếu Trà để đón cậu cùng sang nhà hàng. Ban đầu, họ không định tổ chức chặn cửa, dù sao đây cũng không phải hôn lễ truyền thống giữa nam và nữ, những nghi lễ đó cũng không cần câu nệ. 
 
Nhà họ Kỳ là nhà ba tầng, Kỳ Tiếu Trà ở tầng ba. Chu Vân Chiêu cứ tưởng chỉ cần bước vào cửa là có thể đón người đi ngay, nào ngờ ở ngay cầu thang tầng một đã bị một đám người vây quanh. 
 
Nhìn kỹ lại, toàn là những tên đầu trộm đuôi cướp nhìn là biết không dễ chọc, bảy tám tên chặn trước mặt anh, miệng phì phèo khói thuốc, ánh mắt dò xét anh đầy vẻ thiếu thiện chí. 
 
Chu Vân Chiêu và Kỳ Tiếu Trà đều đẹp trai, nhưng là hai kiểu khác nhau. So với Kỳ Tiếu Trà, Chu Vân Chiêu cao to hơn, mặt mũi tuấn tú có phần lạnh lùng, còn Kỳ Tiếu Trà lại giống một công tử hiền hòa như ngọc trong ấn tượng của mọi người. Cả hai đều là những chàng trai nổi tiếng đẹp trai trong vùng. 
 
Hôm nay, Chu Vân Chiêu mặc một bộ vest vừa vặn, tôn lên vóc dáng cao ráo, vai rộng eo hẹp, khuôn mặt tuấn tú, toát lên khí chất trầm tĩnh của người trí thức, nhìn sơ đã cho đám đàn ông cục mịch kia ra chuồng gà. 
 
Điều này càng khiến bọn chúng thêm ghen ghét đố kỵ. Đám đàn ông này đều là những gã ba bốn mươi tuổi đầu còn ế vợ, không có công việc ổn định, nhìn Chu Vân Chiêu với ánh mắt hình viên đạn, hận không thể lột da xẻo thịt anh. 
 
Chu Vân Chiêu nhíu mày, không biết bọn chúng muốn giở trò gì. Lúc này, Kỳ Liên Thiên - bố của Kỳ Tiếu Trà - đi tới nói: "Cậu Chu, đây đều là họ hàng nhà tôi, cậu phải tiếp đón chu đáo đấy nhé! Hôm nay, bọn họ đến để góp vui, chặn cửa ấy mà!" 
 
Chu Vân Chiêu định sẽ dùng tiền để giải quyết mọi chuyện, liền lấy phong bao lì xì đưa cho bọn chúng, định đi lên lầu thì lại bị chặn lại. Anh chưa từng tiếp xúc với mấy gã này, nhưng đám họ hàng nhà họ Kỳ này đều là những kẻ bất hảo. Cả ngày lông bông không nói, lại còn thích đi náo loạn đám cưới người khác, ai cũng phải nể mặt bọn chúng, nào có chuyện rước bọn chúng vào nhà. 
 
"Này này, tao là chú của Tiếu Trà đấy, một câu chào hỏi cũng không có à?" Một gã mặt đen, dáng người thấp hơn Chu Vân Chiêu túm lấy tay anh. 
 
Một gã mặt mũi hung dữ khác cũng túm lấy anh, gào lên: "Thật là không biết phép tắc! Đây đều là bậc cha chú của Tiếu Trà cả, biết không!" 
 
Mấy gã kia thi nhau mắng nhiếc, khuôn mặt dữ tợn, kẻ cao người thấp, nhưng đứng cạnh Chu Vân Chiêu đều trông xấu xí vô cùng. 
 
Chu Vân Chiêu thấy phiền phức, định gạt bọn chúng ra rồi đi thẳng lên lầu, nào ngờ mấy gã kia xông lên ghì chặt anh xuống đất. Bình thường Chu Vân Chiêu vẫn thường xuyên tập thể dục, cơ bắp rắn chắc, nhưng sức anh có lớn đến mấy cũng không thể chống lại được đám đông như vậy, đành bất lực nằm im dưới thân bọn chúng. 
 
"Mấy người muốn gì? Buông tôi ra!" Chu Vân Chiêu không nhịn được nữa, hét lên giận dữ, nhưng bọn chúng vẫn không buông tay, ghì chặt tứ chi anh. 
 
Một gã có vẻ lớn tuổi nhất lên tiếng, hắn ta da đen nhẻm, đôi mắt gian xảo đảo liên tục, nhìn là biết bụng dạ nham hiểm. Quả nhiên, hắn ta cười nói: "Cậu Chu à, tôi biết là cậu không quen biết chúng tôi. Vậy chúng ta thỏa thuận thế này, cậu chui qua háng tôi, chúng tôi sẽ cho cậu lên lầu." 
 
Tất nhiên là Chu Vân Chiêu không đồng ý. Anh vùng vẫy muốn thoát ra, nhưng lại bị bọn chúng ghì chặt, ấn đầu bắt chui qua háng gã kia. 
 
Anh không thể chịu đựng được sự sỉ nhục này. Từ nhỏ đến lớn, anh luôn là người giỏi nhất, tuy sinh ra ở vùng quê nghèo khó, nhưng cuộc sống khá thuận lợi. Tuy bố mẹ mất sớm, anh vẫn sống tốt nhờ học bổng. Đã bao giờ anh phải chịu nhục thế này? 
 
Khi bị bọn chúng ấn đầu xuống háng gã kia, Chu Vân Chiêu bất ngờ ngẩng phắt lên, húc thẳng vào háng hắn ta. Gã kia ôm lấy bộ ấm chén, ngã lăn ra đất kêu la thảm thiết. 
 
Chu Vân Chiêu cười lạnh nhìn gã kia đau đớn lăn lộn trên đất, nào ngờ gã ta nghiến răng, nén đau, gằn giọng: "Lột đồ nó cho tao!" 
 
"Cút!" Dù Chu Vân Chiêu có dùng hết sức lực, anh cũng không thoát khỏi nanh vuốt của bọn chúng. Dưới ánh mắt hung ác, nham hiểm của đám đàn ông kia, cùng những bàn tay thô ráp giằng xé, quần áo trên người anh bị lột sạch, ngay cả quần lót và tất cũng không chừa, để lộ cơ thể trắng trẻo mà cường tráng trước mắt bọn chúng. Chúng im lặng trong giây lát, nhìn chằm chằm vào cơ thể anh. 
 
Một tên nào đó huýt sáo đùa bỡn. Đám đông lại ồn ào, nhưng không còn căng thẳng như trước, mà là một bầu không khí dâm đãng, ghê tởm. Chu Vân Chiêu thấy bất an, nhưng đã quá muộn. 
 
Bọn chúng nâng anh lên, dang rộng tứ chi, mặt hướng lên trần nhà. 
 
Những bàn tay thô ráp mân mê làn da mịn màng của anh, bóp mạnh vào cơ ngực săn chắc, đám đông vây quanh anh, sờ mó, bàn tán tục tĩu. 
 
"Mẹ kiếp, da trắng như con gái thế này!" 
 
"Đúng vậy, ngực to, mông cũng múp quá!" 
 
"Đàn ông lấy nhau thì làm thế nào nhỉ?" 
 
"Hình như là đút vào cái lỗ nhỏ nhỏ kia?" 
 
"Mày với thằng nhóc nhà họ Kỳ thì ai là chồng? Nó địt mày hay mày địt nó?" 
 
"Cái mông bự thế này, chắc chắn là bị địt rồi!" 
 
"Cái thằng nhóc Kỳ Tiếu Trà gầy như vậy, có đè nổi thân hình này không?" 
 
Chu Vân Chiêu tức giận mắng chửi, anh vùng vẫy, đá đạp muốn thoát ra, nhưng bị treo lơ lửng giữa không trung, anh chẳng khác nào con cá nằm trên thớt mặc người ta xâu xé. 
 
Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn những khuôn mặt xấu xí kia dí sát vào mình, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt, cảm nhận bàn tay thô bạo sờ mó, banh mông mình ra, thậm chí còn dùng ngón tay chọc ngoáy vào lỗ đít, như muốn thò cả mũi vào ngửi, khiến anh buồn nôn đến muốn ói. 
 
"Lỗ đít thơm phức! Chắc chắn là bị chơi rồi!" Tên đang vùi mặt vào mông anh ngẩng lên, cười dâm đãng. 
 
"Vậy chúng ta tặng cho tân nương tử một món quà nào, chúng ta là trưởng bối, không thể kém cạnh đám nhóc được." 
 
Nói xong, bọn chúng trở nên kích động hơn, ra tay mạnh bạo hơn. Chúng đều là những kẻ lao động chân tay, sức lực rất lớn, chỉ một lát sau, trên làn da trắng trẻo của Chu Vân Chiêu đã chi chít những vết bầm tím. 
 
Một tên nào đó túm lấy dương vật đang mềm nhũn của anh, xoa nắn quy đầu, rồi bóp mạnh bìu dái. Chu Vân Chiêu muốn khép chân lại, nhưng bị bọn chúng cố tình banh ra, anh tức giận đạp vào người chúng, thằng nhỏ lập tức bị một bàn tay nắm chặt. 
 
Chu Vân Chiêu đau đớn kêu lên, đám người xung quanh cười phá lên, mấy tên ấn tay anh xuống dưới háng mình, cọ xát vào con cặc đang cứng dần của chúng. 
 
Ghê tởm! Chu Vân Chiêu không thể chịu đựng được sự sỉ nhục này, nhưng lúc này, anh không thể làm gì được, chỉ đành nghiến răng trừng mắt nhìn bọn chúng. 
 
“Tao liếm lồn con gái rồi, chưa liếm lỗ đít đàn ông bao giờ.” Một tên vén mông Chu Vân Chiêu ra, nhìn vào lỗ nhỏ đang co rút, nói. 
 
“Mày bị điên à? Còn muốn liếm?” Một tên khác mắng. 
 
“Đều là lỗ để địt cả, khác quái gì?” Tên kia mặc kệ, ghé sát mặt vào mông Chu Vân Chiêu, hôn lên lỗ đít anh, rồi thè lưỡi vào liếm láp. 
 
Chu Vân Chiêu bị kích thích, cong người lên, mặt đỏ bừng, muốn nhấc mông lên để thoát khỏi sự dâm loạn của gã đàn ông ghê tởm kia. Nhưng gã ta giữ chặt lấy mông anh, lưỡi vẫn chọc ngoáy bên trong, quét khắp nơi, khiến cho lỗ đít trinh của anh trở nên ướt nhẹp. 
 
Lỗ đít vừa khít vừa mềm, gã kia thò lưỡi vào rồi lại không nỡ rút ra, cứ thế ngoáy vào bên trong, cho đến khi chạm vào một điểm khiến cả người Chu Vân Chiêu run lên. Gã ta cố tình ấn lưỡi vào đó, khiến chủ nhân của cái mông trắng trẻo kia không ngừng thở dốc, rên hừ hừ. 
 
Nếu lúc đầu bị liếm lỗ đít còn hơi đau, thì sau một hồi bị mút mát, liếm láp, tất cả đã chuyển thành khoái cảm khó nói. Lỗ đít Chu Vân Chiêu rất nhạy cảm, lại nông, trước đây quan hệ với Kỳ Tiếu Trà, anh đều ở trên, chưa từng được trải nghiệm cảm giác này. 
 
Giờ đây, bị người ta banh ra chơi đùa, mọi bí mật đều bị phơi bày. Chưa từng biết đến khoái cảm từ phía sau, Chu Vân Chiêu siết chặt mông, vô thức cắn chặt lấy cái lưỡi đang làm loạn kia. 
 
Gã kia vẫn chưa thỏa mãn, muốn chọc lưỡi vào sâu hơn, nhưng bị mút chặt quá, đành phải rút lưỡi ra, liếm mép tiếc nuối. 
 
Mấy tên khác thấy vậy đều tò mò, hỏi hắn ta có ngon đến thế không. 
 
Hắn ta cười dâm đãng, không nói gì, lấy một quả nho đã chuẩn bị sẵn cho hôn lễ nhét vào lỗ đít Chu Vân Chiêu. Đám đông vây quanh xem, chỉ thấy lỗ đít anh mút chặt lấy quả nho, rồi đột nhiên co rút mạnh, ép nước nho chảy ra ngoài. 
 
Tên kia vội vàng há miệng hứng lấy, chưa kịp nuốt lấy một ngụm đã bị người khác đẩy ra. Một quả nho khác lại được nhét vào lỗ đít Chu Vân Chiêu. Lần này, không chỉ tên kia, mà những tên khác cũng hào hứng há miệng, thi nhau thò lưỡi vào lỗ đít anh để hút nước nho, người nhét kẻ liếm, đến nỗi lỗ đít anh như muốn rách ra, bọn chúng mới chịu móc vỏ nho ra, tiếp tục trò chơi dâm đãng. 
 
Chu Vân Chiêu rên rỉ đau đớn, cảm giác ghê tởm và khoái cảm đan xen khiến anh không biết phải làm sao. Con cặc của anh không biết từ lúc nào đã cứng lên, thỉnh thoảng lại bị một bàn tay sờ mó trêu chọc. Lỗ đít thì liên tục bị những cái lưỡi thay phiên nhau chọc ngoáy. Tất cả những điều này đều nằm ngoài dự đoán của anh. 
 
Nếu lúc này, Kỳ Tiếu Trà có thể từ phòng ngủ trên tầng ba đi xuống, nhìn xuống cầu thang, cậu sẽ thấy người yêu của mình đang bị đám họ hàng lột sạch quần áo, cơ thể trắng trẻo chi chít những bàn tay và những cái đầu đang chen chúc nhau, ngay cả nơi riêng tư nhất của anh cũng bị những gã đàn ông thô tục kia thay phiên nhau liếm láp. 
 
Chu Vân Chiêu muốn kêu cứu, nhưng anh tuyệt đối không muốn Kỳ Tiếu Trà nhìn thấy mình trong tình trạng này. Lòng tự trọng trỗi dậy, nhưng lỗ đít vẫn bị nhét đầy trái cây, bị những cái lưỡi thèm khát chọc ngoáy. Anh thở hổn hển, cơ thể gồng cứng phản kháng, nhưng tất cả đều vô ích. Thân thể cường tráng do tập luyện lâu nay lại trở thành món đồ chơi yêu thích của đám du côn này. Ngực anh bị bóp nắn, day nghiến, cổ bị hôn hít, liếm láp. 
 
Dương vật của anh bị một bàn tay nắm lấy vuốt ve. Chu Vân Chiêu theo bản năng ưỡn người, rên rỉ. Cái lưỡi dày và thô ráp kia ra vào liên tục trong lỗ đít anh, cọ xát vào điểm nhạy cảm, khiến anh không thể chịu đựng được. Bàn tay đang nắm lấy con cặc anh đột nhiên siết chặt, rồi cứ thế mà tuốt sục. 
 
Chu Vân Chiêu rên lên một tiếng, bắn tinh dịch lên bụng mình. Đám đông thấy vậy liền ồ lên thích thú, cuối cùng cũng chịu buông tha cho anh, để anh nằm co quắp trên sàn, thở hổn hển. 
 
Một tên cười dâm đãng nói: “Tao đã bảo nó là thằng bị địt mà. Bị liếm có mấy cái cũng bắn ra được, dâm như chó!” 
 
Tên bị Chu Vân Chiêu húc vào háng lúc nãy vừa cởi quần vừa nói: “Nếu thằng nhỏ nhà tao có mệnh hệ gì, tao thiến mày luôn! Mày cứ bú cho tao ra đi, ổn áp như cũ thì tao tha!” 
 
Mấy tên khác cũng hùa theo, chim chóc đều đã ngóc dậy hót líu lo. Chúng háo hức muốn xem màn kịch hay tiếp theo, kéo Chu Vân Chiêu đến chỗ gã kia, một tên giữ chặt cằm anh, cạy miệng cho anh há ra. 
 
Chu Vân Chiêu tức giận đến đỏ cả mắt, định cắn đứt cái con cặc bẩn thỉu kia. 
 
Ngay khi quy đầu chạm vào môi anh, chuẩn bị đâm vào trong, thì phía sau vang lên tiếng quát. 
 
Là Kỳ Liên Thiên, bố của Kỳ Tiếu Trà. Ông ta nói: "Đủ rồi! Đừng để lỡ giờ lành, chơi vậy đủ rồi.” Không biết ông ta đã đứng xem bao lâu rồi. 
 
Đám họ hàng có vẻ sợ Kỳ Liên Thiên, nghe ông ta nói vậy, dù hàng họ đã cương cứng cũng đành phải nhịn. 
 
Chu Vân Chiêu không thể tin nổi, bố vợ tương lai lại có thể bỏ qua chuyện này dễ dàng như vậy, anh định đứng dậy, lao vào đánh bọn chúng, nhưng bị ghì chặt xuống. 
 
Kỳ Liên Thiên thấy anh không nghe lời, liền nổi giận, đi đến trước mặt anh, giáng xuống mông anh mấy cái tát, như vẫn chưa hả giận, ông ta còn thò hai ngón tay vào lỗ đít ướt át của anh, ra vào mạnh bạo: “Mày ngoan ngoãn cho tao! Đĩ thõa như vậy, trách sao chúng nó không chơi mày? Hay mày muốn cho Tiếu Trà thấy mày dâm đãng thế này?” 
 
Chu Vân Chiêu bị đâm vào lỗ đít, bất giác rên lên, nước từ trong đó chảy ra. Anh bừng tỉnh, vặn người né tránh ngón tay của bố vợ tương lai. 
 
Kỳ Liên Thiên cũng không tiếp tục chơi đùa lỗ đít anh nữa, rút tay ra, nhìn thứ dịch nhờn dính trên tay, nói: “Mặc quần áo vào, Tiếu Trà còn đang đợi mày đấy!” 
 
Chu Vân Chiêu không thể hiểu nổi thái độ của bố vợ tương lai, nhưng anh đành phải nhịn, một mình anh không thể chống lại bọn chúng, hơn nữa, đúng như ông ta nói, Kỳ Tiếu Trà vẫn đang đợi anh, anh không thể phá hỏng đám cưới này, càng không thể để Kỳ Tiếu Trà biết chuyện này. 
 
Chu Vân Chiêu đè nén lửa giận, vội vàng mặc quần áo, mặc kệ ánh mắt dâm đãng và những lời trêu chọc của đám người phía sau, bước nhanh lên lầu đón người yêu. 
 
 
 
 
 
Chương 2: Náo động phòng 
 
 
Chương 2: Náo động phòng, top bị bố vợ sàm sỡ, bị cưỡng hiếp tập thể. 
 
Nhìn thấy Chu Vân Chiêu quần áo xộc xệch, hơi thở gấp gáp, Kỳ Tiếu Trà hơi kinh hãi, vội hỏi anh đã xảy ra chuyện gì. 
 
Chu Vân Chiêu mím chặt môi, dường như vẫn ngửi thấy mùi hôi rình của con cặc trên chóp mũi. Quần lót anh hơi ướt, không biết là nước ép trái cây từ lỗ đít chảy ra hay là thứ gì khác. Trong lòng đang tràn đầy tức giận và căm phẫn, nhưng trước mặt người yêu, anh không muốn để lộ ra vẻ thảm hại của mình, chỉ có thể gượng cười trấn an Kỳ Tiếu Trà: "Không có chuyện gì đâu." 
 
Kỳ Tiếu Trà nghĩ đến đám họ hàng đột ngột ghé thăm lúc nãy, lập tức hiểu ra, tức giận nói: "Có phải đám họ hàng kia kiếm chuyện với anh đúng không?! Bọn họ thật quá đáng!" Nói rồi định xuống lầu tính sổ với bọn họ. 
 
Tất nhiên, Chu Vân Chiêu không muốn để Kỳ Tiếu Trà biết chuyện vừa xảy ra, vội vàng ôm lấy cậu, nói: "Tiếu Trà, anh không sao đâu. Cũng đã đưa phong bao lì xì rồi, ầm ĩ với bọn họ không hay đâu." 
 
Kỳ Tiếu Trà đau lòng ôm lấy Chu Vân Chiêu, hôn lên môi anh, áy náy nói: "Em không ngờ bọn họ lại quá quắt như vậy, anh chịu thiệt rồi." 
 
Hai người cùng nhau xuống lầu, nhìn thấy đám họ hàng vẫn còn tụ tập ở đó, hai người nén giận, lẳng lặng lên xe rời đi. 
 
Đến nơi, họ hàng hai bên đã đến đông đủ, ngồi kín cả bàn tiệc. Thấy đôi chú rể đến, pháo hoa bắn ra, Chu Vân Chiêu và Kỳ Tiếu Trà bước vào dưới sự chứng kiến và chúc phúc của mọi người. 
 
Hầu hết khách khứa đều là lần đầu tiên chứng kiến một đám cưới giữa hai người đàn ông. Nhìn thấy hai chàng đẹp trai xứng đôi vừa lứa, ai nấy đều tỏ ra thích thú, khen ngợi luôn miệng. Họ dựa vào chiều cao để phân biệt, gọi Chu Vân Chiêu là chú rể, Kỳ Tiếu Trà là cô dâu. 
 
Chu Vân Chiêu và Kỳ Tiếu Trà cũng không phản bác, một là vì biết có giải thích cũng vô ích, hai là xét theo tư thế trên giường thì cách gọi này cũng không sai. Hai người chỉ cười, nắm tay nhau nhận lời chúc phúc của mọi người. 
 
Bố Kỳ và đám người lúc nãy cũng có mặt. Kỳ Liên Thiên không còn vẻ hung dữ như trước, ông cầm micro, trở thành một người cha hiền từ, nói lời chúc phúc cho con trai. Khách khứa đồng loạt vỗ tay. 
 
Chu Vân Chiêu đành phải nuốt cơn giận bị đè ra chơi đùa lúc nãy, cùng Kỳ Tiếu Trà gọi một tiếng "Bố". Lúc này, anh mới nhận ra một sự thật kinh khủng, Kỳ Liên Thiên sẽ trở thành người cha hợp pháp thứ hai của anh. Anh cảm thấy ghê tởm, nhưng mọi chuyện đã rồi. 
 
Hai người cầm ly đi chúc rượu từng bàn. Hầu hết mọi người đều khá hiền lành, trêu chọc họ vài câu, uống vài ly rượu rồi cho qua. Nhưng đến bàn cuối cùng, đối mặt với những kẻ đã sàm sỡ mình ở nhà lúc nãy, Chu Vân Chiêu không thể dễ dàng bỏ qua như vậy. Vừa nhìn thấy bọn chúng, anh đã vô thức siết chặt lỗ đít, nhớ lại cảm giác bị bọn chúng liếm láp, nhét nho. Lỗ đít anh vẫn còn ướt át, anh phải cố gắng kìm nén. 
 
Kỳ Tiếu Trà lễ phép chào hỏi từng người chú, anh họ, uống rượu xong định đưa Chu Vân Chiêu rời đi, nhưng bọn chúng không chịu buông tha, kéo họ ngồi xuống, bắt phải mời từng người mà uống cạn một ly. 
 
Trước mặt mọi người, cả hai không thể trở mặt, đành nghe theo. Hai người uống hết ly rượu trắng này đến ly rượu trắng khác. Tuy ly rượu nhỏ, nhưng độ cồn rất cao, uống hết tám ly, cộng thêm số rượu đã uống trước đó, hai người bắt đầu thấy chóng mặt. 
 
Cố gắng chịu đựng cơn choáng váng, hai người rời khỏi bàn tiệc, không nhìn thấy ánh mắt đầy ẩn ý của những gã đàn ông phía sau. 
 
Đám đông giải tán sau khi ăn uống no say. Chu Vân Chiêu và Kỳ Tiếu Trà tiễn khách xong, định quay về phòng nghỉ ngơi. 
 
Phòng tân hôn của họ được bố trí ở nhà Chu Vân Chiêu. Bố mẹ anh mất sớm, căn nhà hai tầng này nhiều năm nay luôn thiếu hơi người, hôm nay mới có dịp náo nhiệt như vậy. 
 
Trời sẩm tối, gió đêm mát mẻ khiến họ càng thêm chếnh choáng. Hai người dắt nhau về phòng, không hề hay biết có vài người đang bám theo sau. 
 
Vừa đến cửa phòng, đám người phía sau liền xông lên, đẩy họ vào phòng, vừa đẩy vừa la hét, tách hai người ra, cố tình đẩy Chu Vân Chiêu vào giữa, cọ xát vào người anh một cách tục tĩu. 
 
Một cuộc tấn công bất ngờ, Chu Vân Chiêu bị vây quanh. Khó thở, anh cố gắng đẩy những kẻ xung quanh ra, gọi tên Kỳ Tiếu Trà, nhưng eo anh bị một tên ôm chặt, không thể động đậy. Vô số bàn tay sờ soạng cơ thể anh, vò nát bộ vest, luồn vào trong quần. 
 
Kỳ Tiếu Trà tửu lượng kém, nghe thấy tiếng Chu Vân Chiêu gọi mình, liền cố gượng dậy, loạng choạng đi tới. Nhìn thấy người yêu bị vây quanh, cậu đau lòng vô cùng, cầu xin: "Chú ơi, con xin chú, đừng làm khó anh Vân Chiêu." 
 
"Tiểu Kỳ, cháu nói gì vậy? Mấy chú nào có làm khó chú rể! Chỉ là giúp cháu dạy dỗ nó một chút thôi. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về, hôm nay các bác các chú đến đây là để giúp cháu đấy!" 
 
"Đúng vậy! Đều là người nhà họ Kỳ, cháu không phải lo lắng gì cả!" 
 
Kỳ Tiếu Trà muốn kéo Chu Vân Chiêu ra, nhưng đám đông vây kín mít, không có một kẽ hở. Cậu chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Chu Vân Chiêu, không biết rằng quần của anh đã bị tụt xuống tận đầu gối, quần lót bị kéo xuống tận mông, lộ ra cặp đào căng tròn đang bị những bàn tay thô bạo sờ mó. Một tên phía sau còn móc cặc ra, cọ xát vào khe mông anh. Cậu cứ tưởng Chu Vân Chiêu bị đè chặt thôi, nào biết rằng anh đang bị bọn chúng làm nhục. 
 
Lỗ đít Chu Vân Chiêu bị con cặc cọ xát liên tục. Vốn dĩ, ban ngày bị chơi đùa nên lỗ đít anh vẫn còn ướt, giờ đây lại bị một ngón tay thọc vào. Thọc được vài cái, lỗ đít anh liền mẫn cảm mút chặt lấy ngón tay. Anh vặn vẹo muốn thoát khỏi cái tay bẩn thỉu này, khúc thịt kia lại cứng rắn thêm. Tên phía sau dường như không nhịn được nữa, túm lấy mông anh, định đâm thẳng con cặc vào. 
 
Nhưng dù sao đó cũng là lỗ đít còn trinh, rất chật, dù đã bị lưỡi chơi đùa vài lần, cũng không dễ dàng gì mà đâm vào được. Tên kia cầm cặc cọ xát vào lỗ đít anh vài cái, thấy không vào được, hắn ta chửi thề một tiếng, rồi lấy đà dồn sức mà đâm vào. 
 
Chu Vân Chiêu tiến thoái lưỡng nan, nếu vùng vẫy thoát ra, Kỳ Tiếu Trà sẽ nhìn thấy cảnh tượng nhục nhã này, nhưng nếu không tránh chẳng phải sẽ bị bọn chúng đùa bỡn đến chết sao? Anh cố gắng siết chặt lỗ đít, không cho khúc thịt kia có cơ hội xâm nhập. 
 
Kỳ Tiếu Trà bất lực, nhìn thấy bố mình cũng lên lầu, liền vội vàng gọi: "Bố, bố bảo các chú buông anh Vân Chiêu ra đi!" 
 
Kỳ Liên Thiên bước tới, nhìn thấy cái mông trắng trẻo của Chu Vân Chiêu đang bị một con cặc đen sì cọ xát, nhưng ông ta lại nghiêm mặt nói với con trai: "Các chú con làm vậy là có ý tốt! Giúp con dạy dỗ chồng con, để sau này nó không ra ngoài gây chuyện!" Không để Kỳ Tiếu Trà kịp phản bác, Kỳ Liên Thiên đã giận dữ, Kỳ Tiếu Trà đành phải im lặng. 
 
Nghe thế, đám đàn ông càng thêm phấn khích, bọn chúng xốc Chu Vân Chiêu dậy, lôi anh vào phòng ngủ dành cho khách. Kỳ Tiếu Trà muốn chạy theo, nhưng bị bố anh chặn lại: "Được rồi! Con về phòng nghỉ ngơi đi, bố sẽ canh chừng bọn họ!" 
 
Kỳ Tiếu Trà không dám nói gì nữa, chỉ có thể cầu xin bố mình để ý đến Chu Vân Chiêu, đừng để anh bị thương. 
 
Kỳ Liên Thiên đồng ý, rồi lập tức đi vào phòng khách, đóng cửa lại. Kỳ Tiếu Trà chạy theo, nhưng không sao mở được cửa, cơn say lại ập đến. Cậu đành phải quay về phòng, lo lắng đến mức ngất đi trên giường. 
 
Còn Chu Vân Chiêu, quần anh đã bị lột sạch, bị bọn chúng đè chặt trên giường, xung quanh toàn là đàn ông. Áo sơ mi của anh bị kéo xộc xệch, cúc áo bung ra hết. 
 
Chu Vân Chiêu bị đè đến mức không thở nổi. Mấy gã này đều là những dân lao động chân tay, tuy trên người không có cơ bắp cuồn cuộn, nhưng sức rất lớn. Tên nào tên nấy đều đen nhẻm vì khói bụi và nắng gió, tương phản hoàn toàn với nước da trắng trẻo của anh. 
 
Tên đàn ông đang đè trên người anh nhe răng cười, cọ háng vào người anh. Hắn ta đã cởi quần, con cặc day qua day lại trên mông anh. Chu Vân Chiêu tức giận quát mắng, nhưng vô hiệu. Ngoài tác dụng của rượu, tay chân anh đều bị khống chế, hai chân bị bọn chúng banh ra, ép sát lên ngực, khiến anh đau đớn đến rên lên. 
 
Thấy Kỳ Liên Thiên bước vào phòng, gã đàn ông kia mới chịu đứng dậy khỏi người Chu Vân Chiêu. Anh còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy gã ta nói: "Anh Thiên, không phải người ta thường nói bố chồng phải chơi thử con dâu trước sao? Hay là anh dừng trước thử xem?" 
 
Cây hàng của Kỳ Liên Thiên cũng đã cương cứng từ lúc nào. Ban ngày sờ mó lỗ đít Chu Vân Chiêu, ông ta đã biết nó rất dâm đãng. Đã nhiều năm không gần gũi phụ nữ, hôm nay nhìn thấy lỗ đít của "con dâu", ông ta liền nảy sinh tà niệm, tưởng tượng đến cảnh tượng con cặc mình được chôn vùi sung sướng trong đó. 
 
Nghe đám đàn ông xúi giục, ông ta cười hài lòng: "Nói phải, con trai dùng được, chẳng lẽ bố lại không dùng được sao?" 
 
Kỳ Liên Thiên cởi khóa quần, móc thằng nhỏ ra, đè lên người Chu Vân Chiêu. 
 
Chu Vân Chiêu không thể tin nổi, hét lên: "Bố! Bố! Con là người yêu của Tiếu Trà, con là chồng của cậu ấy mà!" 
 
"Mẹ kiếp! Mày im ngay! Đã vào nhà họ Kỳ thì phải để tao chơi! Con trai tao dùng được, tao lại không chơi được à?!" Kỳ Liên Thiên nổi giận, giáng xuống mông Chu Vân Chiêu vài cái tát như trời giáng. 
 
Chu Vân Chiêu đầu choáng váng, mông đau rát. Ngay sau đó, lỗ đít anh lại bị một ngón tay thọc vào. Kỳ Liên Thiên quen làm việc nặng nhọc, ngón tay thô ráp, ông ta chập hai ngón tay lại, đâm thẳng vào trong, khiến lỗ đít anh co rụt lại. 
 
Kỳ Liên Thiên không hề thương hoa tiếc ngọc, mặc kệ lỗ đít anh có phản kháng hay không, ông ta vẫn ra sức đâm chọc, cho đến khi lỗ đít anh chảy nước mới chịu dừng lại. 
 
Chu Vân Chiêu tuyệt vọng cảm nhận lỗ sau của mình ngày càng mềm nhũn, khoái cảm tê dại khiến chân tay anh rụng rời. Khi con cặc của anh cương cứng, anh cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng. Cuối cùng, ngón tay của bố vợ tương lai cũng rút ra, nhưng anh chưa kịp thở một hơi thì đã phải đối mặt với nỗi đau đớn lớn hơn. 
 
Kỳ Liên Thiên lấy thứ nước dâm đãng từ lỗ đít anh bôi lên của quý của mình. Con cặc của ông ta to, dài, đen sì sì. Nghe nói khi vợ ông ta còn sống, đêm nào bà ta cũng bị ông ta hành hạ đến mức khóc lóc thảm thiết, ngay cả đám bà góa cũng e sợ con cặc của ông ta. 
 
Kỳ Liên Thiên rất kén chọn, phụ nữ không có chút nhan sắc nào thì đừng hòng lên giường lão. Hơn nữa, ông ta lại nóng tính, chẳng có người phụ nữ nào chịu đựng được để mà đi theo ông ta, nên dục vọng càng bị kìm nén. Giờ đây, nhìn thấy lỗ đít của "con dâu", con cặc ông ta liền cương cứng, chẳng còn chút lý trí nào nữa. 
 
Kỳ Liên Thiên banh lỗ đít Chu Vân Chiêu ra, nâng mông anh lên, để anh nhìn thấy con cặc ông ta đâm vào như thế nào. 
 
Đầu khấc to cứng đâm vào lỗ đít, nong rộng nó ra. Kỳ Liên Thiên không chút thương tiếc, đè Chu Vân Chiêu xuống, đâm thẳng con cặc vào trong. 
 
Đám đông xung quanh reo hò, ăn mừng sự kết hợp của bố chồng và "con dâu". Mấy gã cũng móc cặc ra, tự sục trước mặt Chu Vân Chiêu, còn cọ cọ vào ngực anh. 
 
Hơi thở Chu Vân Chiêu như ngừng lại. Anh nhìn lỗ đít mình bị dương vật của bố vợ nong rộng, cảm nhận sự đau đớn, tê dại, như thể cả người anh bị con cặc đó xé toạc. 
 
Kỳ Liên Thiên rên lên một tiếng đầy thỏa mãn, ông ta rút hàng ra, rồi lại đâm mạnh vào. Trọng lượng cơ thể đè lên người Chu Vân Chiêu khiến anh không thể thở nổi. 
 
Bản năng sinh tồn khiến anh ngẩng cổ lên, há miệng thở dốc, nhưng lại bị một tên nhân cơ hội nhét cặc vào miệng. 
 
Chu Vân Chiêu ú ớ kêu lên, nhưng tên kia đã bị dục vọng làm cho mờ mắt, hắn ta nắm lấy hàm anh, ra sức đâm thằng nhỏ vào miệng anh. Con cặc thô to chiếm trọn khoang miệng, khiến anh gần như ngạt thở. Con cặc trong lỗ đít cũng không ngừng nhấp ra đâm vào, đầu khấc cọ xát vào điểm nhạy cảm bên trong, khiến anh tê dại, sướng đến mức sắp ngất đi. 
 
May mà tên kia bị kích thích tột độ, đâm chọc được vài chục cái thì bắn vào miệng Chu Vân Chiêu. Hắn ta rút con cặc đã mềm nhũn ra, Chu Vân Chiêu mới có thể thở được, thoát khỏi kết cục bi thảm bị cưỡng hiếp đến chết. 
 
Chu Vân Chiêu đầu óc trống rỗng, cổ họng đầy mùi tanh. Anh vô thức nuốt xuống, hai mắt mơ màng, vô hồn. Khuôn mặt anh ửng hồng vì dục vọng, đôi mắt rớm nước, khiến người chàng trai khôi ngô tuấn tú này toát lên vẻ dâm đãng khó tả. 
 
Kỳ Liên Thiên banh hai chân Chu Vân Chiêu ra, đâm cây hàng vào lỗ đít anh, khiến anh run rẩy không thôi. Dịch nhờn từ trong đó chảy ra, bôi trơn cho con cặc ra vào dễ dàng hơn. Kỳ Liên Thiên càng hưng phấn, ra lệnh cho người khác lấy thuốc lá cho mình. Ông ta vừa hút thuốc vừa phang phập. 
 
Cảm giác sung sướng khi đâm đít, cộng thêm cơn phê khi hút thuốc, khiến Kỳ Liên Thiên càng chơi càng hăng. Hai chân ông ta kẹp chặt lấy eo Chu Vân Chiêu, phần hông dẻo dai ra sức đưa đẩy, khúc thịt cọ xát vào thịt mềm bên trong, khiến anh choáng váng mê man. 
 
Tim Chu Vân Chiêu đập nhanh, hơi thở gấp gáp. Anh quay đầu né tránh con cặc của gã đàn ông muốn nhét vào miệng mình, nhưng lại không thể né tránh cây hàng khủng đang hoành hành trong lỗ đít anh. Anh không kìm nén được tiếng rên rỉ bật ra từ cổ họng. 
 
Khoái cảm dồn dập khiến anh run rẩy, lý trí ít ỏi còn sót lại sau cơn say cũng bị dập tắt hoàn toàn. Cơ thể anh căng cứng, rồi lại mềm nhũn, ngón chân co quắp đến trắng bệch. Dịch nhờn từ lỗ đít chảy ra, theo đường cong cơ thể chảy xuống lưng anh. 
 
Con cặc của Kỳ Liên Thiên to và dài, chỉ cần đâm nhẹ cũng đủ khiến bụng dưới Chu Vân Chiêu nhú lên. Khúc thịt béo múp khiến biết bao ả đàn bà thèm muốn, giờ đây lại đang chôn vùi trong lỗ đít của chồng con trai ông ta, lần đầu tiên được nếm thử hương trai. 
 
Con cặc đen sì ra vào nhanh chóng trong lỗ đít ướt nhẹp, khiến anh không kịp co rút, lại bị nó banh rộng ra. Từng thớ thịt bên trong đều bị nó cọ xát, nghiền nát, khoái cảm tột cùng khiến anh gần như ngất lịm đi. Anh mơ hồ cảm thấy mình sẽ chết trong cuộc hoan ái thô bạo này. 
 
Gã đàn ông trên người anh vẫn đang lao động hăng say. Khuôn mặt rám nắng, đầy nếp nhăn của một lão nông hiền lành, giờ đây lại méo mó vì dục vọng. Gã ta nghiến răng, đôi mắt vằn đỏ, ra sức thọc cây hàng vào lỗ đít anh. Gã đàn ông này là bố của người anh yêu, bây giờ cũng có thể coi là bố của anh, vậy mà lại đang địt anh như điên. 
 
Chu Vân Chiêu cảm thấy đầu óc quay cuồng, không phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo. Lỗ đít anh bị nong rộng, anh chỉ có thể nhìn người đàn ông đáng lẽ anh phải gọi là "bố" đang ra sức đâm chọc trên người mình, tâm trí hỗn loạn, chỉ có thể cảm nhận rõ ràng con cặc đang cắm trong lỗ đít. 
 
Lỗ đít anh quá nhạy cảm, lại nông, chỉ cần đâm nhẹ là đã chạm đến điểm G, khiến anh không ngừng lên đỉnh. 
 
Sau tầm trăm cú đâm chọc, Chu Vân Chiêu đã đến giới hạn. Lỗ đít anh co rút liên hồi, khoái cảm dồn dập từ xương sống lan ra khắp cơ thể. Dịch nhờn từ trong đó phun ra, bắn lên khúc thịt đang đi ra đi vào. Con cặc trước mặt anh cũng giật nảy lên, bắn ra. 
 
Kỳ Liên Thiên ném điếu thuốc đã hút hết xuống đất, cảm nhận sự co rút của lỗ đít, ông ta nhắm mắt lại, để con cặc nằm im trong đó một lúc, rồi lại tiếp tục đâm chọc mạnh bạo hơn trước. 
 
Ông ta kẹp chặt hai chân Chu Vân Chiêu, đứng thẳng người lên, ra sức đâm chọc. Cái mông căng tròn của anh bị đâm đến biến dạng. Cơn mưa dâm dục này khiến anh lại lên đỉnh, nhưng Kỳ Liên Thiên không hề giảm lực, ngược lại còn đâm mạnh hơn. Cuối cùng, sau không biết bao nhiêu cú nắc, ông ta cũng chịu dừng lại, đè phịch xuống mông Chu Vân Chiêu, nằm áp lên hai chân anh mà bắn đầy tinh dịch vào trong. 
 
Khi con cặc của Kỳ Liên Thiên rút ra, hai chân Chu Vân Chiêu mất đi điểm tựa, ngã phịch xuống giường. Lỗ đít anh vẫn còn đang mở rộng, dịch nhờn và tinh dịch chảy ra, không thể khép lại được. 
 
Chu Vân Chiêu vừa trải qua tràng cưỡng hiếp của bố vợ, lại phải đối mặt với những con sói đói khác. Kỳ Liên Thiên đã thỏa mãn, nhưng những gã đàn ông kia thì chưa. 
 
Tên lúc nãy đã nóng lòng muốn chơi lỗ đít anh, giờ đây liền lật người, đè lên anh, hôn ngấu nghiến, rồi đâm thẳng con cặc vào trong. 
 
Chu Vân Chiêu còn chưa kịp hoàn hồn, lỗ đít anh đã bị một cây dương vật khác chiếm đóng. Đôi chân tê cứng của anh bị ép quấn lấy eo gã kia. Lưỡi của hắn ta cũng chui vào miệng anh. Anh mơ màng mút lấy nó, khuôn mặt tuấn tú không còn vẻ lạnh lùng như mọi khi, chỉ còn lại sự tê dại mê man. 
 
Lưỡi anh bị một tên khác kéo ra chơi đùa. Anh không biết đã nuốt bao nhiêu hơi thở đầy mùi thuốc lá và nước bọt của bọn chúng, chỉ cảm nhận được khoái cảm tê dại khi con cặc đâm chọc vào lỗ đít, siết chặt lấy cánh tay của gã đang đè trên người mình, rên rỉ. 
 
Hình dạng dương vật mỗi tên một khác, nhưng đều to dài, chơi cho anh rên hừ hừ không thôi. Bọn chúng không nỡ rời xa lỗ đít anh dù chỉ một giây, ra sức đâm chọc, cọ xát. Quy đầu cọ xát vào thịt mềm bên trong, dịch nhờn chảy ra hòa lẫn với tinh dịch, tạo thành thứ bọt trắng bám trên thân cặc. Dịch nhờn chảy ra càng nhiều, khiến mông anh ướt đẫm, trơn trượt, bọn chúng phải cố gắng lắm mới giữ được. 
 
Tiếng rên rỉ, thở dốc, tiếng da thịt va chạm vang lên không ngớt trong căn phòng, tạo nên một khung cảnh dâm loạn, thác loạn. Chàng trai trắng trẻo tuấn tú bị một đám đàn ông đen sì vây quanh, cơ thể trần trụi, mặc cho bọn chúng cưỡng hiếp. Người ngoài nhìn vào, chắc chắn không thể tưởng tượng nổi nhân vật chính trong màn hoan ái dâm loạn này lại là chú rể trong đám cưới hôm nay. Vợ của anh đang ngủ say ở phòng ngủ chính, còn anh thì đang bị bố vợ và họ hàng luân phiên cưỡng hiếp ở phòng ngủ dành cho khách. 
 
Mãi cho đến khi lỗ đít Chu Vân Chiêu bị đâm chọc đến mức chảy ra thứ dịch trắng đục, gã đàn ông kia mới chịu bắn. Hắn ta đâm mạnh thêm mười mấy cái, rồi há miệng hôn lấy Chu Vân Chiêu, bắn đầy tinh dịch vào trong miệng anh. 
 
Nhìn thấy mông gã kia co rút, Chu Vân Chiêu biết hắn ta đã bắn, vội vàng đẩy hắn ta ra. Một tên khác lại xông lên, đè lên người anh. 
 
Chu Vân Chiêu không còn phân biệt được ai với ai, chỉ biết bọn chúng đều xấu xí, lúc nào cũng cười cợt dâm ô, nằm đè trên người anh, ra sức đâm chọc. 
 
Bọn chúng thay phiên nhau chơi đùa với anh, lỗ đít anh lúc nào cũng ních chặt khúc thịt không biết của ai. Tinh dịch tràn ra ngoài, chảy xuống hai chân anh, nhưng ngay lập tức lại bị một con cặc khác chen vào, lại hút sạch tinh dịch, rồi lại bị bắn vào. 
 
Bọn chúng dường như không bao giờ biết thỏa mãn. Chu Vân Chiêu chìm đắm trong dục vọng, ngất lịm đi trong cơn khoái cảm tột cùng, khi tỉnh dậy, anh lại nhìn thấy những khuôn mặt ghê tởm kia đang hôn môi mình. 
 
Bọn chúng chán chơi trên giường, liền lôi anh xuống đất, bắt anh quỳ bốn chân, cọ xát vào người chúng. Dịch nhờn và tinh dịch chảy xuống theo trọng lực, tạo thành một vệt dài trên sàn nhà. 
 
Một con cặc béo mập lại được nhét vào lỗ đít anh. Ngực anh bị một tên khác nắm lấy, hai tay chống xuống đất, anh bị ép phải bò theo nhịp đâm chọc của gã phía sau. Anh ngẩng đầu rên rỉ, nhưng lại bị gã kia hôn lấy, đành phải cúi đầu xuống thở hổn hển. 
 
Chìm đắm trong khoái cảm, anh không hề hay biết cửa phòng ngủ dành cho khách đã mở ra từ lúc nào, anh bị bọn chúng lôi vào tận phòng ngủ chính, nơi Kỳ Tiếu Trà đang ngủ say. 
 
Kỳ Tiếu Trà vẫn đang ngủ say, cơn say khiến anh ngủ rất say, không nghe thấy tiếng rên rỉ, thở dốc bên ngoài, không hề hay biết chồng mình đang bị bọn chúng cưỡng hiếp ngay bên cạnh. 
 
Nhìn thấy Kỳ Tiếu Trà, Chu Vân Chiêu căng thẳng, cắn chặt răng, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ. 
 
Tên phía sau thấy vậy liền khó chịu, bế thốc anh dậy, đứng trước mặt Kỳ Tiếu Trà, tiếp tục đóng cọc. 
 
Chu Vân Chiêu bị bế như kiểu con nít đi tiểu, khuôn mặt ửng hồng, con cặc cương cứng, lỗ đít bị đâm chọc đến mức chảy nước, tất cả đều phơi bày trước mặt người yêu đang say ngủ. Tâm trí anh hỗn loạn, gần như suy sụp. 
 
Tên kia ra sức đâm chọc, hai tay nắm lấy đầu gối anh, banh rộng cơ thể anh ra, để lỗ đít anh mở rộng hết cỡ, hứng chịu những cú đâm mạnh bạo. 
 
Chu Vân Chiêu nhắm mắt lại, im lặng chịu đựng bị cưỡng hiếp. Làn da trắng trẻo của anh ửng hồng, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng anh chỉ có thể nằm im trong vòng tay gã kia, mặc cho hắn ta đùa bỡn. Cơ thể anh run rẩy, khi lên đỉnh, anh ngẩng đầu, dựa vào vai gã kia, rên rỉ trong vô thức. 
 
Anh còn chưa kịp bịt miệng lại thì đã bị tên kia bắn đầy tinh dịch bên trong. Con cặc to dài run rẩy, bắn ra một dòng tinh dịch trắng đục, rơi xuống người Kỳ Tiếu Trà. 
 
Chu Vân Chiêu sững sờ nhìn tinh dịch của mình rơi xuống người yêu. Cây hàng trong lỗ đít anh đột ngột rút ra, dịch nhờn từ trong đó phun ra, bắn ướt ga giường bên cạnh Kỳ Tiếu Trà. Đó là tấm ga trải giường cưới của hai người. 
 
Anh tự hỏi đây có phải là một giấc mơ hoang đường, dâm đãng hay không, nhưng cảm giác tê dại, khoái cảm do con cặc khác đang chọc ngoáy mang lại đã chứng minh sự thật phũ phàng. 
 
Tên khác lại bắn vào lỗ đít anh. Chu Vân Chiêu bị bắn đầy tinh dịch trước mặt Kỳ Tiếu Trà. Hung khí rút ra, lỗ đít anh không còn gì ngăn cản, tinh dịch chảy ra ào ào, đọng thành một vũng trắng đục trên sàn nhà. 
 
Anh lại bị đè xuống giường. Lần này là giường cưới của anh, ngay bên cạnh Kỳ Tiếu Trà. Chu Vân Chiêu bị một tên ôm chặt, lỗ đít bị một gã đâm chọc, lưỡi bị một tên khác mút mát. Từng nơi riêng tư nhất của anh, đáng lẽ phải thuộc về Kỳ Tiếu Trà, đều bị những gã đàn ông khác chiếm hữu, nhuốm đầy mùi vị của bọn chúng. 
 
Kỳ Liên Thiên lại nổi hứng, ngay bên cạnh con trai mình, ông ta hôn lấy "con dâu" mới cưới, rồi lại đâm con cặc vào lỗ đít anh. 
 
Hai cơ thể, một trắng một đen, quấn lấy nhau. Người đàn ông phía dưới nhíu mày, giằng xé giữa sự ghê tởm và khoái cảm, rồi lại chìm đắm trong cơn sóng tình do người đàn ông thô bạo kia mang lại. Lỗ đít anh đầy ắp tinh dịch, dịch nhờn chảy ra ngoài mỗi khi có khe hở. Tấm ga giường màu đỏ bị nhuộm trắng bởi tinh dịch, bị dịch nhờn thấm ướt, chuyển sang màu sẫm. 
 
Lỗ đít anh co rút liên hồi, là Kỳ Liên Thiên đang bắn. Tinh dịch đặc sệt tràn vào trong, khiến bụng anh phình lên. Hai chân anh bị banh rộng, một tên đàn ông khác lại đè lên người anh. Chu Vân Chiêu không còn sức phản kháng, anh cố gắng co bóp bụng để đẩy tinh dịch ra ngoài, nhưng lại bị một con cặc khác chen vào, khiến anh đau đớn đến mức sắp khóc. 
 
Không biết cuộc dâm ô tập thể này kéo dài bao lâu, khi Chu Vân Chiêu tỉnh lại, anh đã được đưa về phòng khách. Cơ thể anh vẫn còn run rẩy, mắt mờ đi, anh nhìn thấy ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ. Bọn chúng đã cưỡng hiếp anh suốt đêm, đến tận sáng vẫn chưa chịu dừng lại. 
 
 
 
 
 
Chương 3: Về nhà 
 
 
Chương 3: Cuộc dâm loạn tiếp tục, trên đường về nhà, top và bố vợ lén lút đóng cọc. 
 
Chu Vân Chiêu mở mắt ra, nhưng đầu óc vẫn chưa tỉnh táo. Anh nhìn những gã đàn ông trần truồng đang ngủ say bên cạnh, trong phút chốc không thể phản ứng gì. Khuôn mặt bọn chúng đều hiện rõ vẻ thỏa mãn, con cặc của vài tên lại cương cứng trong giấc ngủ, to dài, đen sì, dính đầy tinh dịch và dịch nhờn chảy ra từ lỗ đít anh. 
 
Tên phía sau anh nửa tỉnh nửa mê, ôm lấy anh, lại tiếp tục đâm chọc. Con cặc của hắn ta đã chôn vùi trong lỗ đít anh cả đêm, bị dịch nhờn làm cho sưng to hơn. Gã túm chặt lấy mông anh mà dập vào điểm nhạy cảm bên trong. 
 
Tóc mái Chu Vân Chiêu rủ xuống, bị dính đầy tinh dịch, che khuất tầm nhìn của anh. Ánh mắt anh mơ màng, hoảng hốt, khiến người đàn ông tuấn tú sáng sủa này trông thật yếu đuối. 
 
Cơ thể anh dính đầy tinh dịch, che phủ lên làn da trắng trẻo. Trong miệng anh vẫn còn mùi hôi khai của cái thứ mọc dưới háng đàn ông. Anh cảm thấy nơi này như địa ngục, như một cơn ác mộng, không thể tin nổi đây là sự thật. Chỉ sau một đêm tân hôn, mọi thứ đã đảo lộn hoàn toàn. 
 
Con cặc trong lỗ đít anh vẫn đang ra vào, bàn tay trên eo anh siết chặt, tốc độ đâm chọc càng lúc càng nhanh. Âm thanh dâm đãng của da thịt va chạm, tiếng nước chảy nhóp nhép, tiếng khúc thịt đâm vào lỗ đít vang lên bên tai anh. Anh ôm bụng, cố gắng gỡ tay gã kia ra, nhưng sau một đêm bị cưỡng hiếp tập thể, anh đã kiệt sức, chỉ có thể cong người lên, bất lực đón nhận cơn sóng khoái cảm cuồn cuộn, lên đỉnh trong sự đau đớn, tuyệt vọng. 
 
Anh nhìn thấy con cặc mình run rẩy, bắn ra thứ dịch trắng đục, rên lên một tiếng, theo bản năng lắc lư hông theo cơn sóng hứng tình, siết chặt lỗ đít, khiến cây súng đang hành hạ mình cướp cò. 
 
Gã kia bắn xong, thỏa mãn nằm xuống, tiếp tục chìm vào giấc ngủ, còn Chu Vân Chiêu thì không thể nào ngủ được. Anh không thể chịu đựng thêm nữa, liền chống tay ngồi dậy. Vừa mới thoát khỏi con cặc trong lỗ đít, tinh dịch liền chảy ra ào ào. Anh hoảng hốt, nhìn xuống, thấy toàn là tinh dịch của bọn chúng. Anh cố gắng siết chặt lỗ đít, nhưng sau một đêm bị chơi đùa, lỗ đít anh không thể nào khép lại được. Vừa mới bị phá trinh đã bị những con cặc ngựa thay phiên cưỡng hiếp, dù lỗ đít anh có dâm đến mấy cũng bị chơi đến mức tê liệt, không còn cảm giác. 
 
Bắp đùi anh bị cọ đến đỏ ửng, eo đau nhức, chỉ cần thở nhẹ thôi cũng khiến cơ thể anh run lên. Chu Vân Chiêu bò dậy, định chạy trốn. 
 
Nhưng chưa kịp nhúc nhích, một bàn tay thô ráp đã túm lấy mông anh, kéo anh lại, khiến anh ngã ngồi lên người một tên khác, lỗ đít lại bị một con cặc khác chiếm hữu. 
 
Chu Vân Chiêu rên lên một tiếng khi bị cặc đâm vào. Tên kia cũng ngồi dậy, ôm anh vào lòng. Chu Vân Chiêu giơ tay định đánh, nhưng sức lực ít ỏi của anh không thể làm gì được hắn ta. Anh lại chìm đắm trong cơn mê dâm dục. 
 
Một tên tự xưng là chú họ Kỳ Tiếu Trà bước ra từ nhà vệ sinh, hắn ta vừa ngân nga, vừa vẩy nước tiểu, nhìn thấy Chu Vân Chiêu đang bị một tên khác đụ liền cười dâm đãng, tiến lại gần. 
 
"Cháu dâu ngoan, nhớ cặc chú rồi à? Cũng phải, mày bú cặc chú nhiều nhất mà." Tên tự xưng là chú họ kia đứng trước mặt Chu Vân Chiêu, dí cây hàng đang cương cứng vào mặt anh. 
 
Chu Vân Chiêu nghiến răng, trừng mắt nhìn hắn ta, như muốn cắn đứt con cặc bẩn thỉu kia. 
 
Tên anh họ kia vỗ khúc thịt vào mặt anh, cười khẩy nói: "Mày ngoan ngoãn nghe lời đi, bọn tao đã quay được kha khá thứ hay ho đấy, mày muốn cho Tiếu Trà xem không?" 
 
Chu Vân Chiêu sững người, cơ thể run rẩy theo nhịp đâm chọc. Con cặc cọ xát vào môi anh, cuối cùng, anh cũng đành phải há miệng ra, ngậm lấy cây hàng khắm khú kia. 
 
Con cặc kia quá to và dài, chỉ đút vào được một nửa, cũng đủ khiến anh buồn nôn. Tên anh họ kia thì rất thích thú, hắn ta ôm lấy đầu Chu Vân Chiêu, ra sức đâm chọc, quy đầu cọ xát vào cổ họng anh, cảm nhận sự mút mát của anh, rồi lại rút ra, để lưỡi anh liếm sạch tinh dịch trên đó. 
 
Chu Vân Chiêu vô lực, miệng ngậm một con cặc, lỗ đít bị một con cặc khác đâm. Cơ thể cao lớn của anh bị kẹp giữa hai gã đàn ông, đầu vùi vào đùm háng đầy lông lá của bọn chúng, mông bị đâm đến biến dạng, lỗ đít sưng tấy. 
 
Mắt anh ươn ướt, không biết là vì tuyệt vọng hay vì khoái cảm, toàn thân anh đều nồng nặc mùi tinh dịch của bọn chúng. Miệng, dạ dày, lỗ đít anh không biết đã nuốt bao nhiêu tinh dịch, không thể nào thải ra ngoài, chỉ có thể hòa vào cơ thể anh, biến anh thành một kẻ dâm đãng. 
 
Xung quanh, những gã đàn ông khác cũng lần lượt tỉnh dậy, cầm dương vật đang cương cứng tiến về phía anh, mặc kệ sự phản kháng yếu ớt của anh, thay phiên nhau đâm vào lỗ đít anh. 
 
Kỳ Tiếu Trà tỉnh dậy sau cơn say, đầu đau như búa bổ. Giường nệm xộc xệch, chăn bị vứt xuống đất. Cậu không để ý đến vệt tinh dịch đã khô trên ga giường, chỉ lo lắng vì không thấy Chu Vân Chiêu đâu, sợ rằng anh bị đám họ hàng kia gây khó dễ. 
 
Vừa mở cửa phòng, cậu liền thấy người chú họ vừa thắt lưng quần vừa bước ra khỏi phòng khách. Kỳ Tiếu Trà vội vàng chạy tới, định vào phòng, nhưng bị người chú họ chặn lại: “Cháu trai, vội cái gì thế?" 
 
"Anh Vân Chiêu đâu? Có phải anh ấy ở trong phòng không?" Kỳ Tiếu Trà lo lắng, sợ rằng Chu Vân Chiêu bị bọn họ đánh. 
 
Người chú họ kia cười cười, nói: “Chú nghĩ bọn chú là người thế nào? Cậu ta đã cưới cháu rồi, cũng là người nhà họ Kỳ rồi, bọn chú chỉ nói chuyện với cậu ta thôi, bảo cậu ta sau này phải đối xử tốt với cháu." 
 
Thấy Kỳ Tiếu Trà vẫn còn lo lắng, hắn ta nói thêm: "Bố cháu đang nói chuyện với cậu ta đấy, không tin cháu cứ hỏi thử xem." 
 
Kỳ Tiếu Trà liền chạy đến gõ cửa, gọi: "Anh Vân Chiêu, anh có trong đó không? Anh có sao không?" Cậu mơ hồ nghe thấy tiếng động lạ từ trong phòng, nhưng rất nhanh sau đó đã im bặt. 
 
"... Anh... anh không sao... ưm..." Giọng Chu Vân Chiêu mơ hồ truyền ra từ trong phòng. Kỳ Tiếu Trà vặn nắm cửa, nhưng cửa bị khóa trái. Cậu lại gọi bố mình. 
 
Kỳ Liên Thiên cáu kỉnh quát: "Tao đang nói chuyện với thằng Chu, mày cũng đến làm phiền! Muốn làm phản hả?" 
 
Bị bố mắng, Kỳ Tiếu Trà sợ hãi, lùi lại hai bước. Cậu đã quen sống dưới ách gia trưởng của người bố nóng tính, không bao giờ dám cãi lại. Chính vì vậy, cậu đã bỏ lỡ tiếng va chạm mạnh mẽ của da thịt và tiếng rên rỉ dâm đãng của chồng mình vang lên sau cánh cửa. 
 
Người chú họ kia kéo Kỳ Tiếu Trà ra ban công, khuyên nhủ cậu, nói rằng họ đều là người nhà, làm vậy là vì muốn tốt cho hai vợ chồng. Hắn ta còn nói, những gì họ "truyền đạt" cho Chu Vân Chiêu tối qua đều là "tinh hoa" cần phải học. 
 
Những "tinh hoa" đó chẳng qua là tinh dịch bẩn thỉu bọn chúng bắn đầy vào người Chu Vân Chiêu. Khi anh không nuốt nổi nữa, bọn chúng liền bóp bụng anh, ép anh thải ra, rồi lại đâm con cặc vào lỗ đít anh, bắn vào trong. Ngay cả tên chú họ đang đứng trước mặt anh lúc này, khúc thịt cũng vừa mới rút ra khỏi lỗ đít anh, còn dính đầy dịch nhờn của anh. Nhưng Kỳ Tiếu Trà không hề hay biết, dưới sự tẩy não của người chú họ, cậu dần dần buông lỏng cảnh giác, nào biết rằng người yêu mình đang bị chà đạp trong căn phòng kia. 
 
Người bố mà anh kính sợ đang nằm trên người Chu Vân Chiêu "trò chuyện", con cặc ra vào trong lỗ đít anh, phát ra tiếng nhóp nhép. Tiếng nước bị tiếng da thịt va chạm át đi, tiếng rên rỉ bị nuốt chửng trong nụ hôn của hai người. Nội dung cuộc trò chuyện đó, cậu không hề hay biết, người yêu mà cậu ngày đêm mong nhớ vẫn đang bị người ta ôm chặt mà xả nứng. 
 
Kỳ Liên Thiên địt rất mạnh bạo, nhất là sau khi bị Kỳ Tiếu Trà hỏi han, ông ta gần như nhấc bổng mông Chu Vân Chiêu lên mà đụ, trút hết cơn giận dữ vào anh. Con cặc to của ông ta điên cuồng đâm chọc vào đứa "con dâu" đã bị chơi đùa đến mức nước dâm chảy đầm đìa. Ông ta mặc kệ con trai mình có thể nghe thấy tiếng động bên ngoài, ra sức đâm chọc, biến người yêu của con trai mình thành một con điếm dâm đãng, thè lưỡi, mặc cho người ta mút liếm. 
 
Chu Vân Chiêu bắn đến cạn kiệt, chỉ còn nước tiểu chảy ra. Khoái cảm tột cùng khiến anh tê dại, run rẩy. Khi cuối cùng cũng được thoát khỏi con cặc của Kỳ Liên Thiên, anh hoàn toàn choáng váng, bước vào phòng tắm, đứng dưới vòi sen, cho đến khi nước ấm chạm vào da thịt, anh mới dần dần tỉnh táo lại. 
 
Nhìn cơ thể đầy vết bẩn của mình, nhìn cái bụng hơi nhô lên, khuôn mặt anh tuấn của anh méo mó, anh ôm bụng, tự hành hạ bản thân, đau đớn đến mức chân tay rụng rời, suýt nữa thì ngã xuống đất. May mà anh kịp thời vịn vào tường, dang rộng hai chân để giữ thăng bằng, cúi đầu nhìn dòng tinh dịch trắng đục chảy ra từ giữa hai chân mình. 
 
Anh muốn nôn, nhưng vẫn cảm nhận được mùi tanh tưởi đó trong miệng mình. Anh vội vàng súc miệng, cố gắng rửa sạch vết bẩn trên cơ thể, trên mặt, trên tóc, nhưng những vết bầm tím lại không thể nào xóa sạch được, chúng in hằn trên da thịt anh. 
 
Mặc quần áo xong, nhìn những gã đàn ông đang ngủ say, Chu Vân Chiêu tràn đầy sát khí, anh muốn giết chết những kẻ đã cưỡng hiếp mình, nhưng đoạn video trong tay bọn chúng đã cảnh cáo anh. Hiện tại, anh bị chơi đùa đến mức toàn thân rã rời, không còn sức phản kháng, chỉ có thể nhịn nhục. 
 
Chu Vân Chiêu vội vàng dọn dẹp sạch sẽ những dấu vết dâm loạn trong phòng, rồi mới dám đến gặp Kỳ Tiếu Trà. Anh ôm cậu vào lòng mà hôn như mọi cặp tình nhân yêu nhau khác. Anh tự thôi miên bản thân, như thể làm vậy có thể chứng minh rằng mọi chuyện chưa từng xảy ra, nhưng con cặc đã bắn đến cạn kiệt và cơn đau nhức từ xương cụt đến bụng dưới không ngừng nhắc nhở anh về cuộc cưỡng hiếp tập thể tàn bạo đêm qua. 
 
Hai người xin nghỉ phép mười ngày, chỉ còn hai ngày nữa là phải đi làm. Hai ngày này, đám anh em họ kia đến rất siêng năng. Bình thường cả năm trời cũng chẳng gặp mặt, giờ đây lại thân thiết với Kỳ Tiếu Trà như ruột thịt. 
 
Vừa mới nói với Kỳ Tiếu Trà rằng đều là người nhà nên phải giúp đỡ lẫn nhau, bọn chúng liền nhân lúc anh không để ý, kéo Chu Vân Chiêu vào phòng, hôn hít. Con cặc bọn chúng cương cứng đến mức sắp rách cả quần, bọn chúng vội vàng cởi quần Chu Vân Chiêu, banh mông anh ra, đâm thẳng vào lỗ đít đang ướt nhẹp của anh. 
 
Chu Vân Chiêu không thể né tránh, chỉ có thể im lặng mà chịu đựng. Hai ngày cuối cùng chính là tia hy vọng của anh, anh nghĩ chỉ cần vượt qua hai ngày này là mọi chuyện sẽ kết thúc, cuộc sống sẽ trở lại bình thường. 
 
Vì vậy, để Kỳ Tiếu Trà không phát hiện ra, Chu Vân Chiêu đành phải phối hợp, khi bọn chúng ôm anh, anh liền chủ động cởi quần áo, nằm úp sấp trên giường, nâng mông lên, đón nhận con cặc của bọn chúng, cố gắng giảm bớt tiếng động. Dù bị chơi đùa đến mức lên đỉnh, anh cũng cắn chặt gối, nuốt tiếng rên rỉ vào trong chăn. 
 
Hai ngày trôi qua rất nhanh, nhưng đối với Chu Vân Chiêu lại dài như cả thế kỷ. Anh không thể nào chấp nhận việc phải dan díu với những gã đàn ông khác sau lưng người yêu. Anh thậm chí còn không có sức lực để thỏa mãn Kỳ Tiếu Trà. Sau đám cưới, họ chưa từng quan hệ. Tinh dịch của anh đã bắn hết trong những cơn khoái cảm dồn dập, eo anh chỉ cần chạm vào là run rẩy, lỗ đít bị những gã đàn ông kia chơi đùa đến mức lỏng lẻo. Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, lỗ đít trinh của anh đã biến thành cái động dâm. Anh mong muốn được trở về nhà ở thành phố, thoát khỏi cái lồng giam đầy đau khổ và dâm dục này. 
 
Nhưng vào ngày rời đi, Chu Vân Chiêu nhận được một tin sét đánh ngang tai: Kỳ Liên Thiên muốn đi cùng bọn họ. 
 
Tia hy vọng của anh tan biến. Nhìn ánh mắt nham hiểm, hung bạo của Kỳ Liên Thiên, Chu Vân Chiêu chỉ có thể tái mặt đồng ý. Anh không dám đánh cược, đám người này không có đạo đức, nếu anh dám trái ý bọn chúng, hậu quả sẽ rất thảm khốc. Nghĩ đến việc Kỳ Tiếu Trà có thể nhìn thấy đoạn video bọn chúng quay được, nhìn thấy cảnh mình bị bọn chúng cưỡng hiếp, anh liền mất hết can đảm, đành phải lên tàu, ngồi cùng bố vợ và Kỳ Tiếu Trà, trông như một gia đình hạnh phúc. 
 
Ngay cả trên tàu, dù Chu Vân Chiêu ngồi giữa Kỳ Tiếu Trà và bố anh, Kỳ Liên Thiên cũng không chịu ngồi yên. Ông ta nhắm mắt như đang ngủ, nhưng tay lại luồn vào trong quần Chu Vân Chiêu, vuốt ve con cặc anh cho đến khi nó cương cứng, rồi lại luồn xuống, sờ soạng túi tinh, tìm đến lỗ đít anh, đâm chọc. 
 
Chu Vân Chiêu đành phải cởi áo khoác, đắp lên đùi, nằm xuống, dang rộng hai chân, để Kỳ Liên Thiên dễ dàng hành động. Ngón tay ông ta đâm chọc ngày càng mạnh bạo, day vào điểm nhạy cảm bên trong, khiến lỗ đít anh ướt đẫm, ngứa ngáy, thèm khát. 
 
Mấy ngày nay, anh toàn ăn những con cặc ngựa vừa to vừa nóng, làm sao thỏa mãn được với ngón tay này. Chừng này chỉ càng khơi gợi khao khát mãnh liệt đối với cặc đàn ông. 
 
Chu Vân Chiêu đỏ mặt, liếc nhìn Kỳ Tiếu Trà đang ngủ say bên cạnh, yên tâm phần nào, anh nắm lấy tay Kỳ Liên Thiên, nói khẽ: "Con muốn đi vệ sinh." 
 
Kỳ Liên Thiên ừ một tiếng, rút tay ra. Chu Vân Chiêu đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh. Kỳ Liên Thiên cũng đứng dậy, đi theo sau, áp sát vào lưng anh, đẩy anh vào nhà vệ sinh chật hẹp. 
 
Kỳ Liên Thiên thô bạo kéo quần Chu Vân Chiêu xuống, định địt anh. Chu Vân Chiêu vội vàng xoay người, khóa trái cửa, nhưng lại bị Kỳ Liên Thiên đẩy dán vào cửa. Quần anh rơi xuống, không gian chật hẹp, hai người áp sát, hơi thở quyện vào nhau. 
 
Một tay Kỳ Liên Thiên sờ soạng con cặc anh, tay kia cầm hàng của mình, dí đầu khấc vào lỗ đít anh, đâm thẳng vào. Cảm nhận lỗ đít anh co rút, mút chặt lấy khúc thịt mình, Kỳ Liên Thiên rên lên đầy thỏa mãn. Hai ngày nay, ông ta đã chơi đùa với anh vài lần, nhưng dục vọng kìm nén bấy lâu vẫn chưa thể giải tỏa. Ngửi thấy mùi hương dâm đãng trên người anh, con cặc ông ta càng cương cứng, không thể nào nhịn đến khi đến nhà. 
 
Kỳ Liên Thiên đóng cọc mạnh mẽ, hai chân kẹp chặt lấy duid Chu Vân Chiêu, giam cầm anh trong vòng tay mình. Ông ta hơi cúi người, ra sức đưa đẩy, con cặc chỉ rút ra một chút, rồi lại đâm sâu vào trong. Hông ông ta chưa kịp rời khỏi mông Chu Vân Chiêu đã lại đâm mạnh vào, không chừa một kẽ hở. 
 
Ưu điểm của cu khủng chính là không cần bất kỳ kỹ thuật nào, chỉ cần kích thước to lớn của nó cũng đủ khiến lỗ đít anh dâm đãng, run rẩy. Từng nếp gấp bên trong bị nó banh rộng, cọ xát vào lớp da thô ráp của nó. Khoái cảm dồn dập lan ra khắp cơ thể anh từ lỗ đít. 
 
Thân trên Chu Vân Chiêu dựa vào cửa, thân dưới ngồi trên con cặc của Kỳ Liên Thiên. Khi ông ta đâm vào, anh liền phối hợp, ưỡn mông lên. Thằng nhỏ phía trước của anh cũng bị ông ta vuốt ve, khiến anh sướng đến mức run rẩy, muốn hét lên, nhưng sợ bị người ngoài phát hiện, anh đành phải cắn răng chịu đựng. 
 
Con cặc trong lỗ đít anh đâm chọc ngày càng nhanh, khiến lỗ đít anh bị nong hết cỡ. Cây hàng nóng bỏng của ông ta như muốn xé toạc cơ thể anh, đâm sâu vào trong, chạm đến điểm G. Tiếng rên rỉ, tiếng nước chảy nhóp nhép vang lên. Nhà vệ sinh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng da thịt va chạm của hai người, càng khiến cuộc hoan ái lén lút này thêm phần kích thích và trái luân thường đạo lý. 
 
Kỳ Liên Thiên buông bé chíp của anh ra, hai tay bao lấy cặp mông anh mà nắc. Chu Vân Chiêu đành phải tự tuốt tự sục. Cơ thể anh run rẩy theo nhịp đâm chọc, trán anh tựa vào cửa, khuôn mặt ẩn trong bóng tối ửng đỏ, môi anh hé mở như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại nuốt xuống, chỉ phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ. 
 
Dương vật Chu Vân Chiêu cọ xát vào cửa, bắn ra một dòng tinh dịch trắng đục, chảy xuống. Lỗ đít anh co rút, mút chặt lấy con cặc của bố vợ, cuối cùng cũng khiến ông ta bắn đầy tinh dịch vào trong. 
 
Kỳ Liên Thiên rút cặc ra, bắt Chu Vân Chiêu liếm sạch tinh dịch và dịch nhờn trên đó, rồi mới mặc quần áo, bước ra ngoài. 
 
Chu Vân Chiêu ở lại trong nhà vệ sinh, banh lỗ đít cho tinh dịch chảy ra hết, rồi lấy giấy vệ sinh lau sạch, nhét phần dom sưng tấy vào lại lỗ đít của mình. 
 
Trên đường quay lại chỗ ngồi, Chu Vân Chiêu vẫn còn cảm nhận được sự căng tức trong lỗ đít, chân anh tê cứng, bước đi loạng choạng. Anh không dám nhìn vào mắt ai, sợ rằng họ phát hiện ra chuyện anh vừa làm với bố vợ trong nhà vệ sinh. Khi ngồi xuống, nhìn thấy Kỳ Tiếu Trà đang ngủ ngon lành, anh cảm thấy vô cùng áy náy và tội lỗi. Anh đã phản bội Kỳ Tiếu Trà, dù là bị ép buộc, nhưng nói sao cũng đã dan díu mập mờ với bố cậu. 
 
 
 
 
 
Chương 4: Sống chung với bố vợ 
 
 
Chương 4: Top bị bố con nhà họ Kỳ thay phiên nhau bào sức, sa vào dâm loạn. 
 
Kỳ Liên Thiên lên thành phố sống cùng con trai con rể, chẳng có việc gì để giết thời gian nên dồn hết tâm sức vào việc "chơi đùa" với Chu Vân Chiêu. Ông ta đến đây cũng chỉ vì chuyện dưới háng, con cặc bị kìm nén bấy lâu nay chỉ chờ có một cái lỗ ngon lành để tung hoành ngang dọc. Tinh lực và sức bền của ông ta dồi dào đến đáng sợ, cây hàng như có trang bị faceID vậy, cứ nhìn thấy Chu Vân Chiêu là lại cửng lên. Ngay cả khi con trai ở bên cạnh, ông ta cũng không thể kiểm soát được ham muốn đâm thẳng vào lỗ đít chàng rể quý. 
 
Chu Vân Chiêu rất nghe lời Kỳ Liên Thiên. Tất nhiên, anh đã từng nghĩ đến việc phản kháng. Vào ngày thứ hai sau khi về nhà, anh đã thử lạnh lùng từ chối yêu cầu "trò chuyện thâu đêm" của Kỳ Liên Thiên. Tối hôm đó khi Chu Vân Chiêu đang say giấc, anh bị Kỳ Liên Thiên đánh úp, quần áo bị lột sạch, vứt trên sàn nhà, lỗ đít bị cày xới đến ướt sũng. Con cặc đâm vào lỗ đít anh phát ra tiếng "phụt phụt" bên tai. Cơ thể cao lớn của anh nằm gọn trong vòng tay Kỳ Liên Thiên, như một con búp bê tình dục mặc lão đùa bỡn. Kỳ Liên Thiên cũng trần truồng, có vẻ như ông ta đã lột sạch đồ mà vào "chơi đùa" với anh ngay từ đầu. 
 
Kỳ Liên Thiên đứng bên giường của Chu Vân Chiêu và Kỳ Tiếu Trà, ôm anh trong lòng, mặt đối mặt. Ông ta kẹp hai chân anh vào tay, miệng bịt chặt môi anh, không cho anh rên thành tiếng. Lưỡi cũng luồn vào trong miệng anh, quấn quít lấy lưỡi anh. Con cặc khủng đâm vào lỗ đít anh, phang thật mạnh bạo. 
 
Chu Vân Chiêu buông lỏng tay, vòng qua cổ Kỳ Liên Thiên. Theo nhịp đâm chọc, cơ thể anh ngả ra sau, rồi lại bị ông ta kéo lại, hôn lấy. Môi và lỗ đít anh đều bị ông ta chiếm giữ, quấn quít lấy nhau chẳng nỡ rời xa. 
 
Chu Vân Chiêu tỉnh dậy, "dính chặt" lấy Kỳ Liên Thiên một lúc lâu mới nhận ra mình đang ở đâu. Anh vội vàng nhìn về phía Kỳ Tiếu Trà, thấy cậu vẫn đang ngủ say, trái tim anh mới đập chậm lại, nhưng vẫn không thể yên tâm. 
 
Lỗ đít anh siết chặt, khiến cây hàng nào đó không thể nào đâm vào được. Kỳ Liên Thiên khó chịu, đánh vào mông anh. Chu Vân Chiêu vội vàng hôn lên môi ông ta, ưỡn mông lên, đón nhận cây hàng tàn bạo kia, vừa cố gắng kìm nén tiếng rên, vừa ghé vào tai Kỳ Liên Thiên, khẩn cầu: "Ta ra ngoài làm đi... Xin bố... bố ơi..." 
 
Chu Vân Chiêu vừa gọi "bố ơi", Kỳ Liên Thiên càng nứng thêm, máu dồn xuống háng. Ông ta đâm mạnh vào, xé toạc lỗ đít anh, đồng thời bước nhanh ra phòng khách. 
 
Phòng khách tối om, Chu Vân Chiêu thở phào nhẹ nhõm. Anh vòng chân qua eo Kỳ Liên Thiên, ôm chặt lấy ông ta, ngã xuống ghế sofa. Con cặc thô bạo đâm chọc vào lỗ đít anh đã khiến anh gần như mất hết lý trí. 
 
Anh không dám rên ra tiếng, chỉ có thể thè lưỡi như chó mà liếm láp môi Kỳ Liên Thiên. Môi anh bị cắn đến sưng tấy, nhưng anh không hề phản kháng, ngược lại còn chủ động đáp trả. Chu Văn Chiêu như muốn thỏa hiệp, cam chịu, cho thấy anh sẽ không bao giờ từ chối yêu cầu của Kỳ Liên Thiên nữa. 
 
Kỳ Liên Thiên hài lòng. Sự ngoan ngoãn của Chu Vân Chiêu thỏa mãn lòng tự tôn gia trưởng của ông ta, khiến dục vọng của ông ta càng bành trướng. 
 
Kỳ Liên Thiên là một người đàn ông bảo thủ, độc đoán và nóng tính. Đối với Chu Vân Chiêu vừa kết hôn với con trai mình, ông ta cho rằng mình có quyền được hưởng ké. Ông ta không sợ Kỳ Tiếu Trà phát hiện, ông ta cho rằng cho dù con trai có biết chuyện cũng chẳng sao, dù sao ông ta cũng là bố chồng, "chơi" con dâu một chút để giải tỏa dục vọng cũng không có gì to tát. 
 
Đối với Kỳ Liên Thiên, Chu Vân Chiêu không phải là người yêu mới cưới của con trai ông ta, mà là món đồ chơi tình dục dùng chung của hai bố con, nên ông ta không bao giờ quan tâm đến việc Kỳ Tiếu Trà có phát hiện hay không. Nhưng ông ta biết Chu Vân Chiêu sợ, nên ông ta nắm lấy điểm yếu này, ép anh từ bỏ mọi phản kháng, chủ động dâng hiến lỗ đít cho ông ta. 
 
Cơ ngực của Chu Vân Chiêu rất nở nang, khi thả lỏng, chúng mềm mại như ngực phụ nữ. Kỳ Liên Thiên rất thích bóp chỗ này. Ông ta đè Chu Vân Chiêu úp mặt, chống khủy tay xuống ghế sofa, hai tay lão luồn ra phía trước mà xoa nắn ngực anh. Lòng bàn tay chai sạn của lão nông dân cọ xát vào làn da trắng trẻo, dày vò hai đầu ti của Chu Vân Chiêu. 
 
Ông ta bóp nắn rất mạnh bạo. Chu Vân Chiêu nắm lấy tay ông ta, cầu xin ông ta nhẹ nhàng hơn, nhưng Kỳ Liên Thiên nào chịu buông tay, cứ bấu chặt như nhào bột làm bánh. Ông ta áp sát vào lưng anh, hai cơ thể nóng bỏng trao đổi nhiệt độ và dịch nhờn. Con cặc khủng của ông ta không chút thương tiếc, ra vào hùng hục không để lỗ đít anh nghỉ ngơi, khiến cơ thể đang run rẩy của Chu Vân Chiêu càng mềm nhũn ra. 
 
Chu Vân Chiêu há miệng lấy hơi, khoái cảm dâng trào từ lỗ đít lan ra khắp cơ thể. Cơ thể nặng nề của Kỳ Liên Thiên đè lên người anh như một ngọn núi. Khi ông ta dồn hết sức lực, đâm cây hàng béo múp vào lỗ đít anh, anh cảm giác như bị tông cho hồn lìa khỏi xác. 
 
Anh nhắm chặt mắt, tự thôi miên bản thân rằng đây chỉ là một cơn ác mộng, nhưng khoái cảm mãnh liệt khiến anh suýt nữa bật khóc, kéo anh trở về hiện thực. Sự tồn tại của con cặc trong lỗ đít anh quá rõ ràng, mông anh bị đâm đến đau nhức, dịch nhờn từ trong đó chảy ra không ngừng. 
 
Nếu đây là một giấc mơ, thì đó là một giấc mơ xuân dâm đãng, trái với luân thường đạo lý. Khúc thịt dưới háng anh đã cương cứng, đã bắn ra, làm sao có thể là ác mộng được. 
 
Cơn khoái cảm ập đến dữ dội, mỗi khi Kỳ Liên Thiên đẩy hông, Chu Vân Chiêu lại run rẩy. Quy đầu cọ xát vào thành ghế sofa, bắn ra những giọt tinh dịch cuối cùng. 
 
Lỗ đít anh co rút mạnh, mút chặt lấy con cặc đen sì. Kỳ Liên Thiên ra sức đâm chọc, lỗ đít anh siết chặt, khiến ông ta bắn ra. 
 
"Con chó cái dâm đãng!" Kỳ Liên Thiên mắng, rồi quay mặt Chu Vân Chiêu lại, liếm đi giọt nước mắt đang lăn trên má anh, hôn xuống đôi môi đỏ mọng, lưỡi luồn vào trong miệng anh, khuấy đảo, quấn lấy lưỡi anh. 
 
Chu Vân Chiêu rên rỉ, khoái cảm mãnh liệt khiến anh bật khóc. Lỗ đít anh vẫn còn cắm một con cặc, người dựa vào lòng Kỳ Liên Thiên, nghiêng đầu, há miệng đón lấy nụ hôn cuồng nhiệt của lão ta. 
 
Chu Vân Chiêu không dám thử liều, nếu anh dám trái ý Kỳ Liên Thiên, ông ta sẽ lại "chơi" anh ngay trước mặt Kỳ Tiếu Trà. 
 
Kỳ Liên Thiên xốc nách Chu Vân Chiêu lên, hai chân anh mềm nhũn, chưa kịp đứng vững, cây hàng trong lỗ đít anh đã bắt đầu quấy phá. Hai tay anh bị giữ chặt ra sau lưng, người cúi về phía trước, mông cong lên, hung khí đâm sâu vào trong. Mỗi khi bị đâm vào, anh lại loạng choạng bước về phía trước, Kỳ Liên Thiên bám sát theo sau, con cặc không rời khỏi lỗ đít anh dù chỉ một giây. 
 
Anh bị đâm nắc suốt quãng đường, dịch nhờn chảy xuống tí tách. May mà quãng đường ngắn, anh cố gắng chịu đựng cơn đau nhức, cùng Kỳ Liên Thiên vào phòng ngủ, ngã xuống giường. 
 
Vào phòng, Kỳ Liên Thiên càng không sợ bố con nhà nào, ông ta không chịu buông tha cho Chu Vân Chiêu, muốn anh rên lên thật lớn. Nhưng cách âm của căn nhà không tốt lắm, giữa đêm khuya thanh vắng, bất kỳ tiếng động nào cũng rất dễ bị phát hiện. Nếu như tiếng con cặc đâm vào lỗ đít, tiếng nước chảy nhóp nhép có thể bị tường che khuất, thì tiếng rên rỉ dâm đãng của anh chắc chắn sẽ bị người khác nghe được. 
 
Chu Vân Chiêu không dám đánh cược, hai phòng ngủ chỉ cách nhau một bức tường, anh nghĩ đến Kỳ Tiếu Trà đang ngủ say gian bên cạnh, liền cắn chặt răng chịu đựng bị Kỳ Liên Thiên chơi càng lúc càng hung bạo. 
 
Anh bị đụ đến mức không chịu nổi nữa, toàn thân run rẩy, vừa sợ hãi, vừa hưng phấn, cuối cùng cũng không kìm nén được mà rên rỉ thành tiếng. Đôi mắt anh mờ đi, mất tiêu cự, lỗ đít bị bắn đầy tinh dịch, con cặc dưới háng anh cũng bắn ra. 
 
Chu Vân Chiêu nằm im trong vòng tay Kỳ Liên Thiên một lúc lâu để bình tĩnh lại. Anh hôn ông ta rất lâu, đến mức lưỡi tê dại, cho đến khi ông ta lại cương cứng, lại đâm đục lỗ đít anh. Chu Vân Chiêu giờ đã bắt đầu chủ động chiều chuộng, thỉnh thoảng lại rên rỉ khe khẽ, ưỡn mông lên đón cặc ra vào, chỉ mong Kỳ Liên Thiên hài lòng mà nhẹ nhàng hơn một chút. 
 
Từ sau lần đó, Chu Vân Chiêu hoàn toàn nghe lời Kỳ Liên Thiên. Cứ nhìn thấy dương vật ông ta cương cứng là anh liền nhân lúc Kỳ Tiếu Trà không để ý mà chủ động sờ soạng, mong rằng có thể giúp ông ta bắn ra trước khi Kỳ Tiếu Trà về. 
 
Thấy con cặc kia không chịu bắn ra, ngược lại càng thêm cương cứng, anh đành phải dẫn ông ta vào phòng, đóng chặt cửa, banh lỗ đít ra cho ông ta đâm vào. Kỳ Liên Thiên tất nhiên là vui vẻ hưởng thụ. Mỗi tuần chục lần, ông ta ưỡn mông xông trận, ra vào mạnh bạo, khiến anh bắn ra, rồi bắn đầy tinh dịch vào lỗ đít anh. 
 
Kỳ Liên Thiên như một con thú hoang bị cơn nứng điều khiển, hoàn toàn không có đạo đức, cứ cương cứng là lại ôm lấy mông Chu Vân Chiêu, cọ xát đùm háng. Thậm chí, anh còn bị Kỳ Tiếu Trà bắt gặp, nhưng cậu chỉ nhìn thấy hai người mặt đối mặt, không nhìn thấy cảnh bố mình đang đâm con cặc vào lỗ đít anh. Anh chỉ thắc mắc tại sao mối quan hệ của hai người lại tốt đến mức ôm nhau như vậy. 
 
Chu Vân Chiêu rất sợ Kỳ Liên Thiên sẽ "chơi" mình ngay trước mặt Kỳ Tiếu Trà. Anh biết ông ta dám làm vậy, nên anh chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời, chủ động trở thành bao cặc hình người cho ông ta, trở thành một đứa con rể dâm đãng, quyến rũ bố vợ. 
 
Không lâu sau, lỗ đít anh bị chơi đến mức lỏng lẻo, không có con cặc bít vào thì không chịu được. Mỗi ngày đều bị tưới tắm bằng tinh dịch, bị những cây hàngc to lớn thay phiên nhau đâm chọc, lỗ đít anh đã nghiện, chỉ cần nhìn thấy con cặc to lớn của Kỳ Liên Thiên, dù chưa cương cứng, anh cũng không nhịn được mà nhớ đến cảm giác khoái lạc khi bị nó đâm vào. 
 
Mỗi lần lấy cớ giúp Kỳ Liên Thiên "giải tỏa" mà sờ soạng ve vuốt ông ta, con cặc của anh cũng không nhịn được mà cương cứng. Khúc thịt lớn trong tay khiến anh liên tưởng đến cảm giác nó đâm vào lỗ đít mình, to như vậy, chắc chắn sẽ khiến anh sướng đến mức bắn ra. Nghĩ vậy, lỗ đít anh liền co rút, dịch nhờn chảy ra. 
 
Có lúc, Chu Vân Chiêu không nhịn được nữa, thấy Kỳ Liên Thiên không có ý định "chơi" mình, anh liền cố ý đi qua đi lại trước mặt ông ta, lắc lư hông một cách khiêu gợi. Vòng eo thon gọn, lắc lư trên cơ thể cao ráo của anh thu hút ánh nhìn của Kỳ Liên Thiên, khiến con cặc ông ta cương không chịu được, thường thì sau đó sẽ đến lượt Chu Văn Chiêu bị địt mệt không chịu được. 
 
Cuộc sống ở thành phố khá nhàm chán đối với Kỳ Liên Thiên, các mối quan hệ của ông ta đều ở quê. Ông ta đã ở đây hơn ba tháng, tuy có Chu Vân Chiêu để "giải khuây", nhưng cũng chỉ là thú vui nhất thời. Sau khi chơi đùa chán chê, con cặc cũng đã được thỏa mãn, ông ta liền chuẩn bị về quê. 
 
Nhưng Chu Vân Chiêu đã bị chơi sướng đến nghiện, người đã khiến anh sa đọa sắp rời đi, anh không biết phải làm sao để giải quyết dục vọng của mình. Anh tự nhủ rằng mình chỉ đang vui mừng vì sắp được thoát khỏi "biển khổ", không muốn thừa nhận rằng mình đã không thể sống thiếu cặc đàn ông. 
 
Cuối tuần trước khi Kỳ Liên Thiên rời đi, Kỳ Tiếu Trà và Chu Vân Chiêu cùng nhau chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn để tiễn ông ta. Ba người uống rất nhiều rượu, vừa rượu vang đỏ vừa rượu trắng. Kỳ Liên Thiên tửu lượng cao, nhưng tửu phẩm kém, cứ ép hai người kia phải uống cùng. 
 
Cuối cùng, Kỳ Tiếu Trà và Chu Vân Chiêu say khướt, dìu nhau về phòng, ôm hôn nhau. Tuy chưa say đến mức bất tỉnh, nhưng men rượu khiến tình yêu và dục vọng của họ bùng cháy. 
 
Kỳ Tiếu Trà ôm chặt Chu Vân Chiêu, cởi hết quần áo trên người anh. Dục vọng thiêu đốt trong cơ thể, hòa quyện với tình yêu dành cho anh, cuồn cuộn, sôi sục. Chu Vân Chiêu hôn lên môi Kỳ Tiếu Trà, dương vật anh cũng cương cứng, nhưng thứ khiến anh chú ý hơn là lỗ đít đang co rút, phập phồng của mình. 
 
Cảm giác ngứa ngáy, thèm khát cào xé lý trí anh, nhưng anh không thể làm gì khác, người yêu đang nằm dưới thân anh, chờ đợi anh đâm vào, chứ không phải là anh ưỡn mông lên chờ con cặc của người đàn ông khác. 
 
Anh cố gắng kìm nén, từ từ đút khúc thịt đã cương lớn vào lỗ đít Kỳ Tiếu Trà, ra ra vào vào. Anh cố gắng tập trung vào người yêu, nhưng lỗ đít anh quá ngứa, nó co rút, nó phập phồng, lại lộ ra lớp thịt đỏ hồng bên trong, dịch nhờn chảy ra, như muốn hãm con cặc của anh lại. 
 
Chu Vân Chiêu ra sức đâm chọc, như muốn chứng minh rằng anh yêu Kỳ Tiếu Trà bằng cả trái tim, chứng minh rằng anh không phải là một con điếm dâm đãng, bị Kỳ Liên Thiên chơi đến mức nghiện con cặc. Kỳ Tiếu Trà hơi nhíu mày, có vẻ như cậu hơi đau, nhưng vẫn cố ôm chặt lấy Chu Vân Chiêu. 
 
Đúng lúc hai người đang quấn lấy nhau trên giường, cửa phòng bật mở, Kỳ Liên Thiên bước vào, say khướt. Nhìn thấy hai người trần truồng làm tình, con cặc của ông ta đang cương sẵn lại sưng to thêm. 
 
Nhìn thấy cái mông cong vểnh của Chu Vân Chiêu, mắt ông ta nhìn chằm chằm vào cái lỗ nhỏ đỏ hồng kia, như muốn hút hồn người ta. Ông ta đi thẳng đến sau lưng Chu Vân Chiêu, cởi quần, đè lên người anh. 
 
Chu Vân Chiêu cảm thấy cơ thể mình bị đè nặng, chưa kịp phản ứng thì mông anh đã bị banh ra. Ngay sau đó, một con cặc quen thuộc đâm thẳng vào, cọ xát vào điểm nhạy cảm bên trong. 
 
Anh sững người, ngừng động tác, cảm giác tê dại, sung sướng khiến anh run rẩy, rên lên một tiếng. Anh quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt đỏ gay, đầy dục vọng của Kỳ Liên Thiên đang tiến đến gần. 
 
Men rượu tan đi phần nào, anh cảm thấy sợ hãi. Dương vật đang cắm trong lỗ đít Kỳ Tiếu Trà càng thêm cứng rắn. Chưa kịp phản ứng, Kỳ Liên Thiên đã ôm lấy mặt anh, hôn ngấu nghiến. 
 
Kỳ Tiếu Trà, vốn đang nhắm mắt, bỗng nhiên mở to mắt. Cậu đang thắc mắc tại sao Chu Vân Chiêu lại bất động, thì nhìn thấy bố và chồng mình đang hôn nhau. Nhìn tư thế của hai người, nhìn động tác của bố mình, không cần nhìn kỹ cũng biết Kỳ Liên Thiên đã đâm con cặc vào lỗ đít Chu Vân Chiêu. 
 
Kỳ Tiếu Trà hét lên kinh hãi, run giọng hỏi: "Bố! Anh Vân Chiêu! Hai người đang làm gì vậy?!" 
 
Kỳ Liên Thiên mới chịu buông Chu Vân Chiêu ra. Hai cái lưỡi quấn lấy nhau một lúc lâu mới tách ra. Ông ta trừng mắt nhìn Kỳ Tiếu Trà đang sững sờ: "Tao địt nó thì sao? Tao nuôi mày bao nhiêu năm nay, mày không thích con gái thì thôi, dẫn một thằng đàn ông về tao cũng chấp nhận. Nó đã bước vào cửa nhà họ Kỳ thì phải sẵn sàng chuyện này!" 
 
Giọng nói giận dữ và hơi thở gấp gáp của ông ta phả vào mặt Kỳ Tiếu Trà khiến cậu tái mặt. Chưa kịp phản bác, Kỳ Liên Thiên đã đâm mạnh vào, khiến Chu Vân Chiêu ngã xuống người cậu. Kỳ Liên Thiên cười khẩy: "Nhìn cái dáng vẻ dâm đãng của nó kìa, tao có địt chết nó cũng đáng!" 
 
Kỳ Tiếu Trà vội vàng nhìn Chu Vân Chiêu, thấy anh mắt đê mê, mặt đỏ bừng, rõ ràng là bị con cặc của ông bố mình chơi đến mức sướng tê người. Cậu kinh ngạc, không ngờ Chu Vân Chiêu lần đầu tiên bị đâm lỗ sau đã có thể sung sướng đến vậy. 
 
Chu Vân Chiêu nhìn thấy sự kinh ngạc và khó hiểu trong mắt Kỳ Tiếu Trà, anh xấu hổ và tuyệt vọng, hôn lên môi cậu, lẩm bẩm: "Đừng... đừng nhìn anh..." 
 
Ba người chồng lên nhau, Kỳ Liên Thiên ở trên cùng, đè lên người Chu Vân Chiêu, Kỳ Tiếu Trà nằm dưới cùng. Ba con cặc nối liền nhau, chim người này đâm vào đít người kia. Mỗi khi Kỳ Liên Thiên đẩy hông, Chu Vân Chiêu cũng theo đó mà chuyển động, con cặc của anh cũng đâm sâu vào lỗ đít Kỳ Tiếu Trà. 
 
Bị khoái cảm kích thích, khuôn mặt vốn đang tái nhợt vì sợ hãi của Kỳ Tiếu Trà lại ửng hồng, dưới háng cậu cũng cương cứng, nhưng vẫn không thể chấp nhận cảnh tượng kỳ quái này. Con cặc của chồng đang cắm trong lỗ đít mình, còn chồng mình lại bị bố mình đụ, thật quá hoang đường. 
 
Cậu muốn đẩy Kỳ Liên Thiên ra, nhưng lại bị ánh mắt hung dữ của ông ta dọa sợ, chỉ có thể nhìn ông ta ra sức cày cấy trên người Chu Vân Chiêu, cảm nhận dương vật của chồng mình đang ra vào trong lỗ đít mình, nghe tiếng rên rỉ đầy khoái lạc của anh bên tai. 
 
Kỳ Liên Thiên đâm rất mạnh bạo, tiếng con cặc ra vào lỗ đít vang lên phành phạch, dâm đãng, tiếng da thịt va chạm ngày càng mãnh liệt. Cái mông trắng trẻo của Chu Vân Chiêu cong vểnh, thằng nhỏ của anh rút ra khỏi lỗ đít Kỳ Tiếu Trà, chỉ còn một đoạn nhỏ, còn lỗ đít thì mở rộng, đón nhận con cặc của Kỳ Liên Thiên. Mỗi khi ông ta đâm vào, mông Chu Vân Chiêu lại bị ép xuống, khúc thịt của anh lại đâm sâu vào lỗ đít Kỳ Tiếu Trà, khiến hai người cùng rên lên sung sướng. 
 
Con cặc của Chu Vân Chiêu được lỗ đít Kỳ Tiếu Trà bao bọc, còn lỗ đít anh thì bị khúc thịt của Kỳ Liên Thiên đâm chọc, hai cảm giác khác nhau, nhưng đều khiến anh sung sướng tột cùng. Anh trợn trắng mắt, rên rỉ, rồi lại nhớ đến người yêu nằm dưới thân, vội vàng hôn lấy cậu. Nhưng chưa được bao lâu, anh lại bị Kỳ Liên Thiên kéo mặt lại, hôn ngấu nghiến. Anh bị kẹp giữa hai bố con, nước bọt, nước mắt, dịch nhờn chảy xuống đầm đìa. 
 
Mồ hôi cũng túa ra, nhưng ba người chẳng ai quan tâm, con cặc và lỗ đít vẫn quấn lấy nhau, bị khoái cảm làm cho mê muội, tay chân quấn lấy nhau, hỗn loạn. Lưỡi Chu Vân Chiêu liếm láp người này, rồi lại quấn lấy người kia, anh sắp ngạt thở, chỉ có thể ú ớ cầu xin Kỳ Liên Thiên tha cho mình. 
 
Kỳ Liên Thiên nào có nghe, ông ta đã say, càng không kiêng nể gì nữa. Ông ta đè lên mông Chu Vân Chiêu, ra sức đâm chọc, tiếng va chạm mạnh bạo khiến người ta lo lắng rằng mông và lỗ đít anh sẽ bị ông ta chơi nát mất. 
 
Chu Vân Chiêu cũng rất dẻo dai, dù bị chơi mạnh bạo như vậy, anh vẫn cảm thấy sung sướng và kích thích, chứ không hề đau đớn. Anh ôm chặt lấy Kỳ Tiếu Trà, cúi đầu hôn lên môi cậu như muốn giảm bớt khoái cảm dư thừa. 
 
Kỳ Tiếu Trà rất sung sướng, nhưng cậu nhắm chặt mắt, tự lừa dối bản thân. Muốn làm như thể không nhìn thấy cảnh tượng bố mình và chồng mình đang quấn lấy nhau thì nó sẽ không tồn tại. 
 
Kỳ Tiếu Trà và Chu Vân Chiêu ôm nhau, run rẩy trong cơn sóng khoái cảm, bị con cặc khuấy đảo, lý trí tan biến, hai người chìm đắm trong dục vọng, không muốn nghĩ đến sự thật dơ bẩn trái luân lý này. 
 
Chu Vân Chiêu thật sự không chịu nổi nữa, con cặc thô bạo trong lỗ đít anh vẫn không ngừng ra vào, cọ xát vào điểm nhạy cảm bên trong, tốc độ ngày càng nhanh, dịch nhờn kéo thành sợi, chảy xuống giường, hòa lẫn với dịch nhờn trong lỗ đít Kỳ Tiếu Trà. 
 
Cảm nhận sự co rút của lỗ đít Chu Vân Chiêu, biết anh sắp lên đỉnh, Kỳ Liên Thiên càng địt hăng hơn. Cây hàng khủng của ông ta đâm vào, rút ra, mang theo một dòng dịch nhờn ào ạt. 
 
Chu Vân Chiêu sướng đến mức run rẩy, mắt trợn trắng, đầu óc trống rỗng. Con cặc và cơ thể anh dán chặt lấy Kỳ Tiếu Trà, nhưng anh lại lên đỉnh dưới sự đâm chọc của người đàn ông khác. Lỗ đít anh bị bắn đầy tinh dịch của Kỳ Liên Thiên, con cặc của anh cũng bắn vào lỗ đít Kỳ Tiếu Trà. 
 
Anh ngã xuống người Kỳ Tiếu Trà, cơ thể cao lớn, cường tráng còn run lên bần bật. Đôi mắt vốn dĩ trầm tĩnh giờ đây trở nên ngây dại, hoảng hốt. Lưỡi anh thè ra, không thể nào thu lại được, bị Kỳ Liên Thiên ngậm lấy, mút mát, như một con búp bê rách nát. 
 
Kỳ Tiếu Trà cũng bắn, cậu thở dốc, còn chưa kịp hoàn hồn thì cây hàng trong lỗ đít đã bị rút ra. Chu Vân Chiêu bị Kỳ Liên Thiên bế lên. 
 
Con cặc của Kỳ Liên Thiên vẫn còn cắm trong lỗ đít Chu Vân Chiêu. Ông ta bế anh như kiểu đang bế một đứa trẻ đi tiểu, để lộ hết những góc dâm đãng nhục nhã của anh trước mặt Kỳ Tiếu Trà. Khác với đêm tân hôn, lần này Kỳ Tiếu Trà đang tỉnh táo. 
 
Kỳ Tiếu Trà ngơ ngác ngồi dậy, nhìn cảnh bố ruột và chồng mình đang quấn lấy nhau. Dương vật của Chu Vân Chiêu vừa mới bắn, mềm nhũn, rủ xuống, đung đưa theo nhịp đâm chọc của Kỳ Liên Thiên, thỉnh thoảng lại để lộ lỗ đít đang bị ông ta chơi đùa. 
 
Không lâu sau, khúc thịt đó lại cương cứng. Lần đầu tiên, Kỳ Tiếu Trà nhìn thấy rõ ràng con cặc của bố mình đang cắm trong lỗ đít Chu Vân Chiêu. Lỗ đít Chu Vân Chiêu bị banh rộng, mà cây hàng khủng của Kỳ Liên Thiên ra vào rất dễ dàng, không hề có chút gượng ép. Tinh dịch bắn ra, đọng lại ở miệng lỗ, rồi lại bị con cặc khủng nhét lại vào trong. Tinh dịch và dịch nhờn chảy ra, theo con cặc chảy xuống, dính vào lông mu của Kỳ Liên Thiên. 
 
Chu Vân Chiêu cúi đầu, không dám nhìn Kỳ Tiếu Trà. Anh đưa tay che thằng nhỏ đang cương cứng của mình, che đi lỗ đít đang ướt đẫm dịch nhờn, như thể làm vậy có thể xóa bỏ sự thật anh đang bị Kỳ Liên Thiên cưỡng hiếp. 
 
Kỳ Liên Thiên không hề giảm bớt lực đạo và tốc độ, cây hàng khủng của ông ta điên cuồng đâm chọc vào lỗ đít anh. Chu Vân Chiêu vừa mới lên đỉnh, lại bị chơi đến mức kiệt sức, anh ngửa đầu, dựa vào người Kỳ Liên Thiên, rên rỉ dâm đãng. Lỗ đít anh siết chặt, mút lấy con cặc ông ta, cuối cùng cũng khiến ông ta rên lên một tiếng, bắn đầy tinh dịch vào trong. 
 
Ngón chân Chu Vân Chiêu co quắp, hai chân anh duỗi thẳng, cứng đờ, con cặc anh lại bắn ra. 
 
Kỳ Liên Thiên rút con cặc ra, lỗ đít Chu Vân Chiêu vẫn còn mở rộng, dịch nhờn trắng đục chảy ra, dính vào ga giường, giống hệt cảnh tượng đêm tân hôn, hoang đường và dâm loạn. 
 
Chu Vân Chiêu hoàn toàn im lặng, tay chân rã rời, nằm im trong vòng tay Kỳ Liên Thiên. Thấy vậy, Kỳ Tiếu Trà bừng tỉnh, vội vàng bò đến cầu xin: "Bố! Bố tha cho anh ấy đi, anh Vân Chiêu không chịu nổi đâu!" 
 
Kỳ Liên Thiên cười khẩy: "Nó không chịu nổi? Cái đêm tân hôn của hai đứa mày, lỗ đít dâm chó của nó đã ăn tận chín con cặc của tao và đám anh em họ mày rồi, đấy. Thằng này dâm, bụng bị bắn đến mức phình to cũng vẫn muốn ăn tiếp." 
 
Kỳ Tiếu Trà trợn to mắt nhìn Chu Vân Chiêu, mong chờ anh phủ nhận, nhưng Chu Vân Chiêu chỉ mấp máy môi, khuôn mặt đầy vẻ khó xử, không nói nên lời. 
 
Kỳ Liên Thiên không cho bọn họ thời gian để phản ứng, dương vật ông ta lại cương cứng, cọ xát vào khe mông Chu Vân Chiêu, khiến lỗ đít anh ướt át, dịch nhờn chảy ra. Ông ta đẩy Chu Vân Chiêu xuống giường, túm lấy một chân anh, đâm thẳng con cặc vào. 
 
Giường rung lắc, Kỳ Tiếu Trà ngồi trên giường, cơ thể cũng lắc lư theo. Kỳ Liên Thiên đè Chu Vân Chiêu xuống, đâm chọc một lúc, rồi bỗng nhiên cười lớn, lật người anh lại, vừa đụ vừa bắt anh bò về phía trước. 
 
"Con trai, mày nhìn kìa, chim nó lại cứng rồi!" Kỳ Liên Thiên vuốt ve con cặc Chu Vân Chiêu, rồi đánh vào mông anh: "Mau đi thỏa mãn con trai tao!" 
 
Chu Vân Chiêu bị cơn nứng điều khiển, bò đến bên cạnh Kỳ Tiếu Trà. Lý trí le lói còn sót lại khiến anh do dự, nhưng cơn mưa dâm dục nhanh chóng nhấn chìm anh. 
 
Anh ôm Kỳ Tiếu Trà vào lòng, cơ thể run rẩy, đút con cặc vào lỗ đít cậu. Anh vùi mặt vào cổ Kỳ Tiếu Trà, thở dốc, ánh mắt vừa trìu mến, vừa đong đầy dục vọng. Kỳ Tiếu Trà đỏ mặt, hai người ôm hôn nhau say đắm. 
 
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, có lúc ba người đụ nối nhau thành một dây, có lúc Kỳ Tiếu Trà nghỉ ngơi bên cạnh, nhìn chồng mình và bố mình hôn nhau, nghe tiếng rên rỉ dâm đãng của chồng mình khi bị bố giã, nhìn lỗ đít anh bị bắn mứa tinh dịch. 
 
Kỳ Tiếu Trà chỉ nhớ rằng, trước khi nhắm mắt lại, cậu nhìn thấy cảnh Chu Vân Chiêu bị bố mình nhấc chân lên, ra sức đóng cọc. Trong giấc mơ, cậu vẫn cảm nhận được rung lắc bên cạnh, có lẽ bọn họ vẫn đang quấn lấy nhau mà dâm loạn. 
 
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Kỳ Liên Thiên lại đâm con cặc đang cương cứng vào lỗ đít Chu Vân Chiêu, ra vào mạnh bạo vài trăm cái mới bắn ra. Ông ta rút cây hàng ra, dí vào mặt Chu Vân Chiêu. 
 
Chu Vân Chiêu khó xử nhìn Kỳ Tiếu Trà đang ngây người ra, nhưng dưới ánh mắt hung dữ của Kỳ Liên Thiên, anh đành phải ngoan ngoãn há miệng, ngậm lấy quy đầu, từ từ mút mát, liếm láp. Những chỗ anh không thể ngậm hết, anh liền dùng lưỡi liếm láp, một tay cầm con cặc, nghiêng đầu, liếm sạch tinh dịch và dịch nhờn trên đó, rồi nuốt xuống. 
 
Chu Vân Chiêu mút con cặc đến mức mặt đỏ bừng, vùi đầu vào dưới háng Kỳ Liên Thiên mà liếm láp mà hít hà một cách say mê, không nỡ buông ra. Khi anh nhả ra, lưỡi anh và đầu khấc kéo ra một sợi chỉ bạc. 
 
Kỳ Tiếu Trà sững sờ nhìn kỹ năng bú cặc thành thạo của Chu Vân Chiêu, cậu muốn hỏi, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. 
 
Kỳ Liên Thiên hài lòng, vỗ con cặc vào mặt Chu Vân Chiêu, nói: "Hai đứa sống với nhau cho tốt, tao về quê đây. Con trai, đều là người nhà cả, đừng vì chút chuyện này mà cãi nhau!" 
 
Sống dưới uy quyền của Kỳ Liên Thiên từ nhỏ, Kỳ Tiếu Trà không dám nói gì, chỉ có thể nhìn bố mình lại đút con cặc vào miệng Chu Vân Chiêu. Chu Vân Chiêu ngậm lấy khúc thịt đó, ra sức mút mát, hai tay xoa nắn túi tinh, lưỡi liếm láp quy đầu, mút mạnh, phát ra tiếng "chụp chụp", như thể đang ăn một món ăn yêu thích. Khi Kỳ Liên Thiên bắn ra, Chu Vân Chiêu há to miệng, dùng lưỡi hứng lấy, ray vân vê túi tinh, như muốn ép ra thêm tinh dịch, cuối cùng, anh mút đầu khấc một lúc lâu, nuốt hết tinh dịch vào bụng mới thôi. 
 
Nhìn xuống dưới, dương vật của Chu Vân Chiêu cũng đã bắn ra. Anh đã xuất tinh khi đang bú cặc bố vợ trước mặt người yêu. 
 
 
 
 
 
Chương 5: Sau cơn mưa (Hết) 
 
 
Tiễn Kỳ Liên Thiên ra ga tàu rồi, Kỳ Tiếu Trà và Chu Vân Chiêu trở về nhà. Hai người im lặng hồi lâu, cuối cùng, Chu Vân Chiêu cũng không nhịn được nữa, thú nhận tất cả mọi chuyện. Anh cúi gằm mặt, quỳ dưới chân Kỳ Tiếu Trà, vừa hối hận, vừa thề thốt, hứa rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ phản bội cậu nữa, những chuyện trước đây đều là do bị ép buộc. 
 
Kỳ Tiếu Trà vừa đau lòng, vừa chua xót. Cậu nhớ đến cái lỗ dâm đãng của Chu Vân Chiêu, nhớ đến kỹ năng bú cặc thành thạo của anh, cậu nghi ngờ lời thề của anh, nhưng nhìn thấy khuôn mặt đau khổ, nước mắt giàn giụa của anh, cậu cũng mềm lòng, quyết định tin tưởng anh, ngồi xuống bên cạnh, an ủi anh rằng mọi chuyện đã qua. 
 
Nhưng cố tình quên đi không có nghĩa là mọi chuyện chưa từng xảy ra, cũng giống như cơ thể dâm đãng của Chu Vân Chiêu không thể nào trở lại như xưa, cái lỗ khát tình của anh không thể nào trở lại như lúc nguyên seal, nó đã in hằn mùi vị của dục vọng. 
 
Lời thề rất dễ bị phá vỡ, nhất là khi nó vốn dĩ đã không vững chắc. Chu Vân Chiêu đã quen được tưới tắm bằng tinh dịch, không có con cặc đâm vào, cơ thể anh lại ngứa ngáy khó chịu. Anh không thể tập trung làm việc, lỗ đít cứ ngứa ngáy, thèm khát cặc đút vào. 
 
Anh vô thức nhìn chằm chằm vào háng những người đàn ông đi ngang qua, nhìn hình dáng của con cặc ẩn hiện trong quần họ, hai chân anh khép chặt, lỗ đít ướt át, dịch nhờn chảy ra. Con cặc cương cứng, anh trốn vào nhà vệ sinh tự sướng, nhưng không thể nào bắn ra được, đành phải lén mua đồ chơi tình dục về để thỏa mãn bản thân. 
 
Cuối cùng, anh cũng không nhịn được, phản bội lời thề. Sau một bữa tiệc của công ty, anh trốn vào nhà vệ sinh, đang lắc mông sắp lấy dildo ra thì bị một đồng nghiệp bắt gặp. 
 
Hai người nhìn nhau, tia lửa bắn ra tứ phía, nuốt nước bọt ừng ực. Thân dưới trần truồng và sự im lặng của Chu Vân Chiêu như một lời mời ngầm. Tên đồng nghiệp kia đóng cửa nhà vệ sinh, cởi quần, cầm con cặc đang dần cương cứng, tiến lại gần anh. 
 
Chu Vân Chiêu sờ soạng, liếm láp cây hàng đó, rồi vội vàng quay người lại, ưỡn mông lên đón nhận nó. Cảm giác con cặc khủng đâm vào khiến anh vô cùng thỏa mãn, lỗ đít anh cuối cùng cũng được thỏa mãn. Anh rên lên sung sướng, lắc mông, ra sức mút mát. 
 
Tên đồng nghiệp kia cũng ngạc nhiên trước sự dâm đãng của Chu Vân Chiêu. Bình thường nhìn anh, ai cũng nghĩ anh là một người đàn ông nghiêm túc, không ngờ anh lại nứng đến vậy. Sự tương phản này càng khiến hắn ta hưng phấn, ra sức đâm chọc, tiếng nước chảy nhóp nhép vang lên. 
 
Chu Vân Chiêu vẫn nhớ đây là nhà vệ sinh, bất cứ lúc nào cũng có người vào, nên cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ. Nhưng tiếng chim vào lỗ đít, tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc của hai người không thể nào che giấu được. Có người bước vào, hình như nghe thấy tiếng động, cười dâm đãng, rồi nói lớn: "Ông anh trong kia sướng nhỉ! Xong rồi nhường cho tôi chơi nháy với nhé!" 
 
Hắn ta chỉ nói đùa, gõ cửa, đá cửa vài cái rồi bỏ đi. Nhưng Chu Vân Chiêu lại vô cùng căng thẳng, anh siết chặt lỗ đít, khiến con cặc đang nằm trong đó không thể nào động đậy được. Tên đồng nghiệp kia đành phải bắn vào trong. 
 
Nhà vệ sinh không phải là nơi lý tưởng để làm tình. Tụ tập tan, tên đồng nghiệp kia lấy cớ đưa Chu Vân Chiêu về nhà, đưa anh đến khách sạn. Hai người lại quấn lấy nhau trên giường, bù đắp cho hiệp trước chưa được thỏa mãn. 
 
Chu Vân Chiêu ngồi trên con cặc của tên đồng nghiệp kia, lắc lư suốt đêm, nuốt một bụng "nước cốt dừa". Đến khi tỉnh dậy đã là buổi chiều. Anh lo lắng, vội vàng dọn dẹp sạch sẽ những dấu vết trên cơ thể, rồi mới dám về nhà. Mấy ngày sau, thấy Kỳ Tiếu Trà không phát hiện ra, anh liền bạo gan hơn. 
 
Anh dan díu với tên đồng nghiệp kia hết lần này đến lần khác, thậm chí còn giới thiệu hắn ta với Kỳ Tiếu Trà như một người bạn. Hai người làm tình trong xe, ngay dưới nhà Kỳ Tiếu Trà, ra sức đâm chọc, hôn hít. Tinh dịch bắn đầy vào lỗ đít anh, anh chỉ biết siết chặt lấy eo hắn ta, cong mông lên nhận lấy từng cú nắc. 
 
Trong lòng Chu Vân Chiêu vô cùng áy náy với Kỳ Tiếu Trà, anh đối xử với cậu càng ngày càng tốt, nhưng vẫn không ngừng những cuộc ngoại tình. Ở nhà, anh là người nằm trên, đâm chọc người ta, nhưng ra ngoài, anh lại ưỡn mông lên, để người ta phang dập. 
 
Giới hạn của anh ngày càng thấp, từ đồng nghiệp, bạn bè, đến người lạ, cuối cùng, anh chấp nhận lời đề nghị của cấp trên, tham gia "quy tắc ngầm", nằm dưới thân hết người đàn ông này đến người đàn ông khác, bôi trơn lỗ đít, đổi lấy bôi trơn trong công việc. 
 
Chu Vân Chiêu thăng tiến rất nhanh, anh luôn là người được đề bạt. Kỳ Tiếu Trà vừa mừng cho anh, cũng lại lo lắng. Chu Vân Chiêu thường xuyên phải đi tiếp khách, cấp trên luôn rủ anh đi uống rượu, anh thường xuyên say xỉn, không về nhà. Kỳ Tiếu Trà không còn cách nào khác, chỉ biết dặn dò anh chú ý an toàn. 
 
Nhưng cậu nào đâu biết rằng, mỗi đêm Chu Vân Chiêu không về nhà, anh đều ở trên giường của người đàn ông khác. Hoặc là tự nguyện dâng hiến, hoặc là bị ép buộc, tóm lại, anh đều ưỡn mông lên, để bọn họ đụ, lỗ đít anh đầy tinh dịch. Có lúc đông người, bụng anh còn bị bắn đến mức phình to, nhưng anh lại rất thỏa mãn. Ngoài việc được lấp đầy dục vọng, tiền đồ sự nghiệp anh cũng ngày càng rộng mở, tương lai hai người cũng sẽ tươi sáng hơn. 
 
 
 
 

Nhận xét

Follow nha 🥺